📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vũ Thi xin tri âm cùng bạn đọc tập thơ "Đêm Huyền My"

29 trả lời, 2.247 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 13:49:15vuthi>


Lời tựa
Tình yêu dường như lúc nào cũng là thiếu trong trái tim mọi kiếp người, nó như tiếng chuông vang lên trong trời, như những lời gọi tìm muôn thuở… Họ tìm thấy nhau và ràng buộc đời nhau, để rồi họ lại xa nhau lần tìm trong khốn khổ! Tình yêu đâu? Hỡi hạt ngọc mơ hồ trong bể khổ! Đằng sau nỗi cay đắng là một dáng hình, là giọt sương âm thầm mê mỏi. Dĩ vãng, thực tại, tương lai là những cột mốc trong đời, nó như cái cọc cho loài người bấu víu. Niềm hy vọng như ngọn lửa đốt lên cho trái tim người không nguội, là ánh đèn soi sáng bước ta đi. Tình yêu cuốn hút biết bao những bước chân người đắm đuối, người ta rong ruổi, người ta lần tìm trong vô vàn bể sở. Từng đoàn hành hương qua tháng, qua năm, họ đi đâu và về đâu ai nào biết nổi.
Để rồi ta hiểu tình yêu lặng lẽ như vừng mặt trời gửi gắm nỗi niềm cho cõi sống, dù rằng chưa một lần ta được ghé môi hôn. Tình yêu như cái bóng bên ta mơ hồ không tiếng vọng, phó mặc trái tim thổn thức đổ hồi. Tình yêu là thế đấy, sẽ là hư vô, song nó không thể nào thiếu cho cõi đời muôn thuở.
Tình yêu thứ dầu nhớt cho cỗ xe đời người rong ruổi, nghĩ suy và hy vọng, đó là những bài ca ngập đầy ánh sáng và bóng tối, dại khờ và gian dối để chìm sâu trong cõi tạm cuộc đời.
Để vào một đêm trong sâu thẳm mắt người, dĩ vãng hiện lên những vì sao xa vời thương nhớ, như những hạt ngọc mà đời ta đã có lần có nó, sâu chuỗi từng tháng từng năm, và tất cả bỗng hiện lên trong bầu trời suy ngẫm.

[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 13:50:29vuthi>
Tình
Tình yêu như cái bánh đa
Sao hong trên lửa để mà tan sương
Trời sinh ra cõi vô thường
Yêu thì yêu thực, tang thương như đùa.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 13:51:14vuthi>
 
Huế ơi!
 
Huế ơi! Chiếc nón bài thơ
Huế ơi! Dải áo ngập bờ sông Hương
Cố đô bàng bạc màu sương
Đón ai thăm Huế dặm trường phôi pha
Cổ xưa đâu nữa mái nhà
Bây chừ cái mới gọi là đùa vui
Cố cung buông nét ngậm ngùi
Vàng son tô lại như chơi đỡ buồn
Vạc đồng rỗng tuếch chơ sương
Thần công chín cỗ bên đường sạm rêu
Ngọ môn ngơ ngẩn trong chiều
Tiên ai qua cõi xiêu xiêu nỗi buồn
Chỉ còn một nỗi cô đơn
Buồn vui không tỏ... dặm trường phôi pha
Huế đau như một món quà
Người ta ăn mất, gọi là huế thương
Áo dài gửi gấm màu sương
Huế ơi chiếc nón... đoạn trường Huế ơi!...
2003
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cô đơn
Ta cô đơn giữa quán nghịt người
Lời nói rỗng cồn lên bao sóng vỗ
Ta cô đơn giữa muôn bờ hơi thở
Nhỏ bé, ta đau, chìm nghỉm bơ vơ.
 
Ly sủi bọt ngầu lên như muốn thở
Buồn lặng câm ta uống đến say sưa
Cô đơn quá ta tìm trong đáy cốc
Cô đơn ơi! Ru lạnh giấc mơ hồ.
 
Ơi biển sóng! Người đánh chìm tất cả
Bao cô đơn nhỏ bé những con thuyền
Nhưng chẳng sao đâu... biết bao điều kỳ lạ
Đang cựa mình thức dậy giữa cô đơn.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Phố
Phố ơi! Con phố chết chiều
Nhà lên rêu xám xiêu xiêu nắng tàn
Người đông, con phố như tan
Ào ào sóng vỗ, gió ngàn bay đi
Một thời giũ áo còn chi
Tìm trong rêu mốc còn gì nữa đâu
Một thời sương khói nhạt màu
Thân ta đâu nhỉ? Còn đâu khối tình
Nỗi buồn, tan mộng, còn xanh
Vắng không như thể một mình trôi đi
Phố ơi! Phố cũ còn gì?
Mái nhà nhấp nhổm, lặng chì giấc mơ.
                                                         2004
Đăng nhập để trả lời
0
Phố chiều
Phố chiều lửa đốt đèn xe
Đường đi dậy sóng, trên hè lá rơi
Người qua như giấc mơ đời
Lạnh lùng gương mặt vút trôi theo chiều
Ầm ầm xe vút cô liêu
Đời như trôi cả mặc chiều bỏ không
Người đâu chẳng bận tơ lòng
Phố ơi! Con phố để không trong chiều.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Kỹ nữ
Đêm lạc... sầu lên những cánh tay
Buồn vương len sẫm những đôi mày
Ca nhi gửi phận... hồn nhem tối
Gương buất, hờ trong một thoáng mây.
 
Gió vút ngân nga khúc vẽ vời
Con thuyền kỹ nữ sóng đùa chơi
Cầm ca khúc hát... sầu vô độ
Gửi gió về đâu, lạc cuối trời.
 
Lèn chặt một đêm sầu đến thế
Ca nhi nghe sóng gió tơi bời
Sông hương thao thức nghe hồn lạc
Một chấm đò con trên sóng chơi.
 
Có tự ngàn năm sầu vẫn thế
Sông Hương ca kỹ khúc buồn vui
Nhạc mới, buồn xưa sầu mộng gối
Ca nhi lưu lạc mãi trên đời.
 
Tay gõ, cầm ca, hồn sóng vỗ
Bồng bềnh du khách, tiếng chơi vơi
Bán giao trên sóng hồn kỹ nữ
Sông hương gửi phận, phấn hương đời.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Huyền My
Tặng Hoàng Huyền My
 
Ta yêu em một thời rất mỏi
Ta yêu em một thời đứng đợi
Sầu muộn sầu con sóng xô đi...
Em là đêm Huyền My
Đêm hương tóc... đêm dài như nỗi nhớ
Em lặng lẽ để cho hồn đổ vỡ
Sóng dâng lên, tan nát mãi muôn chiều
Em không bờ dành cho tình yêu
Em đắm, ta đau... em sầu, ta nhớ
Em làm sóng cho hồn ta đổ vỡ
Đêm Huyền My! Huyền My...
Trong bóng đêm lặng lẽ ta đi
Ta tìm em, đêm nặng buồn đến thế
Cứ lặng lẽ len vào ta như thể
Sóng mang hồn giập vỡ tan đi
Em là đêm Huyền My!
Từng sợi tóc quăn choàng lên nỗi nhớ
Em là sóng, là buồn, ta đổ vỡ
Bờ tan đi không bến đậu cho tình
Đêm là đêm, đổ vỡ trước bình minh
Chiếc bình ngọc vỡ rồi ta nức nở
Từng mảnh vụn như lòng ta tan vỡ
Đêm Huyền My! Huyền My!
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ
Tặng Hoàng Huyền My
 
Biết bao nhiêu là nhớ
Cứ lặng lẽ về em
Lẳng lặng thấm vào đêm
Mặc kẻ chờ, ai đợi.
 
Nỗi buồn không tiếng gọi
Đôi mắt Huyền My ơi!
Mùi hương tóc như khơi
Cho thêm buồn nỗi nhớ
 
Đêm dài không tiếng thở
Cho nỗi nhớ mong manh
Hồ Tây lặng hồn anh
Em có về đâu đó.
Êm đềm đôi gót nhỏ
Mang nỗi nhớ về đâu
Sương nặng giọt buồn đau
Lặng tờ ngoài song cửa
 
 
Đêm cứ dài thêm nữa
Cho thăm thẳm vực sâu
Đôi mắt Huyền My đâu
Trong mơ hồ đêm tối.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều
Tặng Hoàng Huyền My
 
Em cho ta một mẩu thửa thời gian
Trên con phố nhá nhem chiều lạnh giá
Em cho ta chút tình yêu xa lạ
Bê bết buồn, lành lạnh nỗi chia xa
Đường phố câm... lằng lặng những nếp nhà
Trái tim ngủ trong chiều đi vội vã
Ta yêu nhau âm thầm và xa lạ
Bén thương yêu, len lén nhớ trong chiều
Em cho ta chỉ ngần ấy... bấy nhiêu...
Như lợt gió muộn màng ru ta mãi
Em đi đâu? chia buồn cho ta lại?
Nhớ thương ơi! Như cô lại ưu phiền
Em về đâu? biền biệt nỗi ru quên
Có nhớ lại mẩu thời gian lạnh giá?
Ta cứ đi trong buổi chiều xa lạ
Đường phố say trong cơn lốc ánh đèn
Bao dòng người như sóng quận chiều lên
Như bể khổ nhấn đời hư vô mãi
Em ở đâu? chỉ còn ta ngồi lại
Mẩu thời gian em ạ... hững hờ đau
Chiều vô biên nghe nặng vết thương sâu
Có đọng lại trong hồn em nỗi nhớ.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Chợ chiều
Tặng Hoàng Huyền My
 
Chợ chiều mái lá liêu xiêu
Người về đâu cả đủ điều hoang sơ
Rỗng không quán lặng như tờ
Chỉ còn tôi đứng chơ vơ tìm người
Chợ chiều lặng tắt cơn vui
Tìm người... người đã đi rồi... rất xa
Cô đơn... gửi một món quà
Quán lều xiêu vẹo gọi là nhớ nhau
Chiều nghiêng, nghiêng cả tình sâu
Thấm lòng kẻ đợi, đủ điều trống không.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Cô phụ
Tặng Hoàng Huyền My
 
Mặt hoa gia phấn
Gửi phận về đâu
Một chiều bạc gió
Buồn nghiêng mái sầu
 
Mộng ơi là mộng
Sông ơi là sông
Đò ai lạc bến
Thân ơi cô phòng.
 
Ơ hờ nỗi nhớ
Ai đợi mà mong
Bến chiều gờn gợn
Thân em đò không
 
Ai về bến cũ
Gửi lại nỗi lòng
Ngày xuân đã bạc
Phong phanh mùa đông.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Tố nữ
Cõi đời là giấc mộng
Cho em thành kiêu sa
Con tằm đua nhả kén
Em ước ao lụa là.
 
Chỉ hờ thôi nỗi nhớ
Gờn gợn buồn thu ba
Gió níu ta áo mỏng
Cho hư vô nhạt nhoà.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều
Ai bỏ mặc chiều ơi!
Mà nghe hồn chấp chới
Nắng tơ vàng ngàn sợi
Đan áo mỏng vẽ vời.
 
Ai bỏ mặc chiều ơi
Cho Tây Hồ nhạt bóng
Liễu buồn không tiếng vọng
Ra rả tiếng ve hè.
 
Chiều bạc trên hàng me
Cháy bừng trên cánh phượng
Chiều về đâu vô hương
Bóng dài lê trên hè.
 
Hai hàng cây nằm nghe
Bước chân ai rời rạc
Chiều lạc buồn man mác
Đi đâu, chiều về đâu?
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Thức lụa
Nõn nà lụa thẫm cơn mơ
Có giằng chi nữa... cũng hờ nỗi đau
Tấm thân ngà ngọc còn đâu
Lụa ơi thêm khổ, nhuốm màu thời gian
Lời im... tiếng nói tro tàn
Bâng khuâng khói biếc như tan phận người
Ngọc ngà gian díu cuộc chơi
Gói trong lụa mỏng phận người bơ vơ.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 13:52:13vuthi>
Em ơi!
Em ơi! bể khổ đã rồi
Hãy mang thân đến mà khơi nỗi buồn
Thuyền không có lẽ cô đơn
Giăng buồm cho lộng mà hờn nỗi đau
Buồn tênh khoảng trống thật sâu
Nổi bềnh thân xác giãi dầu cuộc vui
Cũng thì một kiếp mà thôi
Thời gian gió thoảng qua trời mộng du
Chia năm sẻ bảy cho dù...
Hả hê cõi sống ngàn thu vẫn là...
Có tròn một giấc thu ba?
Lăn tăn con sóng... mặn mà cuộc vui
Cũng thì xuân sắc người ơi!
Hãy về đây đắm một thời có nhau
Để rồi sóng rợp bể dâu
Chẳng hoài một chút nhiệm màu thời gian.
2005
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều
Chiều rất mặn, còn nồng lên nỗi nhớ
Nước gương phai ru lộng những hàng cây
Đêm ngọt nhạt như vỗ về ai dậy
Sóng êm êm nghe thao thức vơi đầy
Chiều có đợi ai không? Hồn bỏ ngỏ
Gờn gợn Tây Hồ con sóng mênh mang
Lợt sương mỏng như nỗi buồn ai lặng
Lắng bờ xa thiêm thiếp giấc cô phòng
Trăng ngọc bích vo tròn như gối mộng
Chiều đi rồi mây lợt mỏng vò tơ
Buồn rũ rối cho lòng ai bỡ ngỡ
Chiều đi qua đau con sóng xô bờ
Có nỗi nhớ buổi chiều day dưa mãi
Còn thẳm buồn cho ai đợi chờ ai
Xin chờ với cho ta về chung nẻo
Chiều - chiều ơi! Ta nghe gió thở dài.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm
Đêm vắng, trong veo, gợn tiếng đàn
Nhẹ buồn như lụa, lấm sương tan
Bâng khuâng nỗi nhớ nhoà vô ảnh
Một cõi vô thường lặng tiếng than
 
Rơi rớt đâu đây còn vọng tiếng
Mầu trăng như vấy giấc cung đàn
Lòng người chia cắt muôn âm hưởng
Vui buồn khoan nhặt nỗi đa mang...
 
Cứ tưởng là trăng ngọt tiếng đau
Nỗi buồn như lắng xuống đêm sâu
Chỉ còn một cõi lòng mang nặng
Như thấm nhân gian, vọng nỗi sầu.
25-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn
Những bức thư tình, như lá thu
Buồn lay muôn giấc mộng cho dù
Bâng khuâng nhẹ gió ru tà áo
Trời vút chiều lên như tiếng ru
 
Ngại nói buồn cho ánh mắt nhìn
Trước thềm gửi chiếc lá làm tin
Cứ chờ nhau mãi chờ nhau mãi
Chim đã qua trời sương gió lên.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Tuỳ hứng số 1
Cô đơn có tự bao giờ?
Từ ngày xa lắm hững hờ bỏ đi
Tuổi thơ không trối chăng gì
Chìm vào quên lãng một thì bỏ hoang.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Vô đề 1
Nỗi buồn chia nửa cho ai
Mà sao ta vẫn mãi hoài thấy đau
Nỗi buồn chẳng muốn đi đâu
Quẩn quanh như thể nỗi sầu riêng ta.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
Tuỳ hứng số 2
Dại khờ là con nhện
Cứ mải miết mà giăng
Ngây thơ là con tằm
Nhả bao đường tơ rối
Để con ong bay vội
Chết chìm trong lưới tơ
Có nàng tiên thẫn thờ
Đắm mình trong tơ lụa.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm
Đêm toả ngọt biết bao điều chẳng thấy
Chỉ có hương thôi, lén ý nghĩ bao điều
Chẳng hình hài mà e ấp bao nhiêu
Hồn mở cửa nhận về bao tâm tưởng
Ta lặng lẽ trong bao đêm chật vướng
Lặng lẽ hồn, nhè nhẹ bước chân đi
Không trăng sao ta thấy được những gì?
Một chút đắng, một chút buồn ý nhị
Cứ lên men, cất lên thành ý nghĩ
Chảy thành thơ lai láng ngập trời đêm
Không ánh trăng, ta rượu uống say mềm
Vầng trăng cũ bồng bềnh trong ý nghĩ
Đêm vẫn thức chẳng cho hồn ta nghỉ
Ngậm ngùi đau ta uống rượu mơ già
Uống từng mùa trăng lạnh đã đi qua
Buồn ly chén còn vương màu trăng cũ
Đêm vẫn thức chẳng cho hồn ta ngủ
Ngọt ngào hương, vần vũ mãi bao điều
Ta trở về lặng lẽ bước chân xiêu
Buồn tịch tịch, cô phòng không đệm gối.
2005
Đăng nhập để trả lời
0
Chị tôi
Tặng chị Vũ Tuệ Liên một bức hoạ
 
Một hôm chị cập bến già
Mà sao tôi vẫn thấy là như không
Vẫn còn thẫm ngọt mùa đông
Yêu thương chi lắm giữa dòng thời gian
Chị như một chiếc thuyền nan
Bồng bềnh trên sóng nồng nàn vẫn yêu
Đóa hoa hương sắc buổi chiều
Vào đêm sao vẫn rõ nhiều vị hương.
2003
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 13:53:12vuthi>
Không tên số 1
Em ơi lặng ngắt như tờ
Say sưa đã chết bao giờ chẳng hay
Còn đâu cuối mắt chân mày
Nồng nàn như thể gió bay qua trời
Chỉ còn tĩnh lặng thế thôi
Ngồi mà suy ngẫm gió trời thổi qua
Khổ đau như một món quà
Tình yêu ánh mắt đui loà tìm nhau.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân đợi
Xuân rất mỏng, cánh hoa mềm trong gió
Lá vẫn non, run rẩy cuối mùa đông
Sắp về chưa? lay lắt giữa muôn dòng
Sợ hoa lá lỡ tay tan thành gió.
2005
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn
Hạnh phúc mỏng như lụa ôm thân xác
Giấc mơ tàn, rơi tan biến nơi đâu
Nhìn quanh ta bao mảnh vụn sắc màu
Viên ngọc vỡ ngẩn ngơ buồn cát bụi
Bao êm ái để hôm nay trần trụi
Thức lụa ơi! gian díu lặng hồn ai
Lời dịu êm như một tiếng thở dài.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Tuỳ hứng số 3
Tặng Hoàng Huyền My
 
Em như buổi sáng tinh mơ
Như con chim đậu trên bờ giậu xanh
Ru tan sương ngọc đầu cành
Một ngày chưa chín, vẫn xanh nguyên màu
Hương tình theo gió đi đâu
Đượm vào nỗi nhớ, xanh màu thời gian
Em như sương trắng giăng ngàn
Giật mình rớt xuống, vỡ tan muôn màu
Mắt nhìn trĩu xuống tìm nhau
Thấy không? Chẳng biết! Ánh màu thời gian.
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Không tên số 2
Buồn là nửa khuất của niềm vui
Chẳng ai chờ nó đến
Niềm vui không cần bến
Nỗi buồn chẳng hẹn ai
Ta có câu thở dài
Dành cho đời hoang tưởng.
 
2004
Đăng nhập để trả lời
0
Vô đề 2
Có một thời lành lặn
Hôm nay tan vỡ rồi
Ôi chiếc bình tan vỡ
Chỉ còn nỗi tả tơi
 
Hãy ghép lại từng năm
Có nên đời ta sống
Hỡi trời cao đất rộng
Ta đâu? ta về đâu.
2003
Đăng nhập để trả lời
0