Bài thơ gửi em đêm NôEn
Gửi Thương Giang
Khi tiếng chuông nhà thờ rung lên
Đêm Nôen
Là lúc con tim em cũng rung lên
Thổn thức
Ngoài trời rét buốt
Lòng em lạnh run
Cái lạnh nào lạnh hơn?
Ơi em
Cô gái đang xa xứ
Thương em gái nhỏ
Dịu hiền như dòng sông Thương
Câu hát đóng băng trong kí ức
"Người ơi....."
Câu hát chưa tròn vành
Đã đóng băng từng chữ
Rơi xuống lòng em buốt giá
Ở quê hương con nhện đã chăng mùng
Đêm nay Nôen
Tôi viết bài thơ gửi theo gió bấc
Đến đắp ấm hồn em
ơi cô gái vừa quen
Chưa biết mặt
Biết em qua câu hát
Sao như thấy em đang tựa mạn thuyền
Chiếc nón ba tầm nghiêng nghiêng
Nghiêng cả đất trời
Nghiêng cả nụ cười
Che đi mất ánh mắt em bối rối
Con thuyền trôi
Tôi đứng lại
Câu hát ngân dài cho nỗi nhớ dâng lên
Đêm nay Nôen
Tôi viết bài thơ gửi người xa xứ
Câu hát bay lên nức nở
"Người ơi!
Người có tái hồi?"
[size="2"]24--12 --2009
Nô en bỗng thương một người xa xứ
[/size]