📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Góa Phụ

1 trả lời, 1.177 lượt xem — Trang 1 / 1
      Góa Phụ
 
Người chờ bàn tay ai bên khung cửa
Những con đường dài ngoằn
Bật lên chiếc lá hoen màu lữa
Rụng vào một buổi chiều thu.
Người chờ bàn tay ai trong góc tối âm u
Nỗi huyền bí vang rền từng nếp nghĩ
Tóc sờ soạng bờ vai luân lý
Môi thẩn thờ chạm lấy gió thênh thang.
Người chờ bàn tay ai trong cõi hoang mang
Chiều đã tắt ngoài sân và đêm xuống
Những hồn ma rùng mình giấc muộn
Chợt như xa réo rắt thiền âm.
Người chờ bàn tay ai đằm thắm
Mắt trông bóng hắt lên đời
Chuyến xe qua gọi mời
Ngâp ngừng con tim như khóc.
Người chờ bàn tay ai cỏ mọc
Lân la tiếng nấc côn trùng
Tiếng gà vang là nỗi hãi hùng
Tối tăm lúc bình minh dậy
Người chờ bàn tay ai…níu lại
Tuổi xanh xưa rụng mất trên đồi
Lối về đâu? Mưa nhuộm thành lầy lội
Người chờ gì, cơn mộng cứ hoài trôi.
 Tô Giang
Đăng nhập để trả lời
0

      Góa Phụ

Người chờ bàn tay ai bên khung cửa
Những con đường dài ngoằn
Bật lên chiếc lá hoen màu lữa
Rụng vào một buổi chiều thu.
Người chờ bàn tay ai trong góc tối âm u
Nỗi huyền bí vang rền từng nếp nghĩ
Tóc sờ soạng bờ vai luân lý
Môi thẩn thờ chạm lấy gió thênh thang.
Người chờ bàn tay ai trong cõi hoang mang
Chiều đã tắt ngoài sân và đêm xuống
Những hồn ma rùng mình giấc muộn
Chợt như xa réo rắt thiền âm.
Người chờ bàn tay ai đằm thắm
Mắt trông bóng hắt lên đời
Chuyến xe qua gọi mời
Ngâp ngừng con tim như khóc.
Người chờ bàn tay ai cỏ mọc
Lân la tiếng nấc côn trùng
Tiếng gà vang là nỗi hãi hùng
Tối tăm lúc bình minh dậy
Người chờ bàn tay ai…níu lại
Tuổi xanh xưa rụng mất trên đồi
Lối về đâu? Mưa nhuộm thành lầy lội
Người chờ gì, cơn mộng cứ hoài trôi.
Tô Giang

 
 
ANH LÀ GIÓ...
 
 
Anh là gió bên khung cửa đơn côi
Rít từng tiếng thở dài đau khổ
Bay đi, hãy cứ bay đi
Đừng nhủ lòng, cố lau khô dòng lệ.
Anh là gió mãi mãi không trở về
Nỗi sầu kín anh chôn vào huyệt mộ
Hãy nín đi em
Rồi ngày tháng sẽ xua tan dần kỉ niệm.
Anh là gió trở về trong bóng đêm
Hôn lên má em
Ghì ôm lấy em trong đêm giá lạnh
Để mãi ra đi trong niềm sầu đắng.
Anh là gió mang chút tình cay đắng
Đến đời em để em khóc muôn đời
Xin lỗi em vạn lời
Hãy thôi nhớ, đừng trông và đừng ngóng.
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0