Gửi em một câu quan họ
Gửi Thương Giang
Anh tìm em để trao câu quan họ
"Người ơi người ở"
Đêm hội lim sao chẳng gặp người
Hóa ra người đã đi rồi
Cây trúc đứng một mình trong tuyết trắng
Không gặp mặt để hát câu giã bạn
Sao người đã đi?
Đi mãi chẳng về
Trăng nghiêng vì một lời thề
Đầu đình mình anh đứng đợi
Câu hát bay lên chới với
"Người ơi
Quán dốc đợi người"
Đêm hội, không Người,không vui
Câu hát mênh mông nỗi nhớ
Miếng trầu chẳng ai trao anh
Để cho trầu xanh hóa úa
Tuyết trắng lạnh run câu quan họ
Nón ba tầm em có nhớ mang theo?
Câu hát em ơi ủ trong kí ức
Để nhớ quê hương
Nhớ những mái tranh nghèo
Gửi đến nơi em một câu quan họ
Gửi đến nơi em một miếng trầu cay
Để ăn miếng trầu đỏ môi em hát
"Em chẳng đứng ngồi cùng ai"
Hà nội 5-12-2009
Cảm nghĩ khi đọc bài "đi tìm người
hát câu quan họ" của Thương giang
Buâng khuâng...
....Gửi đến nơi em một câu quan họ
Gửi đến nơi em một miếng trầu cay
Để ăn miếng trầu đỏ môi em hát
"Em chẳng đứng ngồi cùng ai"
Em xúc động ngấn lệ hoen dài
Khi người gửi em câu quan họ
Trầu cánh phượng ăn cho môi đỏ
Tay người têm cũng gửi cho em...
Lời hát xưa...mình hát mỗi đêm.
Bao năm nào dám mong hát lại..
Dáng trúc xinh..qua thì con gái
Người tìm chi...tê tái nỗi lòng...
Nón ba tầm bỏ lại bến sông.
Lời thương nhớ cũng không dám giữ
Em sợ mang kỷ niệm quá khứ
Chênh vênh nhớ: ''Quán dốc đợi người''*...
''Còn duyên''* ,mình đã hát một thời
Người có còn nhớ hát hay không?
Còn em , bỏ hát hội theo chồng ...
Lòng vẫn nhớ bến sông quan họ
Dòng sông Cầu chảy qua nỗi nhớ
Bến sông Thương vương nợ người xưa...
Giờ tha hương ...biết nói sao vừa
Nỗi nhớ quê câu thơ buồn da diết...
Xin đừng trách em sao tha thiết,
Mà miếng trầu sao chẳng trao anh...
Để lá trầu úa chẳng còn xanh
Sông Thương chẳng về miền quan họ....
Kiev 06/12/2009
Cám ơn anh đã ghé qua thăm trang thơ Hoài niệm Hội Lim.Càng bất ngờ hơn lần đầu tiên anh đến trang thơ em ,anh đã mở riêng 1 topic mới để tặng em bài thơ thật là hay ...mà em vô tâm không để ý để người khác phải nhắc em mới biết để họa lại bài thơ của anh. Thông cảm cho em nhé.Cám ơn anh nhiều!TG
Miếng trầu xưa...
Khúc quan họ thiết tha ai hát :
Rằng:''Người ơi...người ở... đừng về''*
Dùng dằng mãi...rồi vẫn xa quê...
Câu hát theo em cùng nỗi nhớ
Đêm hội tan...miếng trầu trao ngỏ...
Người ơi! Đừng để úa trầu này...
Vôi nồng quện với miếng trầu cay
Sẽ tô cho môi em thắm đỏ...
Trong ngày đông đầy tuyết,gió.
Xứ người...
-TG-