📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ của Phạm Phương

4 trả lời, 1.103 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-03 05:28:42phạm phương>
Ta yêu anh và anh yêu ta
Phạm Phương

Ta yêu anh và anh yêu ta.

Đời ta bỗng như nhành hoa sớm

Nở hương thơm ngào ngạt một ngày xuân nắng thức trên cành.

Hoa bưởi ngọt ngào lá xanh xanh,

Hoa xoan tím rụng đầy mùa nhức nhối.

Bông hoa ta chỉ là hoa đồng nội

Vô sắc, vô hương

Hoang hoải đợi chờ,

Dại khờ trong gió,

Yếu đuối, vụng về anh có yêu không?



Ta yêu anh và anh yêu ta

Điều đó bình thường như tất cả đàn ông, đàn bà khác

Thực tế, phù du lẫn lộn trong nhau

Ta chẳng thể nào phân biệt

Anh có yêu ta thì hãy yêu hết

Cái mơ mộng, yếu hèn và cả những hoang tưởng khùng điên.



Ta yêu anh và anh yêu ta,

Bởi vì ta chờ đợi anh và anh cũng thế.

Dắt tay nhau đi về mộng mị

Không tưởng của buồn đau,

Điên cuồng của đam mê

Khát vọng cháy bừng như hoa gạo

Tháng ba không có lửa giữa trời

Chỉ có chim nhạn chơ vơ lưng chừng cô độc

Khát vọng vụt tắt như hoa tàn

Tháng ba qua, anh bay mất như chim nhạn bay về hướng Nam .



Ta yêu anh và anh yêu ta

Nhưng ta sợ những chia ly sẽ đến

Tình yêu đâu phải mơ màng như trăng non trên biển

Chữ tình ngàn năm là cái nợ của nhân gian.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ca không tên

Phạm Phương

Ba mươi vần thơ em viết tặng anh

Là ba mươi nhớ thương vương vấn

Là ba mươi dấu chân thầm lặng

Bước khẽ khàng trong hoang hoải tình yêu

Ba mươi buổi chiều

Anh đợi

Câm lặng, thầm thì

Ba mươi chia ly

Không bao giờ nói hết

Anh chờ em không mỏi mệt

Ba mươi lần anh tìm

Trái tim em chai cứng

Ba mươi lần anh giận

Rồi ra đi

Ba mươi giọt nước mắt vương mi

Của tình yêu ba mươi miền kí ức

Ba mươi của anh dành cả cho em.


Giữ lại lần cuối

Những chờ đợi

Để ba mươi anh đi mãi rồi

Tạm biệt tất cả đi thôi

Còn gì nữa đâu để mà thương nhớ

Em khóc lặng

Trở thành điên loạn

Phôi pha ngày cũ

Ở đâu?



Ở đôi chân anh không còn trở lại

Ở nước mắt em rơi vô vọng giữa đời

Tạm biệt

Tạm biệt

Tạm biệt đi thôi

Còn gì đâu anh nhỉ?



Ôi, trần gian lắm mộng mị

Chẳng lâu bền

Vỡ òa những hi vọng không tên

Của sự hồi sinh vô ích.



Tan biến vào đêm đen cười khúc khích

Thách thức chúng ta

Cười cợt vào ta

Độc ác

Nanh nọc

Cả anh cũng giết em rồi

Những mỏi mòn mong ngóng phai phôi



Hồn em bay.

Bay vào vô cảm

Không chờ đợi

Không hi vọng

Không sống

Không chết

Như con cá măng mắc trong băng giá

Vỡ tan dưới ánh mặt trời

Như bông hoa đào buổi sáng xinh tươi

Mùa xuân vội vã

Như em

Như em

Xinh đẹp và u hoài

Điên cuồng và dịu ngọt

Ấm áp và si mê

Tất cả chỉ là vỏ bọc

Sợ hãi

Khoác lên em tấm áo bằng gai

Máu đào

Đỏ ối

Nhuộm tóc em thành chết chóc



Tạm biệt làm chi những điều vô vọng

Vĩnh biệt đi thôi để thức dậy một mầm măng

Để trái tim xinh tràn sức sống nhựa căng

Máu hòa nước mắt

Từng dòng chảy bất tận

Không vẩn đục những u buồn

Ngọn nguồn của sự sống

Tình yêu phù phiếm

Thương nhớ vô tình



Vình biệt đi thôi!
Vĩnh biệt...
http://vn.myblog.yahoo.com/janele121
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ ơi, con biết yêu rồi

Phạm Phương



Con nhớ một hôm trong vườn hồng

Mẹ ngồi im lặng với thinh không

Mẹ từ đâu đó xanh màu lá

Bước xuống gần con nặng cõi lòng.



Con cắt hoa hồng bằng kéo tay

Cây ngừng lay, hương ngừng gió bay

Mẹ ngừng suy nghĩ ngăn con lại

Mẹ sợ con đau khẽ chau mày



“Hoa cũng có hồn như vần thơ

Cũng đớn đau và cũng ngu ngơ

Cũng ngừng gửi mộng khi ngừng thở

Cũng biết yêu thương, cũng dại khờ.



Con đừng làm hoa phải bị đau

Để tình hoa đó mãi trong nhau

Để tươi một đóa tình thắm thiết

Vươn mình tồn tại trước đớn đau”



Con lớn lên chưa biết yêu ai

Nhịp thở trong tim dài bất tận

Tình yêu con thổn thức đêm ngày

Mẹ bảo: con vốn là hoa dại

Chẳng bao giờ khuất phục bão giông

Bướng bỉnh trước tình yêu nhân thế

Cần yêu mà chưa biết yêu ai.



Con gặp chàng trước lúc ban mai

Lướt qua con nhẹ nhàng như hơi thở

Nhìn con cười như mặt trời rực rỡ

Đắm đuối trong con để được yêu con

Dìm mắt con trong nỗi nhớ héo hon

Để con yêu chàng hết ngày dài đau khổ

Con yêu chàng hết đêm buồn bão tố

Và yêu chàng đến cháy bỏng tâm can.



Con biết yêu rồi đấy mẹ ơi

Biết yêu thương cả những điều đau khổ

Biết yêu thương những ngày nhung nhớ

Biết yêu chàng để được chàng yêu

Như hoa hồng xưa dẫu đớn đau nhiều

Vẫn tìm về với tình yêu chân thật

Như bình minh ngày dài không thể mất

Tìm được chàng con mới biết yêu thương..
http://vn.myblog.yahoo.com/janele121
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ca không tên số 2

Phạm Phương

Viết lại bức thư tình của em. Hạnh phúc sẽ mỉm cười

"Hai ngày em tìm thấy lá
Chị chau mày: Đâu phải Lá Diêu Bông"
(Hoàng Cầm)


Em gọi chị là nàng thơ,

Vì chị thích làm thơ và thường hay khóc.

Những lúc buồn vui vương đầy trên tóc,

Ướt đẫm…

Em vẫn gọi chị là nàng thơ.



Em đi đến cuối bến bờ,

Của tình yêu đầy hương và sắc.

Tìm chị trong nhớ nhung dằng dặc ,

Em yêu chị trong tâm tưởng cuồng si..

Chị hay bước đi, mi dài, mắt trong, môi son, má phấn.

Đi qua em thầm lặng.

Không quay mặt nhìn.

Em tan vào thương nhớ lung linh,

Của dáng chị gầy, hư hao trước gió,

Của cái nhìn trong veo như mưa nhỏ.

Mùa xuân về ướt hết phai phôi.

Em sợ mưa rơi ướt áo chị rồi,

Sợ ánh mặt trời làm tim chị nhói buốt,

Sợ chị buồn hay lòng không yên ổn,

Em sợ chị vui thì lại thấy chơi vơi.



Những lúc chị bồi hồi,

Tim bình yên không sợ sệt.

Chị không khóc nữa khi mưa xuân rơi hết.

Em muốn nhìn chị cười dưới nửa vầng trăng.

Trăng khuyết chị vui.

Trăng tròn chị khóc.

Bởi nỗi cô đơn ảo mộng,

Chị sợ vỡ tan trong hoàn hảo vô tình.

Chị luôn lo lắng trước bình minh

Là đến hoàng hôn tàn úa.



Em yêu chị vì chị là nàng thơ đầy nhung nhớ,

Của người đàn ông vốn không phải là em.

Lá diêu bông nay vẫn im lìm,

Ở nơi nào đó vùi trong chôn dấu

Em đi tìm trong cơn mộng ảo,

Chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa đông

Mình em.

Nhớ nhung,

Không trọn vẹn như tình không kết cục.

Chắp sợi duyên trời để biết yêu thương.

Em quen chị trước lúc ánh dương

Vụt bừng sáng khi hết tàn phai đêm tối

Khi em còn là hạt cát

Đã yêu chị rồi...

Diêu bông em cầm trên tay không mỏi

Chiếc lá tìm về với chị từ đâu ?

Chị quay mặt đi

Nước mắt lại rơi trong xa vắng

Em im lặng



Thời gian xóa nhòa dấu yêu

Trong em

Trong chị

Trong chúng ta

Thời gian bất tận những phôi pha

Ngày cũ chìm vào dĩ vãng

Để có một ngày chợt quay về quên lãng

Em nhớ có thời yêu chị si mê…
http://vn.myblog.yahoo.com/janele121
Đăng nhập để trả lời
0
Lời yêu đầu tiên

Phạm Phương




Này em nói cho anh nghe

Những điều em chưa từng biết

Để thời gian căng tràn hết

Như sợi dây đàn



Này em hát ru anh nhé

Những vần thơ không nhớ không thương

Em sẽ hát thật cao

Như chim non giữa đại ngàn gió nổi

Em sẽ hát thật nhẹ

Như đớn đau câm lặng ngày dài

Em hát ru anh

Ru bình yên mỗi sớm mai

Để em được hòa mình vào nắng

Để quên đi những đớn đau thầm lặng

Dày nát tim đau



Từng đợt sóng vút cao

Rồi thoải xuống

Từng đợt buồn gợn nhỏ

Rồi nâng lên

Em là sóng không tên

Cứ vỗ hoài bờ lớn

Dù nhiều hi vọng

Vẫn vỗ về ngàn năm…



Anh yêu em tháng tháng năm năm

Nhưng mỏi mòn làm sao đếm hết

Anh không mỏi mệt

Cứ yêu mãi em thôi

Cảm ơn anh mỗi sớm phai phôi

Còn có anh ở bên che chở

Mỗi cơn mưa nhỏ

Còn có anh nâng đỡ đường dài

Em sợ ngày mai

Anh chán nản

Và đi mất

Như một kẻ qua đường

Không còn ai mỗi buổi mờ sương

Đợi em ở nơi anh vẫn đợi

Em sẽ quay mặt lại

Nhìn anh thật lâu

Sẽ giữ anh đến mãi ngày sau

Khi em không còn phiêu lưu nữa

Em sẽ cần anh như từng cần thương nhớ

Về những khoảng kí ức mong manh

Để em yêu anh cho hết ngày xanh
Để em nhớ anh như khi còn thơ dại



Em sẽ quay trở lại

Nhìn anh thật lâu….
http://vn.myblog.yahoo.com/janele121
Đăng nhập để trả lời
0