<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-17 11:10:16minhquang150772>
ĐỜI LÀ GÌ
Nếu ai hỏi đời là gì
Là một cái trường đào tạo cho chúng ta
Là ngôi nhà đầy hạnh phúc
Cũng là nơi cám dỗ của cuộc đời
Mỗi chúng ta đều phải trải
Tìm đến đó và ra đi từ đó
Có người sung sướng yêu thương
Cũng lắm kẻ đau buồn và tuyệt vọng
Đời và đạo và con người
Chỉ cảm nhận chứ không diễn tả được
Hôm nay đúng ngày mai sai
Bởi mới nói đạo đời là bất biến
Đạo không tranh mà có được
Đạo không gọi mà vạn vật nghe theo
Tự sinh ra và tự diệt
Cứ tuần hoàn xoay chuyên mãi không thôi
Nhiều người đang sống yêu thương
Bỗng trong chốc lát tan thành khói mây
Tiền tài là những phù du
Sớm còn tối mất trắng tay không ngờ
Người giàu sang kẻ nghèo hèn
Kẻ ăn chẳng hết người cằn chẳng ra
Ta như người , người khác ta
Đừng nên oán trách chẳng qua số mình
Ở đời đừng nên miệt khinh
Biết đâu mai mốt là mình thì sau
Cười người chớ vội cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười
Thế gian lắm chuyện bi ai
Trái ngang ngang trái mấy ai vẹn toàn
Ở đời đừng tưởng mình ngon
Còn đó mất đó chẳng còn thứ chi
Hợp tan tan hợp chia ly
Cuộc đời là thế mấy khi đẹp lòng
Buồn thay cho phận long đong
Tơ duyên lận đận đễ đời miệt khinh
Duyên tình như hạt mưa xa
Hạt rơi giếng nước hạt xa giếng bùn
Trách đời sao lại bất dung
Để cho hai chữ tình chung lỡ làng
Trách ai ăn ở phụ phàng
Quên đi năm tháng ân tình có nhau
Trách người sau vội quên mau
Bỏ nhau mà chẳng thấy đau trong lòng
Ở đời lắm cảnh trái ngang
Thương người người phụ phụ người người si
Hôm nay xuất gia vu qui
Biết đâu có được tốt gì hơn đâu
Vui thì chẳng được bao lâu
Còn buồn thì mãi ăn sâu trọn đời
Nhìn ai hớn hở vui tươi
Biết đâu trong họ đang cười mà đau
phan minh quang 20/04/2009
sài gòn minhquang150772
còn tiếp