Không còn giọt sương nào đâu Em
Cánh hồng nhung thẫn thờ, ngơ ngác
Một chấm đỏ phía xa, xa tắp
Nhấp nháy hoài vẫy gọi Mùa xuân?
Không còn giọt mưa nào đâu Em
Thuyền mắc cạn phơi mình bỏng rát
Đêm ấy Ngôi sao xanh cuối trời đã khóc
Sóng gầm lên khản giọng gọi con Thuyền.
Không còn giọt mưa nào đâu Em
Gió xóa nhòa con đường ký ức
Một chấm đỏ phía xa sắp tắt
Ốc đảo nào Em cất giấu trong tim?
Không còn giọt mưa nào đâu Em!
Nói hết với lòng mình, cô gái tựa vào tường đá ong lạnh ngắt
Cô ước thành cây xương rồng trên cát
Dẫu nhọc nhằn vẫn nở đóa vàng xanh….
- Không còn giọt mưa nào đâu Anh!
Cánh hồng nhung thẫn thờ, ngơ ngác
Một chấm đỏ phía xa, xa tắp
Nhấp nháy hoài vẫy gọi Mùa xuân?
Không còn giọt mưa nào đâu Em
Thuyền mắc cạn phơi mình bỏng rát
Đêm ấy Ngôi sao xanh cuối trời đã khóc
Sóng gầm lên khản giọng gọi con Thuyền.
Không còn giọt mưa nào đâu Em
Gió xóa nhòa con đường ký ức
Một chấm đỏ phía xa sắp tắt
Ốc đảo nào Em cất giấu trong tim?
Không còn giọt mưa nào đâu Em!
Nói hết với lòng mình, cô gái tựa vào tường đá ong lạnh ngắt
Cô ước thành cây xương rồng trên cát
Dẫu nhọc nhằn vẫn nở đóa vàng xanh….
- Không còn giọt mưa nào đâu Anh!