📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lãng đãng...

1 trả lời, 1.052 lượt xem — Trang 1 / 1
Hạ Tàn...
 
Hạ về... xao xác tiếng ve
Hạ về.. tan tác... cơn mê... cuối chiều
Người sao... cứ xót xa nhiều
Người sao.. cứ lắm... những điều... phiền lo
Người sao... chìm đắm cơn mơ
Người sao... cứ mãi... đợi chờ... viển vông
Cuộc đời sắc sắc không không
Tình yêu nhớ nhớ mong mong mỏi mòn
Lỡ mai yêu dấu chẳng còn
Duyên kia đứt đoạn... có buồn không ai
Hạ về con nắng nhạt phai
Ngẩn ngơ sắc lá... đánh rơi nụ cười
Sớm nay thu đã sang rồi
Trời mây man mác thay lời biệt ly
 
Âm thầm... chẳng nói... hạ đi...
 
 
Thu tận...
 
Chỉ còn một chiếc lá thôi
Cuối thu rớt lại, chơi vơi giữa cành
Chỉ còn em đứng chờ anh
Xót xa giữa lúc tuổi xanh nhạt dần
Một mai lá chết âm thầm
Lòng em cũng đã một phần chết theo
Trời kia rộng lớn bao nhiêu
Nhỏ nhoi xác lá dưới chiều tàn thu
Im lìm một khoảng hoang vu
Như là hôm ấy tiễn thu đi rồi
Thân cây trơ trọi giữa trời
Khóc rằng lá hỡi một thời bên nhau
Sao giờ nỡ vội quên mau
Để cho ai đó tim đau rã rời
 
Nào đâu phải lá muốn dời
Mà vì thu đã... qua đời... mấy hôm...
 
 
 
 
Đông này...
 
Đông này lạnh buốt bàn tay
Chút hương xưa cũ thoảng bay cuối trời
Cố nhân sao quá xa vời
Để mình ta đứng, giữa đời mỗi ta
Bên này bão tố phong ba
Bên kia sóng gió vụt qua điên cuồng
Hoang mang tìm kiếm con đường
Gọi tên hạnh phúc, mà dường... hư vô
Đông này vẫn trái tim khô
Vẫn đôi chân mỏi chơ vơ, lạc loài
Vẫn đây đáy mắt u hoài
Chìm trong những giấc mơ dài mầt nhau
Đôi lần chợt tỉnh đêm thâu
Giật mình ta nhớ... cơn đau vẫn còn
Rồi đây nước chảy đá mòn
Rồi qua năm tháng nỗi buồn rụng rơi
Vì ai... ai thế người ơi
Vì ai... ta để vỡ đôi nụ cười
 
Là vì ta cả... mà thôi...
phieufieu
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyện cầu


Cầu xin một chút nắng hồng
Cho ngày chủ nhật, cuối tuần, đừng mưa
Dù là hạt nắng lưa thưa
Trượt trên mái tóc, một trưa chớm hè
Nỗi buồn xưa lại hiện về
Đong đầy đáy mắt, bộn bề nhớ thương
Làm sao cho hết tơ vương
Làm sao xoá được, chặng đường hôm qua
Nhìn theo  những dấu chân xa
Ngỡ là ảo  mộng, ngỡ là chiêm bao
Mặt trời vẫn ở trên cao
Còn tôi đứng ở, nơi nào, chẳng hay
Hình như sống mũi cay cay
Rớt đôi dòng lệ, cuốn bay bụi mờ
Gió kia vẫn cứ hững hờ
Thổi về kỷ niệm, bao giờ được quên?
Mong rằng anh sẽ bình yên
Và luôn hạnh phúc ở miền xa kia
Thời gian rồi sẽ xoá đi
Vết thương xưa cũ, những khi, nát lòng...

phieufieu
Đăng nhập để trả lời
0