📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HOA MỘC MIÊN

3 trả lời, 1.140 lượt xem — Trang 1 / 1
Cháy đỏ bầu trời thương tiếc Xuân.
 
HÀ NỘI XA
         
Em đi rồi nhớ Hà Nội không em
Phố thì xa, con đường nào cũng cũ
Đêm thì vắng, tình yêu sao không đủ
Đưa mặt trời qua đêm!
 
Em đi rồi nhớ Hà Nội không em
Nhớ những phố thì thầm xanh xao liễu
Nhớ ánh mắt bên nào nhìn cũng thiếu
Chưa một lời cho nhau!
 
Em đi rồi Hà Nội mãi ngàn sau
Sẽ không có đêm tình nhân tồn tại
Những ước hẹn đành để dành mãi mãi
Giọt buồn giờ bơ vơ.
 
Em đi rồi tôi còn nửa bài thơ
Chỉ một nửa bởi đằng nào cũng dở
Nửa tặng em là nữa không thể nhớ
Nửa nào dành cho tôi.
 
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT MÌNH NGỒI ĐẾM MƯA RƠI
                                                 
Một mình ngồi đếm mưa rơi
Lạ chưa cái nhớ giữa trời lập thu
Nhớ đan mưa, nhớ mịt mù
Ta đem ta thả giữa ngu ngơ buồn
Mưa mềm như những sợi thương
Em xa quá đỗi ở phương xa nào
Ta giờ như thể chiêm bao
Đớn đau là tỉnh, ngọt ngào là mê
Mưa cho ướt cả đường về
Nhớ cho tan cả bộn bề trong ta!
Đăng nhập để trả lời
0
RU CON NHỚ MẸ
 
À ơi!
Ngủ đi con ngủ ngoan nào
Bố ru trọn giấc chiêm bao mấy đời
Cánh cò vẫn trắng đầu nôi
Lời ru bố, vẫn những lời ru xưa
Lời ru, đi sớm về trưa
Bà long đong cả đời chưa hết nghèo
Áo nâu nhuộm vạt nắng chiều
Mắt nâu nhuộm tím những điều lo toan.
Lời ru, cánh vạc sang ngang.
Bên kia sông đã mấy hàng lệ sa.
Cõng buồn đi những ngày qua
Bà đem tóc rối gửi quà cho mây.
À ơi con ngủ cho say,
Bố ru trọn giấc như ngày Bà ru.
Đăng nhập để trả lời
0
SANG NGANG
Gửi con về ngoại…
Theo chồng!
Chị run run…
Bước ra dòng trần ai.
Đêm Đông ngắn.
Đêm Đông dài.
Biết mai đây…
Liệu có mai…
Mà chờ!
 
Một lần.
Đã lỡ đường tơ
Một lần.
Biết một chữ ngờ
Mà đau.
Ai là
Người trước
Người sau.
Dù ra sao…
Nhớ đến nhau
Cũng buồn.
Tình giờ…
Được mấy vấn vương.
Yêu giờ…
Được mấy nẻo đường
Mà yêu.
 
Chiều nay,
Gom cả sự liều.
Chị sang ngang…
Để cánh diều…
Đứng không!
Đăng nhập để trả lời
0