Tình ca không tên
Phạm Phương
Ba mươi vần thơ em viết tặng anh
Là ba mươi nhớ thương vương vấn
Là ba mươi dấu chân thầm lặng
Bước khẽ khàng trong hoang hoải tình yêu
Ba mươi buổi chiều
Anh đợi
Câm lặng, thầm thì
Ba mươi chia ly
Không bao giờ nói hết
Anh chờ em không mỏi mệt
Ba mươi lần anh tìm
Trái tim em chai cứng
Ba mươi lần anh giận
Rồi ra đi
Ba mươi giọt nước mắt vương mi
Của tình yêu ba mươi miền kí ức
Ba mươi của anh dành cả cho em.
Giữ lại lần cuối
Những chờ đợi
Để ba mươi anh đi mãi rồi
Tạm biệt tất cả đi thôi
Còn gì nữa đâu để mà thương nhớ
Em khóc lặng
Trở thành điên loạn
Phôi pha ngày cũ
Ở đâu?
Ở đôi chân anh không còn trở lại
Ở nước mắt em rơi vô vọng giữa đời
Tạm biệt
Tạm biệt
Tạm biệt đi thôi
Còn gì đâu anh nhỉ?
Ôi, trần gian lắm mộng mị
Chẳng lâu bền
Vỡ òa những hi vọng không tên
Của sự hồi sinh vô ích.
Tan biến vào đêm đen cười khúc khích
Thách thức chúng ta
Cười cợt vào ta
Độc ác
Nanh nọc
Cả anh cũng giết em rồi
Những mỏi mòn mong ngóng phai phôi
Hồn em bay.
Bay vào vô cảm
Không chờ đợi
Không hi vọng
Không sống
Không chết
Như con cá măng mắc trong băng giá
Vỡ tan dưới ánh mặt trời
Như bông hoa đào buổi sáng xinh tươi
Mùa xuân vội vã
Như em
Như em
Xinh đẹp và u hoài
Điên cuồng và dịu ngọt
Ấm áp và si mê
Tất cả chỉ là vỏ bọc
Sợ hãi
Khoác lên em tấm áo bằng gai
Máu đào
Đỏ ối
Nhuộm tóc em thành chết chóc
Tạm biệt làm chi những điều vô vọng
Vĩnh biệt đi thôi để thức dậy một mầm măng
Để trái tim xinh tràn sức sống nhựa căng
Máu hòa nước mắt
Từng dòng chảy bất tận
Không vẩn đục những u buồn
Ngọn nguồn của sự sống
Tình yêu phù phiếm
Thương nhớ vô tình
Vình biệt đi thôi!
Vĩnh biệt...
Phạm Phương
Ba mươi vần thơ em viết tặng anh
Là ba mươi nhớ thương vương vấn
Là ba mươi dấu chân thầm lặng
Bước khẽ khàng trong hoang hoải tình yêu
Ba mươi buổi chiều
Anh đợi
Câm lặng, thầm thì
Ba mươi chia ly
Không bao giờ nói hết
Anh chờ em không mỏi mệt
Ba mươi lần anh tìm
Trái tim em chai cứng
Ba mươi lần anh giận
Rồi ra đi
Ba mươi giọt nước mắt vương mi
Của tình yêu ba mươi miền kí ức
Ba mươi của anh dành cả cho em.
Giữ lại lần cuối
Những chờ đợi
Để ba mươi anh đi mãi rồi
Tạm biệt tất cả đi thôi
Còn gì nữa đâu để mà thương nhớ
Em khóc lặng
Trở thành điên loạn
Phôi pha ngày cũ
Ở đâu?
Ở đôi chân anh không còn trở lại
Ở nước mắt em rơi vô vọng giữa đời
Tạm biệt
Tạm biệt
Tạm biệt đi thôi
Còn gì đâu anh nhỉ?
Ôi, trần gian lắm mộng mị
Chẳng lâu bền
Vỡ òa những hi vọng không tên
Của sự hồi sinh vô ích.
Tan biến vào đêm đen cười khúc khích
Thách thức chúng ta
Cười cợt vào ta
Độc ác
Nanh nọc
Cả anh cũng giết em rồi
Những mỏi mòn mong ngóng phai phôi
Hồn em bay.
Bay vào vô cảm
Không chờ đợi
Không hi vọng
Không sống
Không chết
Như con cá măng mắc trong băng giá
Vỡ tan dưới ánh mặt trời
Như bông hoa đào buổi sáng xinh tươi
Mùa xuân vội vã
Như em
Như em
Xinh đẹp và u hoài
Điên cuồng và dịu ngọt
Ấm áp và si mê
Tất cả chỉ là vỏ bọc
Sợ hãi
Khoác lên em tấm áo bằng gai
Máu đào
Đỏ ối
Nhuộm tóc em thành chết chóc
Tạm biệt làm chi những điều vô vọng
Vĩnh biệt đi thôi để thức dậy một mầm măng
Để trái tim xinh tràn sức sống nhựa căng
Máu hòa nước mắt
Từng dòng chảy bất tận
Không vẩn đục những u buồn
Ngọn nguồn của sự sống
Tình yêu phù phiếm
Thương nhớ vô tình
Vình biệt đi thôi!
Vĩnh biệt...