Trăng treo nửa mảnh linh hồn
trên trời kia buốt lạnh
Màn sương đêm
buông dày đặc
mờ phủ dáng ai ngồi
Đong đưa suối tóc
ngậm ngùi...
liễu xõa những hờn ghen
Thầm soi bóng gầy guộc
bên hồ khuya thổn thức.
Ai có nghe chăng giữa dòng đời
ánh trăng reo hậm hực
Như vỡ òa từng tiếng nấc của non xanh
Ai có biết trăng lật ngửa linh hồn
Ném mình vào dằng dặc ỗi cô đơn lặng lẽ.
Khuya!
Có ai ngồi quặn mình trong sức trẻ
Nặng niềm riêng rạo rực cả tâm tư
Sao vẫn buồn
trầm mình...
giữa ngực đêm quằn quại
Có thấy không...?
Trăng đẹp...
nhưng cũng sầu
tím ngắt đêm lơi...
Sài thành, đêm 16. 11. 2009
trên trời kia buốt lạnh
Màn sương đêm
buông dày đặc
mờ phủ dáng ai ngồi
Đong đưa suối tóc
ngậm ngùi...
liễu xõa những hờn ghen
Thầm soi bóng gầy guộc
bên hồ khuya thổn thức.
Ai có nghe chăng giữa dòng đời
ánh trăng reo hậm hực
Như vỡ òa từng tiếng nấc của non xanh
Ai có biết trăng lật ngửa linh hồn
Ném mình vào dằng dặc ỗi cô đơn lặng lẽ.
Khuya!
Có ai ngồi quặn mình trong sức trẻ
Nặng niềm riêng rạo rực cả tâm tư
Sao vẫn buồn
trầm mình...
giữa ngực đêm quằn quại
Có thấy không...?
Trăng đẹp...
nhưng cũng sầu
tím ngắt đêm lơi...
Sài thành, đêm 16. 11. 2009