Hạ Tàn...
Hạ về... xao xác tiếng ve
Hạ về.. tan tác... cơn mê... cuối chiều
Người sao... cứ xót xa nhiều
Người sao.. cứ lắm... những điều... phiền lo
Người sao... chìm đắm cơn mơ
Người sao... cứ mãi... đợi chờ... viển vông
Cuộc đời sắc sắc không không
Tình yêu nhớ nhớ mong mong mỏi mòn
Lỡ mai yêu dấu chẳng còn
Duyên kia đứt đoạn... có buồn không ai
Hạ về con nắng nhạt phai
Ngẩn ngơ sắc lá... đánh rơi nụ cười
Sớm nay thu đã sang rồi
Trời mây man mác thay lời biệt ly
Âm thầm... chẳng nói... hạ đi...
Thu tận...
Chỉ còn một chiếc lá thôi
Cuối thu rớt lại, chơi vơi giữa cành
Chỉ còn em đứng chờ anh
Xót xa giữa lúc tuổi xanh nhạt dần
Một mai lá chết âm thầm
Lòng em cũng đã một phần chết theo
Trời kia rộng lớn bao nhiêu
Nhỏ nhoi xác lá dưới chiều tàn thu
Im lìm một khoảng hoang vu
Như là hôm ấy tiễn thu đi rồi
Thân cây trơ trọi giữa trời
Khóc rằng lá hỡi một thời bên nhau
Sao giờ nỡ vội quên mau
Để cho ai đó tim đau rã rời
Nào đâu phải lá muốn dời
Mà vì thu đã... qua đời... mấy hôm...
Đông này...
Đông này lạnh buốt bàn tay
Chút hương xưa cũ thoảng bay cuối trời
Cố nhân sao quá xa vời
Để mình ta đứng, giữa đời mỗi ta
Bên này bão tố phong ba
Bên kia sóng gió vụt qua điên cuồng
Hoang mang tìm kiếm con đường
Gọi tên hạnh phúc, mà dường... hư vô
Đông này vẫn trái tim khô
Vẫn đôi chân mỏi chơ vơ, lạc loài
Vẫn đây đáy mắt u hoài
Chìm trong những giấc mơ dài mầt nhau
Đôi lần chợt tỉnh đêm thâu
Giật mình ta nhớ... cơn đau vẫn còn
Rồi đây nước chảy đá mòn
Rồi qua năm tháng nỗi buồn rụng rơi
Vì ai... ai thế người ơi
Vì ai... ta để vỡ đôi nụ cười
Là vì ta cả... mà thôi...
phieufieu