Đôi khi thấy trách phận mình
Nhìn trời sao rụng nhớ người mình thương
Đời tôi bao nỗi vấn vương
Vì nghèo em đã bỏ tôi lấy chồng
Em đi cạn chẹn rượu nồng
Riêng anh chưa uống mà lòng đã say
Vì anh là kẻ trắng tay
Làm sao giữ được em trong cuộc đời
Cho nên em đã đi xa
Về bên người ấy gấm hoa bạc tiền
Em như một cánh chim quyên
Bay về một chốn bình yên sang giàu
Đễ tôi phải khổ phải đau
Tương tư thân xác lao đao thế này
Bây giờ em sống ra sao
Có được hạnh phúc bên chồng bên con
Tình em năm tháng vẫn còn
Theo tôi trọn kiếp héo mòn tuôỉ xuân
Đời tôi có lẽ đã dừng
Tình yêu hạnh phúc dửng dưng với mình....
Nhìn trời sao rụng nhớ người mình thương
Đời tôi bao nỗi vấn vương
Vì nghèo em đã bỏ tôi lấy chồng
Em đi cạn chẹn rượu nồng
Riêng anh chưa uống mà lòng đã say
Vì anh là kẻ trắng tay
Làm sao giữ được em trong cuộc đời
Cho nên em đã đi xa
Về bên người ấy gấm hoa bạc tiền
Em như một cánh chim quyên
Bay về một chốn bình yên sang giàu
Đễ tôi phải khổ phải đau
Tương tư thân xác lao đao thế này
Bây giờ em sống ra sao
Có được hạnh phúc bên chồng bên con
Tình em năm tháng vẫn còn
Theo tôi trọn kiếp héo mòn tuôỉ xuân
Đời tôi có lẽ đã dừng
Tình yêu hạnh phúc dửng dưng với mình....
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)