📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh thơ...

2.190 trả lời, 254.591 lượt xem — Trang 45 / 74
Nhớ làn quan họ quê xa

Về miền quan họ... Người ơi!
Nợ nhau khúc hát một thời, nhớ quên
Hội Lim.... đến... dõi... mắt tìm
Năm nào trầu cánh phượng têm...*, chúng mình

Liền em vương vấn Trúc xinh
Hội làng còn hát...? Đầu đình, mình ai...?
Tóc mai sợi vấn sợi dài
Quai thao nón thắm, khuy cài..., yếm che...

Sông Cầu... nghiêng... phía triền đê
Cải vàng hờn nhắc lối về... quạnh không
Còn thương... nên vẫn còn... trông
Dẫu bồi lở mãi dòng sông thuở nào

Giọt buồn... lạnh... giấc chiêm bao
Chạnh lòng trăng úa... nôn nao, đợi người...
Xoan gầy, rải... tím tình tôi
Gió mùa buốt thổi cả thời yêu xa

Trúc Mai..., mong sẽ một nhà
Còn duyên* nguyên vẹn khúc ca, mình cùng...

lanh.ktq





Hội sau mình cùng...


Mắt dài theo nỗi nhớ  nhung.
Đợi mong đến hẹn tương phùng Hội  Lim.
Trót thương...cách trở vẫn tìm.
Bởi câu:" se chỉ luồn kim"*  thủa nào...

Nghiêng nghiêng vành  nón  quai thao.
Dịu dàng quan họ...quên sao nụ cười
Tay em nâng miếng trầu mời.
Ăn vào cho đỏ đôi môi...chúng mình.

Miếng trầu đượm nghĩa đượm tình.
Để rồi vương vấn  trúc xinh...đến giờ.
Nôn nao trông ngóng đợi chờ.
Bóng hình người với con đò năm xưa...

Ngày Xuân lắc rắc bụi mưa.
Hội đông vẫn thiếu người  chưa trở về...
Gió lạnh hun hút dọc đê.
Lòng ai trống trải não nề tiếng Ngâu...

Thêm một Hội nữa vắng nhau.
Cầu mong đến hẹn, Hội sau...mình cung....

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-26 18:08:24THƯƠNG GIANG>

Nhớ về em

Ở rất xa, anh hỏi... mắt ấy mềm...?
Về trong nhau, những vần thơ, câu chữ
Mỗi ngày qua, tình... còn thầm nhủ...?
Anh... tự mình... day dứt... phía trời em...

Vẫn quầng đêm thao thức ngỡ... không nhau
Chợt hoang vu... một ngày thôi... lời đáp
Anh ngồi buồn, tựa như chén rượu nhạt
Nhấm nháp vui... cay giọt đắng... miệng cười...

Em về nghe, để anh thấy màu trời
Dẫu hình dung... về nhau, rất khó...
Anh lặng im, lắng vần thơ... để ngỏ
Để viết từ... sâu lặng... đến trời xa...

Dẫu biết rằng, em.. ngược bước... Ngày qua...
Nhưng vì nhau, mình... hẹn... cùng gặp
Em ngoan hiền... trầm tư, anh sâu lắng*
Giữ riêng mình... Nhớ! thưở ấy... Đừng xa..!

Biết... khác nhau, mong... tim ấy hợp hòa
Để... luyến lưu, cho... lần gặp mặt
Bởi lỗi nhịp...! Buồn... trong đáy mắt
Em đừng xa... Anh xin.. mộng ấy tròn...

Chút giá băng... tim... nhớ hãy sắt son
Để tình anh.. lửa... còn tan chảy
Trọn giấc mơ, đời nguyên vẹn vậy
Nhớ mong còn... gửi, phía trời xa...

lanh.ktq




Gửi anh niềm tin.

Biết vẫn còn sóng gió can qua
Luôn đồng hành cùng ta ngày tháng
Đừng âu lo ...bình minh ló rạng
Xua mây đen...lại  sáng bầu trời.

Em biết anh sẽ nhớ khôn nguôi.
Đôi mắt nhung... của người viễn xứ.
Như hồ thu,nỗi  buồn trú ngụ,
Cứ trở trăn  quá khứ không yên....

Anh đừng sợ... lỗi nhịp cầu duyên.
Hãy vững tin , bách niên gắn bó
Nguyệt Lão  buộc  sợi tơ thắm đỏ,
Se chúng mình buổi  đó quen nhau...

Em xa anh  nửa  trái địa cầu.
Nhưng gần lắm trong câu thơ viết.
Gửi về anh niềm tin bất diệt,
Và tấm lòng tha thiết...thuỷ chung.

Dẫu chưa lần hội ngộ tương phùng.
Đừng băn khoăn, hình dung rất khó...
Em...giống như một dòng sông nhỏ.
Cứ âm thầm chở  nhớ...về anh!

Đừng hoài nghi tình cảm chân thành,
Hãy nuôi dưỡng mầu xanh hy vọng.
Chẳng thể nào tình như bọt bóng,
Mãi bên  nhau dù sóng đời xô....

Thương Giang.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Nhớ về em

Ở rất xa, anh hỏi... mắt ấy mềm...?
Về trong nhau, những vần thơ, câu chữ
Mỗi ngày qua, tình... còn thầm nhủ...?
Anh... tự mình... day dứt... phía trời em...

Vẫn quầng đêm thao thức ngỡ... không nhau
Chợt hoang vu... một ngày thôi... lời đáp
Anh ngồi buồn, tựa như chén rượu nhạt
Nhấm nháp vui... cay giọt đắng... miệng cười...

Em về nghe, để anh thấy màu trời
Dẫu hình dung... về nhau, rất khó...
Anh lặng im, lắng vần thơ... để ngỏ
Để viết từ... sâu lặng... đến trời xa...

Dẫu biết rằng, em.. ngược bước... Ngày qua...
Nhưng vì nhau, mình... hẹn... cùng gặp
Em ngoan hiền... trầm tư, anh sâu lắng*
Giữ riêng mình... Nhớ! thưở ấy... Đừng xa..!

Biết... khác nhau, mong... tim ấy hợp hòa
Để... luyến lưu, cho... lần gặp mặt
Bởi lỗi nhịp...! Buồn... trong đáy mắt
Em đừng xa... Anh xin.. mộng ấy tròn...

Chút giá băng... tim... nhớ hãy sắt son
Để tình anh.. lửa... còn tan chảy
Trọn giấc mơ, đời nguyên vẹn vậy
Nhớ mong còn... gửi, phía trời xa...

lanh.ktq




Gửi anh niềm tin.

Biết vẫn còn sóng gió can qua
Luôn đồng hành cùng ta ngày tháng
Đừng âu lo ...bình minh ló dạng
Xua mây đen...lại  sáng bầu trời.

Em biết anh sẽ nhớ khôn nguôi.
Đôi mắt nhung... của người viễn xứ.
Như hồ thu,nỗi  buồn trú ngụ,
Cứ trở trăn  quá khứ không yên....

Anh đừng sợ... lỗi nhịp cầu duyên.
Hãy vững tin , bách niên gắn bó
Nguyệt Lão  buộc  sợi tơ thắm đỏ,
Se chúng mình buổi  đó quen nhau...

Em xa anh  nửa  trái địa cầu.
Nhưng gần lắm trong câu thơ viết.
Gửi về anh niềm tin bất diệt,
Và tấm lòng tha thiết...thuỷ chung.

Dẫu chưa lần hội ngộ tương phùng.
Đừng băn khoăn, hình dung rất khó...
Em...giống như một dòng sông nhỏ.
Cứ âm thầm chở  nhớ...về anh!

Đừng hoài nghi tình cảm chân thành,
Hãy nuôi dưỡng mầu xanh hy vọng.
Chẳng thể nào tình như bọt bóng,
Mãi bên  nhau dù sóng đời xô....

Thương Giang.


 
 
 
 
Ánh mắt của niềm tin
 
Anh ngắm em, môi mắt ấy..., miệng cười
Để hình dung, thôi... còn rất khó
Để bình minh, thôi âu lo... mờ tỏ... 
Phút nhớ em, biết... phía ấy, một người...
 
Em... thấy  không, rồi ngày vẫn... khôn nguôi...
Đôi mắt nhung... của người viễn xứ*
Chắp đôi tay, tim riêng anh thầm nhủ
Anh nguyện cầu, em chốn ấy, bình yên...
 
Chợt muốn ôm, vuốt nhẹ mái tóc mềm
Ngọt bờ môi... ấm... vòng tay vội
Mắt khép hờ, nụ hôn đầu... bối rối
Vẫn tìm về... day dứt... không thôi...
 
Ngày mới quen, buổi đó thấm một người
Anh biết mình sẽ về trong nhung nhớ
Nửa địa cầu... đủ... cho trăn trở
Câu thơ mình, viết trong thẳm... lòng nhau...
 
Anh tin rằng, một ngày sẽ trầu cau
Đượm môi em, thắm làn quan họ
Em... giống như một dòng sông nhỏ*
Sẽ tìm về, chở nhớ..., âm thầm anh...
 
Nào hoài nghi, anh tin những chân thành
Để dưỡng nuôi... một niềm tin bất diệt*
Để một ngày... trọn... vòng tay tha thiết
Anh biết em, mong thế, một ngày...?
 
lanh.ktq
 


📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Nhớ làn quan họ quê xa

Về miền quan họ... Người ơi!
Nợ nhau khúc hát một thời, nhớ quên
Hội Lim.... đến... dõi... mắt tìm
Năm nào trầu cánh phượng têm...*, chúng mình

Liền em vương vấn Trúc xinh
Hội làng còn hát...? Đầu đình, mình ai...?
Tóc mai sợi vấn sợi dài
Quai thao nón thắm, khuy cài..., yếm che...

Sông Cầu... nghiêng... phía triền đê
Cải vàng hờn nhắc lối về... quạnh không
Còn thương... nên vẫn còn... trông
Dẫu bồi lở mãi dòng sông thuở nào

Giọt buồn... lạnh... giấc chiêm bao
Chạnh lòng trăng úa... nôn nao, đợi người...
Xoan gầy, rải... tím tình tôi
Gió mùa buốt thổi cả thời yêu xa

Trúc Mai..., mong sẽ một nhà
Còn duyên* nguyên vẹn khúc ca, mình cùng...

lanh.ktq





Hội sau mình cùng...


Mắt dài theo nỗi nhớ  nhung.
Đợi mong đến hẹn tương phùng Hội  Lim.
Trót thương...cách trở vẫn tìm.
Bởi câu:" se chỉ luồn kim"*  thủa nào...

Nghiêng nghiêng vành  nón  quai thao.
Dịu dàng quan họ...quên sao nụ cười
Tay em nâng miếng trầu mời.
Ăn vào cho đỏ đôi môi...chúng mình.

Miếng trầu đượm nghĩa đượm tình.
Để rồi vương vấn  trúc xinh...đến giờ.
Nôn nao trông ngóng đợi chờ.
Bóng hình người với con đò năm xưa...

Ngày Xuân lắc rắc bụi mưa.
Hội đông vẫn thiếu người  chưa trở về...
Gió lạnh hun hút dọc đê.
Lòng ai trống trải não nề tiếng Ngâu...

Thêm một Hội nữa vắng nhau.
Cầu mong đến hẹn, Hội sau...mình cung....

Thương Giang



 
 
 
 
Anh mong...
 
Nhớ câu Giã bạn* ngày nào
Người ơi níu áo... đêm nao, một lần
Se chỉ... vạt áo tứ thân
Hội Lim đến hẹn, dấu chân... tìm về...
 
Quai thao nghiêng nón triền đê
Cỏ may găm gấu... câu thề, còn không...?
Cải xưa... nay... đã trổ ngồng
Người con gái lỡ, sang sông một chiều
 
Miếng trầu... đắng đót lời yêu
Câu quan họ... nhắc... những điều hư vô...?
Sông xưa, bồi lở đôi bờ...
Có người cố vớt... vần thơ... cuối ngày...
 
Mong về hơi ấm vòng tay
Hội... đông... mình sẽ, một ngày, nên duyên...
Bờ sông... bến vắng đợi thuyền
Lòng riêng trống trải, đôi miền quê hương...
 
Thêm một Hội nữa vẫn vương
Anh mong, rồi giấc đêm trường, sẽ qua...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-27 16:04:45THƯƠNG GIANG>


Cần...

Bên kia sông Đuống... tìm về...
Vai trần, cỏ... xước... triền đê, một lần...

Hội làng ngơ ngác dấu chân
Lối quen... giờ... lạ hỏi thầm... Người đâu...?


Hỏi người đôi mắt còn sâu
Còn... thâm quầng nhớ... nguyên màu... trăng xưa...?

Hỏi người... đắng... chút duyên thừa
Ngược dòng sông... lạnh... gió mùa vừa sang...?

Hỏi người hay... bởi đa đoan
Bây giờ vá víu... hợp tan, chúng mình...?

Hỏi người còn khát môi xinh
Còn bờ tóc rối... chữ tình... luỵ nhau...?


Trăm năm... một mối duyên đầu
Chiều nao đôi tấm trầu cau, mình cùng...

lanh.ktq







Trải lòng...

Vẫn còn lối  cũ , đường chung
Để ta dệt mộng tương phùng  ngày Xuân.

Mấy ngày vắng bóng chẳng gần.
Bởi bề bộn việc , cả tuần đi xa...

Chẳng câu thơ gửi làm quà,
Xin đừng cả nghĩ nhạt nhoà hương xưa...

Không dưng sao nói...duyên thừa?
Ngậm ngùi  nghe luống xót chua....Chạnh lòng!

Còn thương ...biết thấp thỏm mong.
Hoài nghi  chi để  mắt trong vương buồn...?

Trăng khuyết rồi cũng sẽ tròn.
Thời gian xa cách sắt son ,đừng ngờ! 

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG



Cần...

Bên kia sông Đuống... tìm về...
Vai trần, cỏ... xước... triền đê, một lần...

Hội làng ngơ ngác dấu chân
Lối quen... giờ... lạ hỏi thầm... Người đâu...?


Hỏi người đôi mắt còn sâu
Còn... thâm quầng nhớ... nguyên màu... trăng xưa...?

Hỏi người... đắng... chút duyên thừa
Ngược dòng sông... lạnh... gió mùa vừa sang...?

Hỏi người hay... bởi đa đoan
Bây giờ vá víu... hợp tan, chúng mình...?

Hỏi người còn khát môi xinh
Còn bờ tóc rối... chữ tình... luỵ nhau...?


Trăm năm... một mối duyên đầu
Chiều nao đôi tấm trầu cau, mình cùng...

lanh.ktq







Trải lòng...

Vẫn còn lối  cũ , đường chung
Để ta dệt mộng tương phùng  ngày Xuân.

Mấy ngày vắng bóng chẳng gần.
Bởi bề bộn việc , cả tuần đi xa...

Chẳng câu thơ gửi làm quà,
Xin đừng cả nghĩ nhạt nhoà hương xưa...

Không dưng sao nói...duyên thừa?
Ngậm ngùi  nghe luống xót chua....Chạnh lòng!

Còn thương ...biết thấp thỏm mong.
Hoài nghi  chi để  mắt trong vương buồn...?

Trăng khuyết rồi cũng sẽ tròn.
Thời gian xa cách sắt son ,đừng ngờ! 

Thương Giang



 
 
 
 
Bởi...
 

Bởi chiều.. chiều vẫn hoàng hôn
Bởi người lữ khách, nỗi buồn... vẫn gieo...
 
Bởi vầng trăng vỡ đêm nào
Bởi chong mắt... giấc chiêm bao, đợi chờ
 

Bởi tim... tim chẳng dối, ngờ
Bởi đa đoan... vướng... vần thơ, cùng người
 
Bởi xa nhau cả khoảng trời
Bởi triền đê ấy... một thời... trót xưa
 

Bởi con gió chướng nghịch đùa
Bởi lời yêu thấm... xót chua... Chạnh lòng!*
 
Bởi còn... lối cũ, còn mong
Bởi đêm khắc khoải đường chung... Người về...?
 

Bởi cỏ may... níu... câu thề
Bởi than nồng... đợi... đam mê, một lần...
 
Sông Thương, chảy... phía âm thầm
Nguyệt hàn... lạnh... ngóng dấu chân..., đợi chờ...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày nhớ...
 
Chiều trở về chợt nỗi nhớ không tên
Góc phố xưa... tìm... rêu phong trở lại
Mưa trái mùa tim yêu hoang hoải
Ánh mắt nhìn, quay quắt... đã... ngày xưa
 
Phố vắng em, con gió chướng nghịch đùa
Lối nhỏ nay... nợ... dấu son, về vội...
Nụ hôn... đầu, chiều... nao, bối rối
Bàn tay run, ve vuốt... một lần...
 
Anh tự mình trong câm lặng dấu chân
Tìm... vạt tóc... thuở yêu vụng dại
Ngọt bờ môi, còn... khao khát mãi...
Phía lưng thon, e ấp... ngực trần...
 
Em bây giờ...? Còn lại với cao xanh...?
Hay... ngày muộn còn trong nhau..., khắc khoải
Vẫn ngợp nhoà hương yêu xưa... ở lại...
Trong không gian, hơi thở... chính mình...
 
Hay điều gì, gói lại... ngược phía anh
Dệt tầm gai... còn vệt đau, cứa xước...
Chốn yên bình... Nao... ai biết được...
Níu màn đêm, xưa cũ... Một người...
 
lanh.ktq


📎 dem
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-07 16:26:45THƯƠNG GIANG>


Bởi...

Bởi chiều.. chiều vẫn hoàng hôn
Bởi người lữ khách, nỗi buồn... vẫn gieo...

Bởi vầng trăng vỡ đêm nào
Bởi chong mắt... giấc chiêm bao, đợi chờ


Bởi tim... tim chẳng dối, ngờ
Bởi đa đoan... vướng... vần thơ, cùng người

Bởi xa nhau cả khoảng trời
Bởi triền đê ấy... một thời... trót xưa


Bởi con gió chướng nghịch đùa
Bởi lời yêu thấm... xót chua... Chạnh lòng!*

Bởi còn... lối cũ, còn mong
Bởi đêm khắc khoải đường chung... Người về...?


Bởi cỏ may... níu... câu thề
Bởi than nồng... đợi... đam mê, một lần...

Sông Thương, chảy... phía âm thầm
Nguyệt hàn... lạnh... ngóng dấu chân..., đợi chờ...

lanh.ktq








Vì...


Vì xa ,hoài vọng câu thơ.
Vì mình khuất dạng ...nên ngờ  đổi thay?

Vì không gặp được mỗi ngày ,
Vì ao ước được nắm bàn tay ,mình cùng...

Vì  câu hát :"Nhện giăng mùng"*
Vì thương nên mới nhớ nhung...trách hờn...?

Vì vương ánh mắt u buồn,
Vì chiều bóng đổ hoàng hôn...tím dần.

Vì mòn mỏi đợi bước chân,
Vì triền đê cũ khắc hằn dấu xưa...

Vì thoảng cơn gió nghịch mùa.
Vì từng cay đắng xót chua đã  nhiều...?

Vì còn day dứt lời yêu,
Vì  sợ than ủ...ai khêu lửa lòng...?

Mà sông Thương mãi xuôi dòng.
Cho nên hàn Nguyệt  ngóng trông người về...?

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bạn vì lời chúc mừng nhân ngày 8/3!
Chúc bạn may mắn và thành công!Mong vần thơ mãi ấm áp!
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG



Bởi...

Bởi chiều.. chiều vẫn hoàng hôn
Bởi người lữ khách, nỗi buồn... vẫn gieo...

Bởi vầng trăng vỡ đêm nào
Bởi chong mắt... giấc chiêm bao, đợi chờ


Bởi tim... tim chẳng dối, ngờ
Bởi đa đoan... vướng... vần thơ, cùng người

Bởi xa nhau cả khoảng trời
Bởi triền đê ấy... một thời... trót xưa


Bởi con gió chướng nghịch đùa
Bởi lời yêu thấm... xót chua... Chạnh lòng!*

Bởi còn... lối cũ, còn mong
Bởi đêm khắc khoải đường chung... Người về...?


Bởi cỏ may... níu... câu thề
Bởi than nồng... đợi... đam mê, một lần...

Sông Thương, chảy... phía âm thầm
Nguyệt hàn... lạnh... ngóng dấu chân..., đợi chờ...

lanh.ktq








Vì...


Vì xa ,hoài vọng câu thơ.
Vì mình khuất dạng ...nên ngờ  đổi thay?

Vì không gặp được mỗi ngày ,
Vì ao ước được nắm bàn tay ,mình cùng...

Vì  câu hát :"Nhện giăng mùng"*
Vì thương nên mới nhớ nhung...trách hờn...?

Vì vương ánh mắt u buồn,
Vì chiều bóng đổ hoàng hôn...tím dần.

Vì mòn mỏi đợi bước chân,
Vì triền đê cũ khắc hằn dấu xưa...

Vì thoảng cơn gió nghịch mùa.
Vì từng cay đắng xót chua đã  nhiều...?

Vì còn day dứt lời yêu,
Vì  sợ than ủ...ai khêu lửa lòng...?

Mà sông Thương mãi xuôi dòng.
Cho nên hàn Nguyệt  ngóng trông người về...?

Thương Giang







Bởi vì...

Vì xa, níu... một vần thơ
Bởi yêu chẳng dễ... chữ ngờ đổi thay

Vì mong nỗi nhớ bao ngày
Nên bàn tay... lạnh... bàn tay, một mình

Vì thôi câu hát "Giăng mùng..."
Xin người đừng nhắc... nhớ nhung... xưa rồi

Vì buồn... một vạt sông trôi
Bây giờ bồi lở cả đời, xứ xa...

Vì mòn... mỏi... bước người qua
Đành thôi đừng trách... thoảng xa, dỗi hờn

Vì con gió chướng tóc mềm
Bờ môi khô mặn... xót... thêm mỗi chiều

Thôi... còn day dứt lời yêu
Mưa về lạnh lối... sao khêu, đừng! Người...

Triền đê... vắng... sẽ mình tôi
Trăng nguyên bóng đợi... một thời, sông Thương...!

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ánh mắt của niềm tin

Anh ngắm em, môi mắt ấy..., miệng cười
Để hình dung, thôi... còn rất khó
Để bình minh, thôi âu lo... mờ tỏ... 
Phút nhớ em, biết... phía ấy, một người...

Em... thấy  không, rồi ngày vẫn... khôn nguôi...
Đôi mắt nhung... của người viễn xứ*
Chắp đôi tay, tim riêng anh thầm nhủ
Anh nguyện cầu, em chốn ấy, bình yên...

Chợt muốn ôm, vuốt nhẹ mái tóc mềm
Ngọt bờ môi... ấm... vòng tay vội
Mắt khép hờ, nụ hôn đầu... bối rối
Vẫn tìm về... day dứt... không thôi...

Ngày mới quen, buổi đó thấm một người
Anh biết mình sẽ về trong nhung nhớ
Nửa địa cầu... đủ... cho trăn trở
Câu thơ mình, viết trong thẳm... lòng nhau...

Anh tin rằng, một ngày sẽ trầu cau
Đượm môi em, thắm làn quan họ
Em... giống như một dòng sông nhỏ*
Sẽ tìm về, chở nhớ..., âm thầm anh...

Nào hoài nghi, anh tin những chân thành
Để dưỡng nuôi... một niềm tin bất diệt*
Để một ngày... trọn... vòng tay tha thiết
Anh biết em, mong thế, một ngày...?

lanh.ktq




Và nụ cười  toả nắng....

Có gần đâu để trao trọn vòng tay...?
Bởi cách xa...nên đong đầy nhung nhớ.
Một ngày vắng...nghe nặng nề tiếng thở
Dài  đêm thâu, chong mắt đỏ cồn cào...

Ngước nhìn  trời, lấp lánh triệu vì sao.
Ngỡ ánh mắt ...trong chiêm bao vẫn thấy.
Cứ tinh nghịch..đôi mắt nhung đen láy.
Thắp niềm tin từ buổi ấy  quen nhau...

Biết có còn ...xanh đôi tấm trầu cau.
Như hẹn ước ...hay úa mầu chờ đợi?
Để câu thơ nhuốm nỗi  buồn  sương khói.
Cứ mênh mang ...cứ bối rối tơ tình...

Ngày Xuân về lặng lẽ giữa không thinh.
Hoa đào nở như nhắc mình thêm nhớ,
Ngày Hội Lim...đến hẹn ...đừng bỏ lỡ.
Cả năm mong...ngày hội có một ngày...

Em không về...cùng ăn miếng trầu cay.
Để vầng trăng cứ khuyết gầy mòn mỏi...
Gửi về anh một niềm tin không đổi
Và nụ cười toả nắng...khói sương tan.

Thương Giang

 
 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Ngày nhớ...

Chiều trở về chợt nỗi nhớ không tên
Góc phố xưa... tìm... rêu phong trở lại
Mưa trái mùa tim yêu hoang hoải
Ánh mắt nhìn, quay quắt... đã... ngày xưa

Phố vắng em, con gió chướng nghịch đùa
Lối nhỏ nay... nợ... dấu son, về vội...
Nụ hôn... đầu, chiều... nao, bối rối
Bàn tay run, ve vuốt... một lần...

Anh tự mình trong câm lặng dấu chân
Tìm... vạt tóc... thuở yêu vụng dại
Ngọt bờ môi, còn... khao khát mãi...
Phía lưng thon, e ấp... ngực trần...

Em bây giờ...? Còn lại với cao xanh...?
Hay... ngày muộn còn trong nhau..., khắc khoải
Vẫn ngợp nhoà hương yêu xưa... ở lại...
Trong không gian, hơi thở... chính mình...

Hay điều gì, gói lại... ngược phía anh
Dệt tầm gai... còn vệt đau, cứa xước...
Chốn yên bình... Nao... ai biết được...
Níu màn đêm, xưa cũ... Một người...

lanh.ktq







Đêm mong...

Có những điều thơ chẳng tỏ cạn lời
Chỉ cảm nhận bằng tim thôi...anh ạ!
Hai chúng mình ...bởi cách xa nhau quá.
Nên hoài nghi ...khiến cho dạ chẳng yên...

Còn nhớ xưa...khi anh  đến làm quen?
Phút ban đầu...mà như duyên tiền định.
Hai chúng mình ...có sợi tơ  kết dính.
Dẫu bao lần  em bướng bỉnh...,dối lòng!

Anh đã từng cố thử lội  ngược dòng.
Tìm mảnh vỡ để vá,hong...liền lại.
Mà con tim cứ bồi hồi khắc khoải.
Gần một  người...hồn neo  mãi bến xa...

Rồi  một ngày...ta tìm lại chính ta.
Trong hoang tàn,giữa  hằng hà mảnh vỡ..
Em bỏ lại  bao lời thương người ngỏ
Về bên anh , dù sợ gió  trở mùa...

Đến bây giờ  em đâu có khác  xưa,
Sao hoài nghi ...cho  gió lùa lạnh mãi?
Gói hương muộn giấu nỗi niềm vụng dại.
Gửi về anh ngày trống trải, đêm mong...
Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Ngày nhớ...

Chiều trở về chợt nỗi nhớ không tên
Góc phố xưa... tìm... rêu phong trở lại
Mưa trái mùa tim yêu hoang hoải
Ánh mắt nhìn, quay quắt... đã... ngày xưa

Phố vắng em, con gió chướng nghịch đùa
Lối nhỏ nay... nợ... dấu son, về vội...
Nụ hôn... đầu, chiều... nao, bối rối
Bàn tay run, ve vuốt... một lần...

Anh tự mình trong câm lặng dấu chân
Tìm... vạt tóc... thuở yêu vụng dại
Ngọt bờ môi, còn... khao khát mãi...
Phía lưng thon, e ấp... ngực trần...

Em bây giờ...? Còn lại với cao xanh...?
Hay... ngày muộn còn trong nhau..., khắc khoải
Vẫn ngợp nhoà hương yêu xưa... ở lại...
Trong không gian, hơi thở... chính mình...

Hay điều gì, gói lại... ngược phía anh
Dệt tầm gai... còn vệt đau, cứa xước...
Chốn yên bình... Nao... ai biết được...
Níu màn đêm, xưa cũ... Một người...

lanh.ktq

 







 
Sông Hương rất ấn tượng với bài này. Định viết hoạ lâu rồi nhưng bận quá. Hôm nay hoạ với Lanh vài câu nghe.
 
ĐÂU LỖI RIÊNG AI
 
Người đã về với nỗi nhớ không tên
Thôi đành vậy, níu làm gì một thưở
Dòng sông nào chẳng bên bồi bên lở
Cuộc tình nào không hợp, vỡ, buồn, vui
 
Phố vắng xa, kỷ niệm đã ngủ vùi
Cơn gió nhẹ ngỡ bước ai về vội
Thôi đừng nhắc nụ hôn đầu bối rối
Lần tay run, nông nổi mắt hoang chiều
 
Mưa trái mùa thêm lạnh một lần yêu
Cơn gió chướng xoáy vào trong tâm thức
Bím tóc xưa giữa hai bờ hư thực
Biết có còn day dứt chuyện ngày xa?
 
Người bây giờ là vợ của người ta
Chút hương muộn,thôi xin đừng khắc khoải
Nén vào lòng dẫu ngàn lời muốn nói
Bởi phương xa ai dõi mắt trong chiều
 
Thôi trở về gói lại những lời yêu
Gói lại những nụ hôn đầu bối rối
Mưa trái mùa xoá bước chân về vội
Bởi xa nhau... đâu lỗi chỉ riêng người
 
Huế 20/3/2011
Sông Hương
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Ngày nhớ...

Chiều trở về chợt nỗi nhớ không tên
Góc phố xưa... tìm... rêu phong trở lại
Mưa trái mùa tim yêu hoang hoải
Ánh mắt nhìn, quay quắt... đã... ngày xưa

Phố vắng em, con gió chướng nghịch đùa
Lối nhỏ nay... nợ... dấu son, về vội...
Nụ hôn... đầu, chiều... nao, bối rối
Bàn tay run, ve vuốt... một lần...

Anh tự mình trong câm lặng dấu chân
Tìm... vạt tóc... thuở yêu vụng dại
Ngọt bờ môi, còn... khao khát mãi...
Phía lưng thon, e ấp... ngực trần...

Em bây giờ...? Còn lại với cao xanh...?
Hay... ngày muộn còn trong nhau..., khắc khoải
Vẫn ngợp nhoà hương yêu xưa... ở lại...
Trong không gian, hơi thở... chính mình...

Hay điều gì, gói lại... ngược phía anh
Dệt tầm gai... còn vệt đau, cứa xước...
Chốn yên bình... Nao... ai biết được...
Níu màn đêm, xưa cũ... Một người...

lanh.ktq

 







 
Sông Hương rất ấn tượng với bài này. Định viết hoạ lâu rồi nhưng bận quá. Hôm nay hoạ với Lanh vài câu nghe.
 
ĐÂU LỖI RIÊNG AI
 
Người đã về với nỗi nhớ không tên
Thôi đành vậy, níu làm gì một thưở
Dòng sông nào chẳng bên bồi bên lở
Cuộc tình nào không hợp, vỡ, buồn, vui
 
Phố vắng xa, kỷ niệm đã ngủ vùi
Cơn gió nhẹ ngỡ bước ai về vội
Thôi đừng nhắc nụ hôn đầu bối rối
Lần tay run, nông nổi mắt hoang chiều
 
Mưa trái mùa thêm lạnh một lần yêu
Cơn gió chướng xoáy vào trong tâm thức
Bím tóc xưa giữa hai bờ hư thực
Biết có còn day dứt chuyện ngày xa?
 
Người bây giờ là vợ của người ta
Chút hương muộn,thôi xin đừng khắc khoải
Nén vào lòng dẫu ngàn lời muốn nói
Bởi phương xa ai dõi mắt trong chiều
 
Thôi trở về gói lại những lời yêu
Gói lại những nụ hôn đầu bối rối
Mưa trái mùa xoá bước chân về vội
Bởi xa nhau... đâu lỗi chỉ riêng người
 
Huế 20/3/2011
Sông Hương
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-23 11:58:24lanh.ktq>
Trích đoạn: SongHuong

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Ngày nhớ...

Chiều trở về chợt nỗi nhớ không tên
Góc phố xưa... tìm... rêu phong trở lại
Mưa trái mùa tim yêu hoang hoải
Ánh mắt nhìn, quay quắt... đã... ngày xưa

Phố vắng em, con gió chướng nghịch đùa
Lối nhỏ nay... nợ... dấu son, về vội...
Nụ hôn... đầu, chiều... nao, bối rối
Bàn tay run, ve vuốt... một lần...

Anh tự mình trong câm lặng dấu chân
Tìm... vạt tóc... thuở yêu vụng dại
Ngọt bờ môi, còn... khao khát mãi...
Phía lưng thon, e ấp... ngực trần...

Em bây giờ...? Còn lại với cao xanh...?
Hay... ngày muộn còn trong nhau..., khắc khoải
Vẫn ngợp nhoà hương yêu xưa... ở lại...
Trong không gian, hơi thở... chính mình...

Hay điều gì, gói lại... ngược phía anh
Dệt tầm gai... còn vệt đau, cứa xước...
Chốn yên bình... Nao... ai biết được...
Níu màn đêm, xưa cũ... Một người...

lanh.ktq

 








Sông Hương rất ấn tượng với bài này. Định viết hoạ lâu rồi nhưng bận quá. Hôm nay hoạ với Lanh vài câu nghe.
 
ĐÂU LỖI RIÊNG AI
 
Người đã về với nỗi nhớ không tên
Thôi đành vậy, níu làm gì một thưở
Dòng sông nào chẳng bên bồi bên lở
Cuộc tình nào không hợp, vỡ, buồn, vui
 
Phố vắng xa, kỷ niệm đã ngủ vùi
Cơn gió nhẹ ngỡ bước ai về vội
Thôi đừng nhắc nụ hôn đầu bối rối
Lần tay run, nông nổi mắt hoang chiều
 
Mưa trái mùa thêm lạnh một lần yêu
Cơn gió chướng xoáy vào trong tâm thức
Bím tóc xưa giữa hai bờ hư thực
Biết có còn day dứt chuyện ngày xa?
 
Người bây giờ là vợ của người ta
Chút hương muộn,thôi xin đừng khắc khoải
Nén vào lòng dẫu ngàn lời muốn nói
Bởi phương xa ai dõi mắt trong chiều
 
Thôi trở về gói lại những lời yêu
Gói lại những nụ hôn đầu bối rối
Mưa trái mùa xoá bước chân về vội
Bởi xa nhau... đâu lỗi chỉ riêng người
 
Huế 20/3/2011
Sông Hương
 





Miền xưa...

Phố xa rồi thoảng con gió mồ côi
Ánh đèn đêm hắt vào miền hoang dại
Ngày trở về, mỏi... bàn chân quen lối
Phút ưu tư... chất chứa... vai gầy...

Em bây giờ... thôi... Ngày ấy, cỏ may
Triền đê xưa gói vào thời nông nổi
Chiều trong nhau ánh mắt nhìn thật tội
Bờ môi run... tóc rối..., một lần...

Bởi trái mùa mưa bội xóa dấu chân
Gót mềm em hằn in khắc khoải
Dối làm sao... tim... một lần, si dại...
Dáng em ngoan, day dứt... trót rồi

Đêm trở về đếm bước với riêng tôi
Còn bình yên... giữa hai bờ hư thực...?
Để ngày tìm trở trăn được, mất
Biết phương xa dõi mắt, trong chiều...?

Nén lòng mình... thôi, nhủ... gói lời yêu
Lần ngực run, thôi... lần đầu bối rối
Bản tình xưa hai ta viết vội...
Đành dở dang trong xa vắng... một người...

lanh.ktq


lanh.ktq cảm ơn SongHuong đã đồng cảm. Thân chúc SongHuong có nhiều những xúc cảm về lời thơ hay...
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Anh viết về dòng sông em...

Anh viết về phía ấy một dòng sông
Cứ hiền hòa chảy men miền ký ức
Vịn thời gian... niềm yêu, rất thực...
Nên lở bồi ngày xao xác... qua nhanh

Anh viết về xưa cũ một vầng trăng
Lạnh... đơn côi, dối mình soi bóng
Chợt một ngày... sông thôi phẳng lặng
Bởi cồn cào chở nhớ... trong anh...

Chốn đậu neo dẫu xưa cũ chòng chành
Thoảng con gió nghịch mùa còn chướng...

lanh.ktq


📎 mo
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-22 23:01:50THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn: lanh.ktq

Anh viết về dòng sông em...

Anh viết về phía ấy một dòng sông
Cứ hiền hòa chảy men miền ký ức
Vịn thời gian... niềm yêu, rất thực...
Nên lở bồi ngày xao xác... qua nhanh

Anh viết về xưa cũ một vầng trăng
Lạnh... đơn côi, dối mình soi bóng
Chợt một ngày... sông thôi phẳng lặng
Bởi cồn cào chở nhớ... trong anh...

Chốn đậu neo dẫu xưa cũ chòng chành
Thoảng con gió nghịch mùa còn chướng...

lanh.ktq






Với bao điều khó nói...

Có những điều muốn xoá trong tâm tưởng,
Mà trái tim ương bướng , chịu nghe đâu?
Dù giông bão đã lắng dịu từ lâu.
Nhưng gió xoáy từ hai đầu  thổi mãi...

Bình yên ơi! Vùi chôn niềm khắc khoải.
Với cánh đồng hoa cỏ dại thủa xưa.
Chẳng thể níu..., sao mãi quẩn gió lùa?
Thầm ao ước , hết ngày mưa  sẽ nắng...

Để mặt nước như gương trong phẳng lặng.
Trăng thả hồn  đêm  thanh vắng cùng sông...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn: lanh.ktq

Anh viết về dòng sông em...

Anh viết về phía ấy một dòng sông
Cứ hiền hòa chảy men miền ký ức
Vịn thời gian... niềm yêu, rất thực...
Nên lở bồi ngày xao xác... qua nhanh

Anh viết về xưa cũ một vầng trăng
Lạnh... đơn côi, dối mình soi bóng
Chợt một ngày... sông thôi phẳng lặng
Bởi cồn cào chở nhớ... trong anh...

Chốn đậu neo dẫu xưa cũ chòng chành
Thoảng con gió nghịch mùa còn chướng...

lanh.ktq






Với bao điều khó nói...

Có những điều muốn xoá trong tâm tưởng,
Mà trái tim ương bướng , chịu nghe đâu?
Dù giông bão đã lắng dịu từ lâu.
Nhưng gió xoáy từ hai đầu  thổi mãi...

Bình yên ơi! Vùi chôn niềm khắc khoải.
Với cánh đồng hoa cỏ dại thủa xưa.
Chẳng thể níu..., sao mãi quẩn gió lùa?
Thầm ao ước , hết ngày mưa  sẽ nắng...

Để mặt nước như gương trong phẳng lặng.
Trăng thả hồn  đêm  thanh vắng cùng sông...

Thương Giang

 
 
 
 
Tìm về...
 
Thôi... người ơi! Đừng... trái tim, rất tội...
Hãy ngủ yên như xưa cũ đã từng...
Để bây giờ sông, trăng ấy bước chung
Dẫu con gió... thoảng... hai đầu nỗi nhớ
 
Bình yên em..., trong anh thầm nhủ
Như cánh đồng yêu muộn lúc chiều sang
Triền đê xưa... cải... vẫn trổ vàng
Cho khao khát... lần... tìm khao khát
 
Đêm thanh vắng hồn thơ... thôi... đi lạc
Trăng thả mình - sông ấy... giấc mơ em...
 
lanh.ktq


📎 tg
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq


Tìm về...

Thôi... người ơi! Đừng... trái tim, rất tội...
Hãy ngủ yên như xưa cũ đã từng...
Để bây giờ sông, trăng ấy bước chung
Dẫu con gió... thoảng... hai đầu nỗi nhớ

Bình yên em..., trong anh thầm nhủ
Như cánh đồng yêu muộn lúc chiều sang
Triền đê xưa... cải... vẫn trổ vàng
Cho khao khát... lần... tìm khao khát

Đêm thanh vắng hồn thơ... thôi... đi lạc
Trăng thả mình - sông ấy... giấc mơ em...

lanh.ktq





Bên nhau...

Sông vẫn đợi trăng sáng dịu mỗi đêm.
Cùng dệt mộng cho vơi niềm nhung nhớ.
Tháng ngày xưa mình đã từng cách trở,
Chẳng thế  nào…, lại lần nữa lạc nhau?


Kỷ niệm xưa ,ai vùi đáy mộ sâu.
Đâu thể  níu ,  bởi  nhạt mầu tàn úa,
Sao chẳng giữ khi tro tàn còn lửa...
Giờ còn gì ...,dù cơn gió thổi qua?

Chỉ còn lại dòng sông với trăng ngà,
Mãi quấn quýt cùng cỏ hoa dệt mộng.

Thương Giang

 @-Em xin lỗi vì hôm nay mới vào hồi âm cho anh được.Chúc anh cả tuần tràn niềm vui.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-12 22:42:44THƯƠNG GIANG>
Bởi vì...

Vì xa, níu... một vần thơ
Bởi yêu chẳng dễ... chữ ngờ đổi thay

Vì mong nỗi nhớ bao ngày
Nên bàn tay... lạnh... bàn tay, một mình

Vì thôi câu hát "Giăng mùng..."
Xin người đừng nhắc... nhớ nhung... xưa rồi

Vì buồn... một vạt sông trôi
Bây giờ bồi lở cả đời, xứ xa...

Vì mòn... mỏi... bước người qua
Đành thôi đừng trách... thoảng xa, dỗi hờn

Vì con gió chướng tóc mềm
Bờ môi khô mặn... xót... thêm mỗi chiều

Thôi... còn day dứt lời yêu
Mưa về lạnh lối... sao khêu, đừng! Người...

Triền đê... vắng... sẽ mình tôi
Trăng nguyên bóng đợi... một thời, sông Thương...!

lanh.ktq




Còn thương .

Dòng đời chia cách nẻo đường.
Thương trăng một bóng lạnh sương đợi chờ.

Nhớ nhau tím rịn câu thơ.

Một lời thề hẹn bao giờ cho quên ?
 
Người  ơi! Mình gặp bởi duyên
Xa gần cũng chớ muộn phiền âu lo...

Đừng gieo hờn giận vu vơ,
Ghen
chi con sóng giỡn bờ cát xa...?

Ngọn
nguồn thấu hiểu riêng ta.
Gió
mùa dẫu có thổi qua ,ngại gì..?

Thoảng
lời xưa cũ thầm thì.
Qua
rồi kỷ niệm hoen mi thủa nào...

Vườn
yêu lối mộng ta vào.
Chiều
  buông vạt nắng hanh hao đợi người...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Bởi vì...

Vì xa, níu... một vần thơ
Bởi yêu chẳng dễ... chữ ngờ đổi thay

Vì mong nỗi nhớ bao ngày
Nên bàn tay... lạnh... bàn tay, một mình

Vì thôi câu hát "Giăng mùng..."
Xin người đừng nhắc... nhớ nhung... xưa rồi

Vì buồn... một vạt sông trôi
Bây giờ bồi lở cả đời, xứ xa...

Vì mòn... mỏi... bước người qua
Đành thôi đừng trách... thoảng xa, dỗi hờn

Vì con gió chướng tóc mềm
Bờ môi khô mặn... xót... thêm mỗi chiều

Thôi... còn day dứt lời yêu
Mưa về lạnh lối... sao khêu, đừng! Người...

Triền đê... vắng... sẽ mình tôi
Trăng nguyên bóng đợi... một thời, sông Thương...!

lanh.ktq




Còn thương .

Dòng đời chia cách nẻo đường.
Thương trăng một bóng lạnh sương đợi chờ.

Nhớ nhau tím rịn câu thơ.

Một lời thề hẹn bao giờ cho quên ?
 
Người  ơi! Mình gặp bởi duyên
Xa gần cũng chớ muộn phiền âu lo...

Đừng gieo hờn giận vu vơ,
Ghen chi con sóng giỡn bờ cát xa...?

Ngọn nguồn thấu hiểu riêng ta.
Gió mùa dẫu có thổi qua ,ngại gì..?

Thoảng lời xưa cũ thầm thì.
Qua rồi kỷ niệm hoen mi thủa nào...

Vườn yêu lối mộng ta vào.
Chiều  buông vạt nắng hanh hao đợi người...

Thương Giang


 
 
 
 
Dòng thương...
 
Mắt xưa trót đã buông lời
Nép sau khung cửa cả trời yêu thương
 
Dẫu đời... trở cách... nẻo đường
Lẻ vầng trăng đợi, lạnh sương..., vì người
 
Câu thơ... dệt... nhớ chơi vơi
Triền đê găm gấu nhắc thời yêu xa
 
Bến sông, chiều... trót bước qua
Bây giờ phiền muộn... sóng xa, xô bờ
 
Giận chi... hờn... níu câu thơ
Ghen chi con nước, lập lờ... Cuốn trôi...
 
Ngọn nguồn, người với riêng tôi
Kệ con gió chướng... xa rồi, niềm đau...
 
Trăng xưa nguyên vẹn một màu
Lần về kỷ niệm... bên nhau, một chiều
 
Mình về đắm lại vườn yêu
Chiều buông vạt nắng... dệt thêu... đợi người...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Xưa...
 
Một chiều về lại
Thoáng làn... hương xưa
Lạnh... bờ vai nhỏ
Tóc mềm đón đưa
 
Vờ như... tình cuối...
Tháng sáu mưa... về
Dối lòng... ai đợi
Diễm... giờ đã xưa
 
Hạnh phúc lang thang
Phút cuối... còn gặp...?
Chiều... vắng em... đợi...
Về... nói với anh...
 
lanh.ktq
 


📎 em
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa xưa

Có bao giờ mình hỏi... Biết tự đâu
Hay nỗi nhớ... vô tình, vụng dại...
Để giọt buồn, thoảng lần mi xưa mãi
Trăng hanh gầy con phố nhỏ, đêm thâu...

Có bao giờ... , ai biết đã vì đâu...?
Lời thương nhớ... lần đầu... bối rối
Trách người ư, kỷ niệm xưa... thật tội
Trong giấc mơ, hoang vắng, một ngày

Thôi mình về, tay chạm lại vòng tay
Để... mùa đông, thôi... còn... chấp chới...

lanh.ktq





Có bao giờ...

Hãy lắng nghe...Kìa mùa  Xuân đã  tới.
Xua  giá Đông và bóng tối dần tan...
Tiếng thơ reo hoà thánh thót tiếng đàn.
Lòng ấm áp như ngập tràn ánh nắng...

Hong mi hoen những ngày mình xa vắng,
Cho nỗi buồn thành nốt lặng trầm.Rơi...
Chẳng bao giờ níu được tháng ngày  trôi.
Nên nuối tiếc ,suốt một đời hoài niệm...

Có bao giờ anh  muốn thôi tìm kiếm,
Một dòng sông lưu lạc cuối trời xa?

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Mùa xưa

Có bao giờ mình hỏi... Biết tự đâu
Hay nỗi nhớ... vô tình, vụng dại...
Để giọt buồn, thoảng lần mi xưa mãi
Trăng hanh gầy con phố nhỏ, đêm thâu...

Có bao giờ... , ai biết đã vì đâu...?
Lời thương nhớ... lần đầu... bối rối
Trách người ư, kỷ niệm xưa... thật tội
Trong giấc mơ, hoang vắng, một ngày

Thôi mình về, tay chạm lại vòng tay
Để... mùa đông, thôi... còn... chấp chới...

lanh.ktq





Có bao giờ...

Hãy lắng nghe...Kìa mùa  Xuân đã  tới.
Xua  giá Đông và bóng tối dần tan...
Tiếng thơ reo hoà thánh thót tiếng đàn.
Lòng ấm áp như ngập tràn ánh nắng...

Hong mi hoen những ngày mình xa vắng,
Cho nỗi buồn thành nốt lặng trầm.Rơi...
Chẳng bao giờ níu được tháng ngày  trôi.
Nên nuối tiếc ,suốt một đời hoài niệm...

Có bao giờ anh  muốn thôi tìm kiếm,
Một dòng sông lưu lạc cuối trời xa?

Thương Giang


 
 
 
 
Có bao giờ...
 
Có bao giờ... mình... thôi khát môi xa
Khi mùa Xuân chập chừng về lối
Vòng tay buông... lơi... ánh mắt vội
Chiều trở về ngọt nắng ấm, người qua
 
Mi em hoen trong anh đến ngợp nhòa
Nốt lặng rơi... xóa những ngày lạc lối
Suốt một đời nguyên... vầng trăng đợi
Dòng sông yêu... một thuở. Sẽ về...
 
Để kiếm tìm, dẫu lạc khuất triền đê
Phía trời xa... khát ngày về... khát đợi...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-12 23:25:27THƯƠNG GIANG>
Dòng thương...

Mắt xưa trót đã buông lời
Nép sau khung cửa cả trời yêu thương

Dẫu đời... trở cách... nẻo đường
Lẻ vầng trăng đợi, lạnh sương..., vì người

Câu thơ... dệt... nhớ chơi vơi
Triền đê găm gấu nhắc thời yêu xa

Bến sông, chiều... trót bước qua
Bây giờ phiền muộn... sóng xa, xô bờ

Giận chi... hờn... níu câu thơ
Ghen chi con nước, lập lờ... Cuốn trôi...

Ngọn nguồn, người với riêng tôi
Kệ con gió chướng... xa rồi, niềm đau...

Trăng xưa nguyên vẹn một màu
Lần về kỷ niệm... bên nhau, một chiều

Mình về đắm lại vườn yêu
Chiều buông vạt nắng... dệt thêu... đợi người...

lanh.ktq









Trở về bên anh.
 
Trở về…sẽ trở về thôi,
Để nghe rộn rã tiếng cười thâu canh…
 
Dịu dàng em tựa vai anh.
Cho buồn  ngày cũ tan thành  khói sương
 
Vầng trăng  lại sáng như gương.
Rắc muôn ánh bạc sông Thương  nô đùa.
 
Trở về …về với ngày xưa.
Phút ban đầu , thủa đón đưa …chúng mình.
 
Sông –Trăng  thơ mộng hữu tình.
Ngàn năm quấn quýt bóng-hình chẳng xa .
 
Thoảng còn lạnh  gió  thổi qua.
Niềm tin nuôi dưỡng nở hoa tím mầu.
 
 Trở về…về vá nỗi đau.
Mấy lần trăng vỡ,  giờ khâu cho lành.
 
Sẽ không lỗi hẹn  đâu anh.
Em về dệt tiếp mộng xanh cùng người…

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Dòng thương...

Mắt xưa trót đã buông lời
Nép sau khung cửa cả trời yêu thương

Dẫu đời... trở cách... nẻo đường
Lẻ vầng trăng đợi, lạnh sương..., vì người

Câu thơ... dệt... nhớ chơi vơi
Triền đê găm gấu nhắc thời yêu xa

Bến sông, chiều... trót bước qua
Bây giờ phiền muộn... sóng xa, xô bờ

Giận chi... hờn... níu câu thơ
Ghen chi con nước, lập lờ... Cuốn trôi...

Ngọn nguồn, người với riêng tôi
Kệ con gió chướng... xa rồi, niềm đau...

Trăng xưa nguyên vẹn một màu
Lần về kỷ niệm... bên nhau, một chiều

Mình về đắm lại vườn yêu
Chiều buông vạt nắng... dệt thêu... đợi người...

lanh.ktq









Trở về bên anh.
 
Trở về…sẽ trở về thôi,
Để nghe rộn rã tiếng cười thâu canh…
 
Dịu dàng em tựa vai anh.
Cho buồn  ngày cũ tan thành  khói sương
 
Vầng trăng  lại sáng như gương.
Rắc muôn ánh bạc sông Thương  nô đùa.
 
Trở về …về với ngày xưa.
Phút ban đầu , thủa đón đưa …chúng mình.
 
Sông –Trăng  thơ mộng hữu tình.
Ngàn năm quấn quýt bóng-hình chẳng xa .
 
Thoảng còn lạnh  gió  thổi qua.
Niềm tin nuôi dưỡng nở hoa tím mầu.
 
 Trở về…về vá nỗi đau.
Mấy lần trăng vỡ,  giờ khâu cho lành.
 
Sẽ không lỗi hẹn  đâu anh.
Em về dệt tiếp mộng xanh cùng người…

Thương Giang

 
 
 
 
Đợi em về bên anh...
 
Trở về để thấy một người
Riêng mình còn đợi, nhớ... thời chưa xa
 
Ấm vòng tay, ngỡ... hôm qua
Dịu dàng vạt tóc, mặn mà môi em
 
Trăng anh... sáng giữa dặm trường
Sông em... dao dát nhớ thương. Tình mình
 
Trở về... về, ướt môi xinh
Run lần ngực đợi... bóng hình ngày xưa
 
Thoảng con gió chướng nghịch đùa
Vườn chiều tìm lại đón đưa... mình cùng...
 
Hồng trần một lối đi chung
Niềm tin nuôi dưỡng... ngập ngừng.. nở hoa*
 
Trở về... để... thấy nao xa
Nguyên vầng trăng lạnh... bên ta, còn người...
 
Sẽ không lỗi hẹn tình ơi
Em về dệt vá... bên người...yêu em...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Dòng thương...

Mắt xưa trót đã buông lời
Nép sau khung cửa cả trời yêu thương

Dẫu đời... trở cách... nẻo đường
Lẻ vầng trăng đợi, lạnh sương..., vì người

Câu thơ... dệt... nhớ chơi vơi
Triền đê găm gấu nhắc thời yêu xa

Bến sông, chiều... trót bước qua
Bây giờ phiền muộn... sóng xa, xô bờ

Giận chi... hờn... níu câu thơ
Ghen chi con nước, lập lờ... Cuốn trôi...

Ngọn nguồn, người với riêng tôi
Kệ con gió chướng... xa rồi, niềm đau...

Trăng xưa nguyên vẹn một màu
Lần về kỷ niệm... bên nhau, một chiều

Mình về đắm lại vườn yêu
Chiều buông vạt nắng... dệt thêu... đợi người...

lanh.ktq









Trở về bên anh.
 
Trở về…sẽ trở về thôi,
Để nghe rộn rã tiếng cười thâu canh…
 
Dịu dàng em tựa vai anh.
Cho buồn  ngày cũ tan thành  khói sương
 
Vầng trăng  lại sáng như gương.
Rắc muôn ánh bạc sông Thương  nô đùa.
 
Trở về …về với ngày xưa.
Phút ban đầu , thủa đón đưa …chúng mình.
 
Sông –Trăng  thơ mộng hữu tình.
Ngàn năm quấn quýt bóng-hình chẳng xa .
 
Thoảng còn lạnh  gió  thổi qua.
Niềm tin nuôi dưỡng nở hoa tím mầu.
 
 Trở về…về vá nỗi đau.
Mấy lần trăng vỡ,  giờ khâu cho lành.
 
Sẽ không lỗi hẹn  đâu anh.
Em về dệt tiếp mộng xanh cùng người…

Thương Giang

 
 
 
 
...cho Bến đợi
 
Mắt buồn... loang ướt triền đê
Sương đêm quạnh vắng... lời thề, cỏ may...
 
Lạnh vai để thấy bao ngày
Dịu dàng đợi... đón.. vòng tay, một người
 
Vẹn đầy khao khát... Tình ơi...
Giấu mi hoen... dối... một thời trót xưa
 
Xứ xa biết cuối dặm đường
Lẻ vầng trăng đợi... sông Thương trở về
 
Trở về.. nối lại đam mê
Gần hơn bờ nhớ.. Sơn khê, xưa rồi...
 
Bây giờ dẫu thoảng xa xôi
Kệ... chiều hoang gió... Lở bồi... người qua...
 
Về nghe! Vá.. nỗi đau... xa...
Miếng trầu têm lại... mặn mà hơn xưa
 
Trăng còn nguyên ấy, bao mùa
Dòng sông yêu... chảy... đón đưa, tình mình...
 
lanh.ktq


📎 dc
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0

Vương vấn...

Sớm nay trời trở lạnh dần
Lây rây mưa nhẹ thấy xuân đang về
Niềm thơ câu chữ đam mê
Cõi mơ dẫu thực..., bộn bề vẫn xuân

Tơ trời vương vấn hồng trần
Thênh thênh em bước thật gần dáng xưa
Mơ người..., chấp bút đẩy đưa
Bao nhiêu tình ý vẫn chưa thỏa lòng

Thơ về đón nguyện chút mong
Tim côi nên muốn mắt trong vẫn chờ
Cho đời ru khúc ầu ơ...
Giữa nhân thế thực vẫn mơ lửa nồng

Cho thêm đôi má em hồng
Cho thêm niềm nhớ nỗi mong dạ chờ
Cho thêm một chút tình mơ
Anh mong, "con nhện giăng tơ..." xuân này

Lạnh.ktq



Nhện giăng tơ.

Xuân anh mong , đến rồi đây.
"Nhện giăng tơ" mãi thành  dây tơ  hồng.
Buộc duyên anh với người mong.
Bấy nhiêu đã thoả ý lòng ước ao?

Em về từ cõi chiêm bao.
Cho trăng thôi lạnh hanh hao góc trời
Em về ru khúc   ầu...ơi...
Cho lòng ấm lại ,sầu vơi nhẹ dần....

Nhện anh bủa lưới  dương trần
Giăng em lỡ bước sa chân mất rồi...
Làm sao dứt áo ,mở lời...
Đành thôi ở lại trọn đời cùng anh.

Hai ta dệt tiếp mộng lành.
Cho mùa Xuân mãi biếc xanh lộc chồi.
Giấc mơ anh thực giữa đời.
"Nhện giăng lưới" cột hai người không xa

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Có bao giờ...

Có bao giờ... mình... thôi khát môi xa
Khi mùa Xuân chập chừng về lối
Vòng tay buông... lơi... ánh mắt vội
Chiều trở về ngọt nắng ấm, người qua

Mi em hoen trong anh đến ngợp nhòa
Nốt lặng rơi... xóa những ngày lạc lối
Suốt một đời nguyên... vầng trăng đợi
Dòng sông yêu... một thuở. Sẽ về...

Để kiếm tìm, dẫu lạc khuất triền đê
Phía trời xa... khát ngày về... khát đợi...

lanh.ktq

 

Chẳng bao giờ...

Cơn khát còn ,khiến cho em bối rối,
Tháng ngày xa anh vẫn đợi vẫn chờ
Để nỗi buồn héo hắt cả câu thơ
Vẫn vẹn nguyên buổi ban sơ, thủa ấy...

Em thầm nhủ ,dù sóng đời xô đẩy
Chẳng bao giờ ta để gẫy cầu duyên.
Sóng cứ vỗ, chẳng thể vỡ mạn thuyền,
Mình vững lái ,bến bình yên neo đậu...

Bến sông trăng cho tình ta nương náu.
Dù cách xa vẫn đau đáu nhớ Thương...

Thương Giang



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Có bao giờ...

Có bao giờ... mình... thôi khát môi xa
Khi mùa Xuân chập chừng về lối
Vòng tay buông... lơi... ánh mắt vội
Chiều trở về ngọt nắng ấm, người qua

Mi em hoen trong anh đến ngợp nhòa
Nốt lặng rơi... xóa những ngày lạc lối
Suốt một đời nguyên... vầng trăng đợi
Dòng sông yêu... một thuở. Sẽ về...

Để kiếm tìm, dẫu lạc khuất triền đê
Phía trời xa... khát ngày về... khát đợi...

lanh.ktq

 


Chẳng bao giờ...

Cơn khát còn ,khiến cho em bối rối,
Tháng ngày xa anh vẫn đợi vẫn chờ
Để nỗi buồn héo hắt cả câu thơ
Vẫn vẹn nguyên buổi ban sơ, thủa ấy...

Em thầm nhủ ,dù sóng đời xô đẩy
Chẳng bao giờ ta để gẫy cầu duyên.
Sóng cứ vỗ, chẳng thể vỡ mạn thuyền,
Mình vững lái ,bến bình yên neo đậu...

Bến sông trăng cho tình ta nương náu.
Dù cách xa vẫn đau đáu nhớ Thương...

Thương Giang





 
 
 
 
Bởi cần nhau..
 
Bởi trót rồi môi mắt ấy vẫn vương
Nên ngày nhớ, đêm thành niềm mong đợi
Câu thơ buồn... tìm mình, riêng lối
Buổi ban sơ, chiều ấy... một người...
 
Chẳng bao giờ muốn lạc mất em tôi
Bởi... cầu duyên còn se sắt đợi
Sóng vẫn vỗ... lời thề xưa... bối rối
Bến bình yên... Neo đậu..., chốn đời
 
Để sông trăng nguyên vẹn tình ấy thôi
Vì cách xa... nên lòng còn... đáu nhớ...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0