Vòng Tay Vô Ngại
Tặng TTCV
Là nữ sinh
Một thời bút nghiên đèn sách
Em đến với ta bằng tình yêu rất thật
Áo cưới không cần mặc
Vứt lên đầu chiến tranh
Một thời gọi tên
Búp bê "Nhật Bổn"
Nắng hạ tan trường qua phố tóc bay
Một thời ướt đẫm sương mai
Mắt biếc ngẩn ngơ chưa quen bờ ruộng
Vẫn theo đời
Lên
Xuống
Lúa cũng say tình ôm ấp dáng xuân !
Trời thu chợt nắng
Em say sưa trải lòng trên bục giảng
Mắt trẻ xanh ngời bóng dáng quê hương
Cảm ơn đời đã cho em
Chút bình yên trong linh hồn nhỏ
Ngờ đâu xa trường từ độ...
Thiên chức ôm về lợp mái trăm năm
“Tóc gió thôi bay”
Thương chồng lỡ vận
Môi thơm phải nhạt màu son phấn!
Ta lính không số quân
Gót chân trải dày đồn giặc
Thuở yêu nhau đất nước còn hai nửa
Thân phận mình đành giấu trong tim
Tưởng mai nầy đẹp phận – nên danh
Hay đâu nẻo đời gai góc...
Em nặng tình siết chặt tay ôm
Chẳng kể gian truân phủ lên đời con gái
Ta say mềm trong vòng tay vô ngại
Khúc nhạc lòng ngân bờ chung thủy
Tình bỗng thăng hoa..
Thương ai một thời áo trắng !
La Trung