📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lặng lẽ tím buồn ...

20 trả lời, 1.991 lượt xem — Trang 1 / 1
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...

Đâu đây thoảng tiếng...ru hời !
Hình như người đã xa vời... còn đâu?
Hạ về rớt giọt mưa ngâu
Để cho Ngưu - Chức ,bạc đầu chờ nhau...

Hoàng hôn buông phũ một màu
Tím trời thương nhớ, nao nao cõi lòng
Lục Bình theo nước trên sông
Đênh đênh cánh tím,buồn không hỡi người?
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 22:37:10hoatimlucbinh>
Anh có còn về lại con phố xưa
Thăm hàng cây...Góc Quán quen ngày củ?
Tình Yêu xưa..Một thời anh ấp ủ
Em đi rồi...Anh còn giữ không anh?

Anh có còn mong ngày tháng qua nhanh?
Đếm thời gian...chờ ngày em trở lại?
Trong đêm vắng...anh có còn khắc khoải
Gọi tên em...Dẫu trong giất mơ hồng...

Anh có còn...có còn nhớ em không?
Có chợt buồn...Mỗi khi mùa Đông tới?
Ngày chia ly...Em không lời nhắn gởi
Hai phương trời...Anh có giận em không?

Đông sắp về ...Anh có đợi,có mong?
Có vấn vương...người anh yêu thuở trước?
hay anh đã quên rồi...lời hẹn ước...
Để cho nơi nầy...Nước mắt em tuôn!...
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 22:36:39hoatimlucbinh>
Chẳng biết có phải vì ta yêu màu hoa tím
Nên lòng hay buồn và nghĩ chuyện vu vơ
Chẳng biết có phải vì ta thích làm thơ
Nên tâm tư...cứ mãi hoài trăn trỡ?

Người có biết ta cứ hoài lo sợ
Một ngày kia...tim băng giá đến lạnh lùng
Không thương nhớ....chẳng vui ,buồn cãm xúc
Và cũng không màng đến hai chữ '' Thủy Chung''

Có đôi lúc...ta cũng không hiểu được
Cuộc đời kia...ta cần nhất điều gì...
Niềm vui ư? hạnh phúc có là chi?
Hay là nghĩa tình yêu cho đúng lý?

Ta tự hỏi...Tình yêu là gì nhĩ
Mà biết bao kẻ đau khổ lụy phiền?
Ta ước mong,một bến đổ bình yên
Tấm chân tình...cho đi,không nhận lại...

Ơi cuộc đời...sao cứ đùa ta mãi?
Bao muộn phiền,những vương vấn âu lo
Chữ tình yêu....ta nhận,chẳng ai cho
Ôi hạnh phúc...lẽ nào là thế đó?
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Lại một ngày chủ nhật thật buồn tênh
Ta một mình ngồi trong căn phòng nhỏ
Đếm thời gian cho nỗi buồn bỏ ngõ
Kỷ niệm ùa về làm nỗi nhớ mông mênh...

Lâu lắm rồi...người ấy chắc đã quên
Kỹ niệm cũ...tàn tro xưa đã lạnh
Ngày chia tay ta về nơi đất khách
Gỡi lại người tình yêu đã phôi pha...

Vần thơ xưa giờ đọc lại...xót xa
Tuổi chẳng già...mà trái tim hóa đã
Dù quanh ta có bao người vồn vã
Đưa đón đi về...nhưng tim nhỏ giá băng....

Biết bao giờ được gọi tiếng ''tình nhân''
Tình yêu mới làm tim ta ấm lại?
Tình hôm nay...có thật là mãi mãi
Hay chỉ trò đùa của ai đó mà thôi...

Thơ ta hay buồn...vì cãm giác đơn côi
Nơi xứ lạ,không ai người chia sẽ
Cũng như chiều nay ,ngồi một mình lặng lẽ
Đâu đó chợt về...một khoãng trống mênh mông....
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng 8 về người còn nhớ hay không?
Cơn gió mùa Thu lướt qua miền dĩ vãng 
Giọt nắng rơi nghiêng...lá vàng bay lãng đãng
Gió thu buồn man mác...mắt em cay

Tháng 8 lại về...trăn trỡ một vòng tay 
Mong níu giữ...chút gì còn sót lại 
Nhưng mùa đến rồi đi...thời gian trôi miết mãi
Niềm đau vẫn dâng đầy...
...Mỗi khi chiều về đứng lặng dưới màn đêm...

Tháng 8 lại về...cho buốt rát con tim
Yêu dấu cũ...phải chăng không trỡ lại?
Dòng sông miên man...để Lục Bình trôi mãi...
Lạc mất rồi...bến cũ có đợi không?

Chẳng biết phía trời xa...mây trắng có bềnh bồng?
Nắng có về ...để cho câu thơ thôi nhoè nhẹt nước !
Đứng lặng dưới màn đêm,chấp tay lòng nguyện ước
Xin Mưa chớ rơi nhiều....
....Kẻo Thu buồn..Làm trắng xóa những lời thương....
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Em mong một ngày...
Anh sẽ tím được nữa thật sự của riêng anh
Nữa của riêng anh...chắc là hoàn hảo lắm
Nữa của riêng anh...Sẽ biết làm cho anh say đắm
Chẳng giống như em..vụn dại,ngu khờ

Em mong một ngày...Anh sẽ được như mơ
Hạnh phúc ,tình yêu...và tương lai vững chắc
Dẫu cuộc đời có bao điều giả ,thật...
Anh đừng mất lòng tin,mộng đẹp vẫn đang chờ

Dẫu chẳng thể cùng nhau dệt nên một ý thơ
Chẳng thể bước bên nhau suốt quãng đời còn lại
Nhưng em vẫn thầm mong...Hạnh phúc với anh là mãi mãi
Dù em chẳng thể là một phần hạnh phúc của đời anh

Chẳng trách tình mình sao quá đổi mong manh
Em chĩ trách em... đã yêu sao còn nhiều lo ngại
Em chẳng biện minh đâu những điều bỡi,tại...
Bỡi em hiểu rằng...có nói gì mình cũng mãi xa nhau...

Vần thơ ngày nào...Se sắc trái tim đau
nhưng em chẳng khóc đâu...
Bởi nước mắt chẳng thể nào đổi thay hiện thực
Nhìn tình yêu đi qua...Em cúi đầu bất lực
Níu kéo gì đây...Khi anh xa tít mãi phương trời?
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi có một ngày...em bổng dưng đỗi khác
Cái nhìn về anh chẳng ấm áp ,ngọt ngào
Bờ môi lạnh lùng ,nụ hôn hững hờ trao
Vòng tay cũng buông mau theo...Tình lặng

Rồi có một ngày...Em bổng thôi hờn giận
Thôi một mình ngồi thơ thẫn,mộng mơ
Anh chẳng ghé thăm,em cũng chẳng đợi chờ
và xa cách...Em cũng thôi thương nhớ...

Rồi có một ngày...nếu duyên tình dang dỡ
Em sẽ chẳng trách hờn,hay sầu hận vấn vương
Nhưng cũng chẳng gọi tên anh trong những đêm buồn
Mà chĩ cúi mặt,lặng thầm rồi quay bước ...

Rồi có một ngày...Giữa dòng đời xuôi ngược
Em cũng chẳng bận tâm chuyện giã thật đời thường
Nợ ân tình...Trong em chẳng buồn vương
Tim vô cãm trước tình đời...Nhạt nhẽo

Và có một ngày....Riêng mình em một nẽo
Đếm thời gian trong góc nhỏ âm thầm
Tình ngày nào...Là kỹ niệm xa xăm
Tim thôi khóc thương một người tình phụ...

Rồi có một ngày...tình xưa là tình cũ
Không chút nhớ thương...tim em bỗng yên bình
Đêm sẽ chìm vào...Nắng sớm gọi bình minh
Em bổng lại là em...ngày xưa ấy ...
[/align]
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0

Thu sắp qua rồi...anh nơi đó biết không?
Và Đông lại đến...Cho lòng thêm lạnh giá
Em xa anh...đã mấy mùa thay lá...
Nhưng tình yêu ngày nào...
Biết có còn những say đắm, thiết tha?

Nơi ấy bây giờ...Phố có đông người qua?
Lá có rơi đầy trên dãy hành lang ghế đá?
Thu Tím trời buồn...Nên Mưa bay lã tã...
Anh có về...tìm lại kỷ niệm xa?

Ngày qua ngày...lại lặng lẽ trôi qua
Tháng tiếp tháng...Mùa lại đi vội vã?
Cơn gió chiều nay thoảng qua lòng... lạ quá!
Kỷ niệm chợt ùa về..làm se sắt mảnh hồn đau...

Muốn quay về...để tìm lại đời nhau...
Nhưng hôm qua.lạc bước giữa chiêm bao...
Gặp lại nhau... sao òa vỡ...
Tĩnh giất nữa đêm...nghe lòng bỡ ngỡ
Biết anh anh bây giờ...có đợi chờ,và còn nhớ em không?

Nếu Tình vẫn thắm nồng...
Em sẽ về lúc trời nhuốm vào Đông
Để cho trái tim hồng thôi lạnh giá...
Để xua hết tuyết băng...đêm sẽ không dài quá
Em sẽ về...Để nối lại tình ta...[/align]
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0


Chẳng hiểu sao chiều nay buồn đến lạ
Tâm hoang mang,mơ tưởng đến người xa
Khá lâu rồi,thơ người chẳng gỡi qua
Ta mong ngóng,và bổng dưng...sinh bệnh...

Mấy ngày qua ta thấy lòng lơ đễnh
Dạ bồn chồn,mà chẳng biết tại sao?
Cãm thương hàn,hay là bởi bệnh nào?
Sao bổng thấy đầu đau,tim se thắt...

Mẹ cho thuốc...uống một ngày ba bận
Mấy ngày rồi ,chẳng thuyên giãm là sao?
Đến Bác sĩ,ta khóc ròng ,mếu máo
''Con bệnh gì? bác sĩ chích,thật đau'' ...

Trỡ về nhà,mẹ vội vàng nấu cháo
Bảo ăn nhiều,cho lướt bệnh thật mau
Mới mấy ngày mà đã sụt vài pound
Con gái ốm,nhìn xấu ơi là xấu...

Người ở xa,có bao giờ hiểu thấu
Ta mong chờ,một tin nhắn ,hồi âm
Ta bệnh mà người chẳng gởi lời thăm
Lòng buồn quá,lệ vỡ òa,chợt khóc....

Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Em cứ ngỡ...Ngày ấy sẽ không xa
Em trỡ về,cho Đông thôi lạnh giá
Có ngờ đâu,,, Mùa Thu làm thay lá
Cho ngày về,thương nhớ...Hóa thương đau!

Em cứ ngỡ...Mình sẽ là của nhau...
Hoa Tình Yêu sẽ đơm hương kết trái
Có ngờ đâu...Ngày em quay trỡ lại
Tình Yêu đầu...Đã vuột khỏi tầm tay...

Ngày em về...Tất cả đã đổi thay
Góc Phố quen...chẳng còn ai đứng đợi
Còn đường xưa...Giờ bổng xa dịu vợi...
Bến sông buồn...Em khẽ gọi...Người ơi!

Anh đâu rồi? Để em phải chơi vơi...
Đã hẹn với em rồi....Sao anh không gắng đợi?
Cứ ngỡ tàn Đông...Cây sẽ đâm thêm chồi mới!
Có đâu ngờ..Tình ta vẫn hai nơi...

Mùa Đông quê mình...Chẳng có Tuyết rơi!
Nhưng trong lòng em...Nghe sao lạnh quá?
Chẳng gặp được nhau...Và thế là Tất cả...
Mùa Đông nầy...Ta đã mãi...Chia xa...
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0

Em không về cho kịp tháng mười hai
Nên mùa đông cứ từng hồi lạnh giá
Ngày dài thêm...màn đêm trôi... chậm quá !
Em chưa về cho tay...nối vòng tay....

Anh có một mình về thăm lại hàng cây
Nơi bến hẹn...để lòng thêm ấm áp
Có chợt nhớ...một thời yêu ngơ ngác
Hay quên rồi...Như mưa vội chiều nay?

Em không về nên con gió heo may
Hiu hắt lắm trong chiều đông buốt giá
Phố thì đông...Người người ngược xuôi hối hả
Anh có buồn...khi thấy dáng ai quen?

Em chưa về...Nên Đông cứ dài thêm
Xuân đến muộn...nên gió mùa thổi mãi
Anh đếm tháng bằng mùa qua, năm lại
Ngày em về...nước mắt hoá...mưa rơi !

Em chưa về...Nên nhớ lắm anh ơi!
Tim thỗn thức đợi mùa sau xuân tới
Anh đừng buồn...Mùa đông sau...gáng đợi
Em sẽ về cho kip...Tháng mười hai...
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng mười hai có một người ngồi khóc
Đếm giọt sầu từ đáy mắt tuôn rơi
Tháng mười hai...đã hết rồi mơ mộng
Gỡi lời yêu khi những lúc đêm về...

Tháng mười hai...Câu thơ buồn vướng lệ
Nhỏ âm thầm nhìn tuyết trắng ngoài sân
Tiếng chuông chiều vang vọng biết bao lần
Như nhắc nhỡ một niềm đau sâu lắng...

Tháng mười hai...cô đơn buồn lẵng lặng
Thêm một mùa đông trắng ,lệ chứa chan
Người xa xăm nên thương nhớ ngập tràn
Nơi xứ lạ tuyết giăng đầy mi mắt...

Tháng mười hai...Niềm vui ôi xa lắc
Đêm đông buồn nơi xứ lạ bơ vơ
Giáng sinh về...Cô nhỏ viết bài thơ
Mười hai.... tháng... ngày xưa ôi thương nhớ...
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng mười hai...tuyết giăng đầy trắng xóa
Nắng giấu mình trong trong cái lạnh mùa đông
Em Đếm ngày..trong nỗi nhớ chất chồng....
Đêm thao thức...mơ về người phương ấy...

Tháng mười hai năm xưa...giờ vẫn vậy
Tình vẫn đầy...yêu thương vẫn tràn dâng
Tim vẫn hồng...và vẫn khắc tên anh
Dẫu xa mặt...nhưng lòng thì không cách...

Tháng mười hai..người ơi xin đừng trách
Vần thơ buồn...than thở lúc chiều buông
Vì cô nhỏ buồn nên trăn trỡ lúc đêm trường
Bởi cãm xúc không vương vào ban sáng ....

Tháng mười hai....mây buồn bay lơ đãng
Cô nhỏ ngồi....thầm lặng đếm thời gian
Người vô tình...người chẳng biết chẳng màng
Mặc cô nhỏ với niềm đau năm tháng....
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Em chưa về...dù xuân đã ngoài hiên
Lũ chim đang cùng nhau tìm tổ ấm
Em chưa về...Nên Đông qua thật chậm
Nắng giấu mình chờ băng tuyết tan nhanh..

Em chưa về...Nên trăn trỡ năm canh
Gom thương nhớ,chờ ngày về khơi rạng
Đêm dẫu dài , nhưng ngày mai trời sáng
Khúc xuân hồng...Tim vang khúc hoan ca

Nhưng em không về nên xa...vẫn hoài xa
Đò lỡ chuyến...đôi tim chưa hòa nhịp
Lỡ hứa rồi,nhưng em không về kịp
Anh có còn chờ trên bến...ngày xưa?

Gió chợt đùa, hỏi em ''sắp về chưa? ''
Tha thiết quá !người ơi xin gáng đợi
Gió ơi gió... làm ơn cho nhắn gỡi !
Câu mong chờ ,hẹn xuân tới, Đông phai...

Em sẽ về ...cho kịp tháng mười hai
Mưa hạnh phúc sẽ không cay dòng lệ
Ly rượu mừng ta trao câu ước thệ...
Khúc mong chờ...xin gác lại ,người ơi!
[/align]
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân đã về mà em vẫn hoài xa
Buồn không anh mình hoài ngăn cách
Đêm giao thừa anh một mình lẵng lặng
Đón xuân về trong cô quạnh vây quanh...

Mấy đêm rồi cứ trăn trỡ năm canh
Xuân xứ người...eo ơi ! sao mà lạnh?
Phố buồn tênh, ngoài trời đầy tuyết trắng
Xuân quê người hiu hắt giọt sầu giăng ...

Em chưa về ... Nên mong đợi... mình anh
Đếm thời gian ...giấu mình trong nỗi nhớ
Xuân chưa qua ...sao lòng nghe lo sợ
Lỡ hẹn hoài ...anh quên đợi thì sao ?

Em không về ...nên mùa bỗng hanh hao
Giọt nắng nghiêng chao ...khúc giao mùa lặng lẽ
Xuân xứ người ...một mình em có lẽ
Cũng âm thầm ngồi đếm ...đợi mùa sau ...

Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0


Con bước đi giữa dòng đời xuôi ngược...
Lần đầu tiên không có Mẹ trong đời
Phố xá người đông...bốn bề xa lạ
Con tìm hoài...không thấy Mẹ ,Mẹ ơi!

Mẹ đi xa...xa tít ở bên trời
Con ở lại trong mái nhà lạnh ngắt
Tiếng cười hồn nhiên ,ngày xưa đã mất!
Có còn chăng...tiếng nấc nghẹn trong tim...

Và chiều nay xóm nhỏ ,bổng im lìm...
Chắc xóm cũng buồn...khi con xa vắng Mẹ
Hay vì thiếu tiếng cười đàn em trẻ
Thường nô đùa mổi khi bóng chiều lên...

Con thương quá! góc sân nhà, ghế đá...
Mỗi lần khi chiều xuống ...Mẹ ngồi trông...
Đam em khờ và con những tối đi rong...
Mẹ nhắc nhở'' đừng đi xa con nhé!

Và đêm nay lòng con thêm nhớ Mẹ...
Nơi phương xa con biết Mẹ đâu tìm
Không ngủ đươc ,con nhìn ra cửa sổ
Chợt vở òa ...một tiếng khóc trong đêm...
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Đã bao lần Nhỏ bảo...''Thôi không nhớ ''
Vậy mà lòng,sao cứ mãi vấn vương?
Đã bao lần Nhỏ bảo...''Thôi không khóc ''
Sao đêm về...Lệ cứ mãi trào tuôn?

Nè cô Nhỏ...Sao cứ hoài ngu ngốc?
Người ta giờ nào phải của riêng Ngươi?
nè cô Nhỏ...Sao cứ âm thầm khóc?
Để lâu nay đánh mất nét môi cười?

Nè cô Nhỏ...Cớ gì sao không nói?
Để đêm về u uất nỗi niềm riêng?
Nè cô Nhỏ...Vì ai mà giận dỗi?
Để sầu giăng lên ánh mắt dịu hiền?

Nè cô Nhỏ...Chẳng còn gì hứa hẹn...
Thì quên đi...Đừng luyến tiếc làm gì?
Nè cô Nhỏ...Chẳng còn gì Chờ đợi
Nhỏ quay về ngày ấy để mà chi?

Thôi Nhỏ nhé...Đừng hoài Mơ Mộng nữa
Cổ tích ngày xưa..Có thật bao giờ?
Và Người Ta...Dù có là Hoàng Tử
Công Chúa...có thể nào là kẻ viết Tình Thơ?

Thôi nhỏ nhé! hãy một lần Tìm lại
Đường Tương lai,hạnh Phúc của riêng minh..
Thôi nhỏ nhe..hãy tạ từ Hoài niệm
Để một lần...Nhìn lại ánh Bình Minh....

Rồi ngày mai..Nhỏ ơi !sẽ thấy
Những ước Mơ Xanh ,đầy ắp cả cuộc đời
Niềm Hạnh Phúc,đong đầy nơi đâu đấy
Chờ Nhỏ về...Gom Nhặc lấy,Nhỏ ơi!
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0


Người ta bảo rằng em giống chị...
Từ vóc hình...Đến Tính cách ,Dáng đi
Giống giọng nói êm êm...Tính rất Nhu Mì...
Giống đôi mắt dịu hiền...Buồn như muốn khóc...

Giống cái Miệng hay cười...Chiếc Mũi cong...Mái Tóc
Giống cả khi giận hờn...Ai dành dỗ sẽ quên ngay
Em giống Chị nhiều...Lòng không dễ đổi thay
Nếu đã yêu ai...chỉ một người duy nhất...

Giống tính Mộng Mơ...thích những điều rất thực
Thích sống hòa mình với muôn vật ,cỏ cây...
Chỉ khác một điều...Em Chị quá Thơ ngây
Nào có biết chi đến chuyện đời thường Đen,Bạc...

Em vô tư ,trãi lòng theo khúc hát
Có biết đâu...Đời lắm lúc cũng trái ngang...
Em thương Chị nhiều...Nên mới lo lắng,ũi an..
Chị cũng thương em...
Đã chia sẽ ,cãm thông với nỗi Lòng của Chị

Nhưng Em ơi! chuyện đời đôi khi...
Nào giống như mình nghĩ
Cơm áo ,Gạo Tiền...Đã làm cho người ta quên đi Chữ Nghĩa Nhân..
Chị Em mình là Cốt Nhục Tình Thân..
Máu chãy...Ruột đau..nên hãy chia sẽ cho nhau....
Những nối buồn trầm lặng
Bởi chuyện ngày sau...Mấy ai biết trước...Đâu điều Được ,Mất?
Cũng như lòng người...Ai biết trước sẽ Đổi Thay???

Ngày mai nầy...Nếu em có yêu ai...
Chớ vội trao trái Tim ngay...Kẽo sẽ Lầm sai...Giống như Đời của chị
Trong Tình Yêu...Đôi khi cũng rất cần Lý Trí
Bởi Mối Tình Đầu...Có bao giờ được Hoàn Mỹ đâu em???

Dòng Thơ nầy...Chị Viết tặng Riêng Em
Mỗi câu Thơ...Điều là Tình Thương..Chị dành cho Em đó
Em của chị ơi! Đừng lớn lên thêm...Hãy cứ hoài bé Nhỏ
Để khỏi phải vương vấn lụy phiền...
Và Nụ Cười trên Môi em...Mãi sáng Trinh Nguyên...
[/align]
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0


[color="darkorchid"]Chuyện Ngưu lang - Chức Nữ
Ngày xưa đã qua rồi...
Cầu Ô thước ,ngăn đôi
Cho Tình bao ngang trái...

Mỗi năm...Rằm tháng Bảy
Mưa Ngâu trắng ngập trời
Thương Chức Nữ lệ rơi
Nhớ mong người tình lỡ...

Còn đôi mình cách trỡ...
Xa thăm thẵm mịt mờ
Anh ở cuối sông chờ
Em ở đầu sông nhớ....

Đêm về buông tiếng thỡ..
Chờ nhau...đến bao giờ?
Đông - Tây...cách hai bờ
Để em hoài thương nhớ...

Có không...Người duyên nợ?
Chức Nữ chờ ngưu Lang
Biết không...Người duyên nợ?
Rằng lòng em miên man...

Em không là Chức Nữ
Anh không là Ngưu lang
mà sao ta vẫn mãi
chờ nhau trong trái ngang...
[/color][/align]
Lục Bình theo nước lênh đênh
Ru chiều chạng vạng buồn tênh cánh cò
Tím buồn nghiêng cánh co ro
Bến sông có tiếng gọi đò... đò ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-30 03:52:59Biển Xanh>
   BÔNG LỤC BÌNH

   Lục bình trôi dạt lênh đênh
Chẳng có bến đỗ bấp bênh giữa dòng
    Mưa nắng hoa vẫn trổ bông
Sắc hoa tim tím ven sông lững lờ
   Lang thang lặng lẽ bơ vơ
Thả trôi theo nước thẩn thơ bềnh bồng
   Nhìn hoa chạnh xót xa lòng
Bao năm rời bỏ dòng sông quê nghèo
    Ôm bao kì vọng mang theo
Mộng mơ ảo tưởng nặng đeo bên mình
   Buồn cho thân phận lục bình
Ba chìm bảy nổi linh đinh dòng đời
   Lặn ngụp sóng gió chơi vơi
Dập vùi xô đẩy rã rời tang thương
    Công danh gãy gánh nửa đường
Lục bình tìm lại cố hương quên đời…
                  Biển Xanh MNS 
 
 
   - Biển Xanh MNS đến nhìn bà con cùng mang tên HOA TÍM LỤC BÌNH...[:D][:D]
 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
Long đong.
 
Thăng trầm giong ruỗi lênh đênh
Nổi trôi xuôi ngược bồng bềnh trăm sông
Trôi qua phố thị xanh, hồng,.....
Ngác ngơ rác thải đầy sông......chẳng sầu
Ngang về vườn ruộng bãi dâu
Mát lòng phiêu bạt......ngẩm sâu ân tình
Cả đời trôi dạt phiêu linh
Đến trong hẹn ước.......tự tình nở hoa
Không phô hương sắc mặn mà
Ngất.......lòng lữ khách gần xa.........trọn tình !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0