Anh Đến Thăm Em
Long Nhật Quang
anh đến thăm em dù ngày bận
đường xưa lá bay quen thuộc rồi
mùi hương lan bên khung cửa sổ
bay khắp sân một vị hương nồng
đường dài lắm nhưng không đến muộn
chỉ mong gặp nụ cười thân quen
anh đến thăm em mảnh trăng tàn
bóng đêm che khuất đường anh đi
Ở Lại
Long Nhật Quang
ở lại cạn chén sầu đêm đắng
trăng lung linh nước in xuống dòng
ở lại nhà tôi đơn côi lắm
bao năm qua làm bạn tháng năm
giữ bóng hoàng hôn chiều qua ngõ
giữ hạt sương né khuất bình minh
mời em ... mời em ngâm canh sầu
đêm vô tận phút nào bên nhau
trăng mơ bến xưa đi qua cửa
tàn thuốc rụng vẫn rơi như xưa
ở lại nhặt hoa đêm cánh thắm
xuân chẳng tàn mà hương nơi xa xăm
xin đời cô lẽ trăng vụng dại
hãy ở lại tâm sự đêm nay
Phượng Tuổi Thơ
Long Nhật Quang
Phượng rơi đỏ sân trường
áo dài sao nhớ thương
bài học nay khép lại
mùa hè chẳng còn ai
phượng rơi tuổi thơ nhỏ
thì thầm trong ngàn gió
sắc hồng như tim dại
áo trắng như làn mây
phượng tuổi thơ của tôi
ngày ấy đả qua rồi
Dại Khờ
Long Nhật Quang
tuổi trinh nguyên yêu trước dại khờ
hoa nở vội sẽ tàn về sau
được chi ong đa hay bướm thắm
yêu vô ngàn có được bao nhiêu
người nơi đây lòng xa xắm quá
phút đầu dại khờ dệt thêu hoa
tôi chợt nhận tình sầu nghiêng ngã
tan vỡ lòng đau buốt tím hồn
Ngày Ấy
Long Nhật Quang
ngày ấy chung trường đường đi về
dòng thơ si chưa trao một lần
hồn khờ dại lòng tôi xa vắng
người tinh khôi áo trắng phượng hồng
trống trường vang giờ ta tan lớp
nhặt giấy rơi dòng thư không gởi
dù ngàn lần viết mãi không thôi
đến hoa phượng rơi đỏ sân trường
trang sách đóng lại ngày chia tay
tôi khản tim ấm ức nỗi buồn
không chung bước đường về mi tuôn
ngày ấy sao tôi khờ dại quá
tuổi học trò tôi lại đi qua
đâu còn trở lại với ngày tháng
đâu còn tình yêu ngày mênh mang
những mùa hè sắc vàng hoa khế
đâu còn ngày xưa lúc tan trường về
in bóng củ giữ lại kỉ niệm
của ngày ấy mơ mộng đi tìm
ÁoTrắng Xưa
Long Nhật Quang
nắng mai phớt nhẹ chiếc áo trắng
sân trường này một màu tinh nguyên
như thiên đình những cô tiên nhỏ
mây đả phủ lên tà áo dài
nhắc hồn lại màu trắng thơ dại
phượng âm thầm rơi giữa tháng năm
ai đứng bên trường vào mùa hạ
thơ thẫn áo dài lẽ một tà
bóng gầy tóc mềm hoa lá cỏ
chú ve buồn nặng kêu tiếng khản
ta mơ màng chiếc áo trắng xưa
Nắng Mai
tác giả : Long Nhật Quang
nhẹ lắm với tiếng gió thở
bình minh lên hạt sương rơi mờ
nụ hoa tươi chào đón ngày mới
chiều tím đâu ! và hoàng hôn đâu ?
nhớ tà mái tóc chút nắng hồng
lặng lẽ êm diệu qua tháng năm
tiếng chim hát đoản khúc ca buồn
ngậm lời ca vang vút vào mây
gà gáy em ơi ... một ngày nắng hồng
ngày hoa thắm nắng ban mai về
anh đứng bơ vơ bên sông nhỏ
sương giăng xuống trên những cánh đồng
nắng mai về anh nghe ấm áp
như làn má năm xưa anh kề
con đò chở người qua sông nhỏ
nơi nắng mai xua tan lớp sương mờ
Bé Ơi
Long Nhật Quang
bé ơi ! thu tàn nơi trước ngõ
lá vàng rơi lá xanh đi tìm
nắng nhạt mùa hè đả đi ngủ
suốt ba tháng ngậm nát lá thu
bé ơi ! anh về khi ba tháng
mùa hoa khế nở vàng trước sân
nhớ bàn tay chạm vào năm tháng
đôi mắt buồn tưởng xuân không lại
ngẫn ngơ hồn thả vào làn mây
bé ơi ! còn hương hoa phượng nở
vào mùa hè mang nặng sách vỡ
vì thư tình viết vội trao tay
anh nhớ bé nỗi niềm say hát
từng ngày về đả đi tìm em
giấc mơ nào xô nhẹ hạ tím
mang sắc hương ly một nỗi niềm
Nữa Đêm Trăng
tác giả : Long Nhật Quang
trăng qua bến mơ khuất nơi lạ
gió về đêm nhặt mảnh trăng thề
sơn khê và khung trời hẹn ước
trăng thì thầm buộc vào tóc em
thế là gió cuốn hồn em mất
gởi đến anh anh ngắm thật nhiều
một đêm ... hai đêm trăng gác cỗng
ta yêu nhau suốt đêm canh dài
gió đưa nhẹ hương dại hoa lá
phả trong đêm một không gian tình
em đừng về kéo trăng ngoài ngõ
hãy ở lại cho trăng gợi tình
nữa đêm trăng tựa em bé nhỏ
khi đôi mắt buồn vương lệ ước
anh vẫn thấy trăng cười với lòng
Tôi Muốn
tác giả : Long Nhật Quang
tôi muốn đêm rằm trăng không tỏa
loài hoa đẹp em hái cùng xuân
mùa hạ ơi xin cho tôi gởi
một giọt nắng phủ lên tóc huyền
nhà chung vách thức trắng đêm dài
đôi mắt xưa đừng rơi dòng lệ
đừng nhìn sâu thẵm trong sương mai
tôi muốn là mùa thu trong gió
em đi vào ngày nhớ và mong
lá me bay tôi sẽ nói .....
lời thì thầm trong gió và ngàn mây
Tưởng Là Mùa Thu
tác giả : Long Nhật Quang
tưởng là mùa thu thuốc chưa tàn
hoa thế gian tìm một hương thơm
cho tóc huyền ướp hương buông xõa
để giữ lại nỗi nhớ không sao nguôi
tưởng mùa thu đả đi mất rồi
giữa tháng năm tìm lại nơi xưa
nơi mùa thu chỉ có mình tôi
tàn thuốc rụng chờ em như xưa
bài thơ tình diệu êm lá cỏ
mùa thu về lòng buồn thêm sâu
tưởng mùa thu không một cơn gió
mây ngưng bay vũ trụ xoay vần
hồn đả hóa thành tiếng chim khản
vang một tiếng kêu gọi tên em
thu chết .... sao mùa thu lại về
bóng hoàn hôn tím dần cát trắng
tưởng em về giữa mùa lá rơi
Áo Tím
Long Nhật Quang
sáng bình minh nghe chim rộn rã
hạt sương rơi long lanh trên cành
thoáng chút buồn của mùa thu nhỏ
bỗng quen thuộc âm thanh tiếng guốc
hạ đả ngủ chưa tàn say giấc
em đả về với mùa thu xưa
hoa thế gian một sắc hương li
anh mơ màng với bức tranh đẹp
em đi qua một khung trời mộng
khoát áo tím ra ngoài hoàng hôn
nghe mùi hương từ chiếc áo tím
không còn nắng bình minh ban đầu
không còn hơi sương đọng trên lá
tất cả chìm trong đường em qua
nơi hoàng hôn thẵm mờ sương trắng
rãi hương từ những con đường
sao anh thương chiếc áo trong gió
con đường này về sau bình minh xuống
chỉ còn lại áo tím và hoàng hôn
Hạ Vàng
tác giả : Long Nhật Quang
tới năm củ ngày xa vắng
tôi nhớ em tháng không còn dài
đôi tóc còn hương mùa xuân củ
biết có còn giữa mùa hạ kia
dáng ai vừa đi qua năm tháng
môi ngân nga như tiếng chim chuyền
đôi lòng lắng nghe gió thở
chốn hoang vu khung trời đôi ta
những ngày ta xa hạ phai tàn
biết tóc em sẽ nhuộm ánh vàng
hạ thay màu trong ngàn gió
nhưng tim anh vẫn không thay màu
chiều qua ngõ nhà em
khung cửa khép tiếng lặng buổi chiều
anh đã biết chút nắng mùa hạ
hôn lên tóc không còn xuân huyền
tiếng chim ca từ hoàn hôn tím
nay bỗng dưng thành khúc nhạc lạ
bởi mùa hạ giam em trong lòng
từng nỗi nhớ nghiêng theo giọt nắng
xin đừng làm hạ vàng năm tháng
xin đừng giam tiếng chim thi ca
Hai Mùa Thu
tác giả : Long Nhật Quang
tôi gọi em giữa mùa thu lặng
lá còn bay sương xa vắng dõi
tiếng chim ca lời trong ngàn gió
nhớ tà áo giữa một chiều thu
rồi bóng hạ vàng về trong nắng
nhớ lá vàng mang vội mùa hè
còn hương lan mùa hạ tím
khuất nơi nào giữa một chiều thu
ta có chùm hương trong nắng mới
ngày về phai dấu trong gió thu
Nụ Hôn
tác giả : Long Nhật Quang
- loại thơ tứ tuyệt
bởi anh say hồn nụ hôn ấy
hương ngọt ngào hồn lẫn vào mây
đôi môi gắn liền trong lơ đảng
bởi nụ hôn đầu anh mê mang
Qua Nhà Em
tác giả : Long Nhật Quang
đi vòng cho xa đến ngõ nhà
mùi hương thiên lí hoà trong gió
nhà em bao hôm anh đi qua
con đường quen thuộc qua mấy ngõ
sợ đường mòn không in dấu chân
bao hoa lá tới đường nhà em
đi vòng nhưng sao không xa vắng
mong sao chỉ được nhìn thấy em
Hương Sữa
tác giả : Long Nhật Quang
mai anh đi nhớ mang viên kẹo sữa
mối tình đầu một sắc hương li
em mơ mộng như hoa sữa trên cành
thu sẽ về cất nỗi nhớ chia phôi
xa xa nhà ai có một cây sữa
ngày anh đi hoa rơi trắng sân nhà
còn mùi hương trong ba lô nhỏ
nơi miền xa anh tìm trong cõi nhớ
một viên kẹo sữa ngọt lịm đôi mắt
hoa vẫn trắng thơ dại trinh bạch
biết em chờ ... vì mùa sữa rơi
anh thương lắm cái hương vĩ dạ
nơi ngàn xa tìm đâu hoa sữa thơm
đến mùa thu những chiếc lá vàng
hương trong gió cái mùi quen thuộc
sực nhớ ra mùa hoa nở
như mùi tóc anh thường hay vuốt
anh sẽ về khi mùa hoa sữa nở
ngày đi về mùi hương len lẻn
bên cửa sổ hoa rơi âm thầm
Một Lần Trở Lại
tác giả : Long Nhật Quang
nếu có thể một lần xin trở lại
dòng sông nhỏ ấm áp của quê hương
tiếng khẽ lặng ta tìm chút nhớ thương
đom đóm bay về trong một đêm sương
nếu có thể ta làm giọt nắng hạ
đi vô vàn tìm hứng hương bay xa
cho tôi xin một hoàn hôn hơi ấm
xô vào đời mát diệu dưới tháng năm
bóng mẹ già thức khuya bên cánh võng
ơi ta thương quê hương chín dòng sông
ta nợ quê hạt gạo còn trên đồng
nợ tình thương của những con người quê
nếu có thể một lần xin trở về
giấc mơ hồng ngọt ngào như ta mơ
đồng bằng ơi Sông Cửu Long hay nhớ
xin một lần trở lại thăm quê xưa
với những cơn nắng và những cơn mưa
bờ tre xanh người mẹ như dáng đứng
ta như mây bay đi còn lơ lửng
một lần trở lại quê đẹp muôn nơi
Ngã Bóng
tác giả : Long Nhật Quang
mùa thu về .....
đả về tự bao giờ
như mắt em long lạnh pha sương
mỗi bình minh còn hương gió chiều
còn đó ... chiếc lá mùa thu
và ta về sau cuối mùa hạ
ánh nắng nhuộm đôi tóc yêu
hàng cây xưa và những ngày ta tâm sự
thoảng thu buồn .... đọng lại tháng năm
khi nắng lên xô nghiêng hàng cây dại
cây đã ngã bóng xinh năm nào
dòng sông ta xa đả mấy mùa
nay bổng lạ hơi thở năm xưa
mùa thu về ....
lá vàng rơi đầy sông
em thích ngắm mỗi khi thu về
và hàng cây in soi xuống nước
bóng đả tàn khi nắng không lên
sao lá thu không rơi giữa dòng
để hàng cây ngả bóng chờ đợi thu
Ngiêng Nón
tác giả : Long Nhật Quang
ôi thiết tha với đôi tóc ấy
gió nơi nào thổi lên hương quen
em nghiêng nón bước qua hàng cây
anh theo sau hương nón hoa sen
tà áo mới tung bay theo gió
em diệu dàng trong nắng hoa sương
ôi chiếc nón hoa sen còn đó
mà lòng anh thương quá là thương
nghe mùa hạ như đả lên vàng
tan trường chờ ngõ em về xa
anh còn nghe mùi hương năm tháng
chim đỏng điệu vang một lời ca
cái nghiêng nón trong gió nắng hồng
còn đọng lại trong đôi mắt anh
lớp học về anh hay trông ngóng
tìm cô gái chiếc nón sen xanh
em nghiêng chi cho lòng anh nhớ
tan trường về qua ngõ em đi
lòng quen thuộc mùi hương hay mơ
với cái nghiêng nón nhớ xưa khi
Mùa Thu Em Đi
tác giả : Long Nhật Quang
em đi qua năm tháng xuân thì
hàng cây xưa ngã bóng chiều tàn
trách mùa xuân không một ong bướm
để hương hoa còn sắc hương ly
em đi về lá bảy theo gió
chút thu buồn còn đọng tháng năm
vá dùm anh cái mùa thu củ
đả rách nát qua năm tháng buồn
chợt nghe giọt nắng rơi bên thềm
lá vàng bày trong gió mùa thu
anh biết em đi không trở lại
bởi thu về miền cát vàng sơ
đâu tại mùa thu lá bay đi
mà vội vàng lá úa không xanh
Long Nhật Quang
anh đến thăm em dù ngày bận
đường xưa lá bay quen thuộc rồi
mùi hương lan bên khung cửa sổ
bay khắp sân một vị hương nồng
đường dài lắm nhưng không đến muộn
chỉ mong gặp nụ cười thân quen
anh đến thăm em mảnh trăng tàn
bóng đêm che khuất đường anh đi
Ở Lại
Long Nhật Quang
ở lại cạn chén sầu đêm đắng
trăng lung linh nước in xuống dòng
ở lại nhà tôi đơn côi lắm
bao năm qua làm bạn tháng năm
giữ bóng hoàng hôn chiều qua ngõ
giữ hạt sương né khuất bình minh
mời em ... mời em ngâm canh sầu
đêm vô tận phút nào bên nhau
trăng mơ bến xưa đi qua cửa
tàn thuốc rụng vẫn rơi như xưa
ở lại nhặt hoa đêm cánh thắm
xuân chẳng tàn mà hương nơi xa xăm
xin đời cô lẽ trăng vụng dại
hãy ở lại tâm sự đêm nay
Phượng Tuổi Thơ
Long Nhật Quang
Phượng rơi đỏ sân trường
áo dài sao nhớ thương
bài học nay khép lại
mùa hè chẳng còn ai
phượng rơi tuổi thơ nhỏ
thì thầm trong ngàn gió
sắc hồng như tim dại
áo trắng như làn mây
phượng tuổi thơ của tôi
ngày ấy đả qua rồi
Dại Khờ
Long Nhật Quang
tuổi trinh nguyên yêu trước dại khờ
hoa nở vội sẽ tàn về sau
được chi ong đa hay bướm thắm
yêu vô ngàn có được bao nhiêu
người nơi đây lòng xa xắm quá
phút đầu dại khờ dệt thêu hoa
tôi chợt nhận tình sầu nghiêng ngã
tan vỡ lòng đau buốt tím hồn
Ngày Ấy
Long Nhật Quang
ngày ấy chung trường đường đi về
dòng thơ si chưa trao một lần
hồn khờ dại lòng tôi xa vắng
người tinh khôi áo trắng phượng hồng
trống trường vang giờ ta tan lớp
nhặt giấy rơi dòng thư không gởi
dù ngàn lần viết mãi không thôi
đến hoa phượng rơi đỏ sân trường
trang sách đóng lại ngày chia tay
tôi khản tim ấm ức nỗi buồn
không chung bước đường về mi tuôn
ngày ấy sao tôi khờ dại quá
tuổi học trò tôi lại đi qua
đâu còn trở lại với ngày tháng
đâu còn tình yêu ngày mênh mang
những mùa hè sắc vàng hoa khế
đâu còn ngày xưa lúc tan trường về
in bóng củ giữ lại kỉ niệm
của ngày ấy mơ mộng đi tìm
ÁoTrắng Xưa
Long Nhật Quang
nắng mai phớt nhẹ chiếc áo trắng
sân trường này một màu tinh nguyên
như thiên đình những cô tiên nhỏ
mây đả phủ lên tà áo dài
nhắc hồn lại màu trắng thơ dại
phượng âm thầm rơi giữa tháng năm
ai đứng bên trường vào mùa hạ
thơ thẫn áo dài lẽ một tà
bóng gầy tóc mềm hoa lá cỏ
chú ve buồn nặng kêu tiếng khản
ta mơ màng chiếc áo trắng xưa
Nắng Mai
tác giả : Long Nhật Quang
nhẹ lắm với tiếng gió thở
bình minh lên hạt sương rơi mờ
nụ hoa tươi chào đón ngày mới
chiều tím đâu ! và hoàng hôn đâu ?
nhớ tà mái tóc chút nắng hồng
lặng lẽ êm diệu qua tháng năm
tiếng chim hát đoản khúc ca buồn
ngậm lời ca vang vút vào mây
gà gáy em ơi ... một ngày nắng hồng
ngày hoa thắm nắng ban mai về
anh đứng bơ vơ bên sông nhỏ
sương giăng xuống trên những cánh đồng
nắng mai về anh nghe ấm áp
như làn má năm xưa anh kề
con đò chở người qua sông nhỏ
nơi nắng mai xua tan lớp sương mờ
Bé Ơi
Long Nhật Quang
bé ơi ! thu tàn nơi trước ngõ
lá vàng rơi lá xanh đi tìm
nắng nhạt mùa hè đả đi ngủ
suốt ba tháng ngậm nát lá thu
bé ơi ! anh về khi ba tháng
mùa hoa khế nở vàng trước sân
nhớ bàn tay chạm vào năm tháng
đôi mắt buồn tưởng xuân không lại
ngẫn ngơ hồn thả vào làn mây
bé ơi ! còn hương hoa phượng nở
vào mùa hè mang nặng sách vỡ
vì thư tình viết vội trao tay
anh nhớ bé nỗi niềm say hát
từng ngày về đả đi tìm em
giấc mơ nào xô nhẹ hạ tím
mang sắc hương ly một nỗi niềm
Nữa Đêm Trăng
tác giả : Long Nhật Quang
trăng qua bến mơ khuất nơi lạ
gió về đêm nhặt mảnh trăng thề
sơn khê và khung trời hẹn ước
trăng thì thầm buộc vào tóc em
thế là gió cuốn hồn em mất
gởi đến anh anh ngắm thật nhiều
một đêm ... hai đêm trăng gác cỗng
ta yêu nhau suốt đêm canh dài
gió đưa nhẹ hương dại hoa lá
phả trong đêm một không gian tình
em đừng về kéo trăng ngoài ngõ
hãy ở lại cho trăng gợi tình
nữa đêm trăng tựa em bé nhỏ
khi đôi mắt buồn vương lệ ước
anh vẫn thấy trăng cười với lòng
Tôi Muốn
tác giả : Long Nhật Quang
tôi muốn đêm rằm trăng không tỏa
loài hoa đẹp em hái cùng xuân
mùa hạ ơi xin cho tôi gởi
một giọt nắng phủ lên tóc huyền
nhà chung vách thức trắng đêm dài
đôi mắt xưa đừng rơi dòng lệ
đừng nhìn sâu thẵm trong sương mai
tôi muốn là mùa thu trong gió
em đi vào ngày nhớ và mong
lá me bay tôi sẽ nói .....
lời thì thầm trong gió và ngàn mây
Tưởng Là Mùa Thu
tác giả : Long Nhật Quang
tưởng là mùa thu thuốc chưa tàn
hoa thế gian tìm một hương thơm
cho tóc huyền ướp hương buông xõa
để giữ lại nỗi nhớ không sao nguôi
tưởng mùa thu đả đi mất rồi
giữa tháng năm tìm lại nơi xưa
nơi mùa thu chỉ có mình tôi
tàn thuốc rụng chờ em như xưa
bài thơ tình diệu êm lá cỏ
mùa thu về lòng buồn thêm sâu
tưởng mùa thu không một cơn gió
mây ngưng bay vũ trụ xoay vần
hồn đả hóa thành tiếng chim khản
vang một tiếng kêu gọi tên em
thu chết .... sao mùa thu lại về
bóng hoàn hôn tím dần cát trắng
tưởng em về giữa mùa lá rơi
Áo Tím
Long Nhật Quang
sáng bình minh nghe chim rộn rã
hạt sương rơi long lanh trên cành
thoáng chút buồn của mùa thu nhỏ
bỗng quen thuộc âm thanh tiếng guốc
hạ đả ngủ chưa tàn say giấc
em đả về với mùa thu xưa
hoa thế gian một sắc hương li
anh mơ màng với bức tranh đẹp
em đi qua một khung trời mộng
khoát áo tím ra ngoài hoàng hôn
nghe mùi hương từ chiếc áo tím
không còn nắng bình minh ban đầu
không còn hơi sương đọng trên lá
tất cả chìm trong đường em qua
nơi hoàng hôn thẵm mờ sương trắng
rãi hương từ những con đường
sao anh thương chiếc áo trong gió
con đường này về sau bình minh xuống
chỉ còn lại áo tím và hoàng hôn
Hạ Vàng
tác giả : Long Nhật Quang
tới năm củ ngày xa vắng
tôi nhớ em tháng không còn dài
đôi tóc còn hương mùa xuân củ
biết có còn giữa mùa hạ kia
dáng ai vừa đi qua năm tháng
môi ngân nga như tiếng chim chuyền
đôi lòng lắng nghe gió thở
chốn hoang vu khung trời đôi ta
những ngày ta xa hạ phai tàn
biết tóc em sẽ nhuộm ánh vàng
hạ thay màu trong ngàn gió
nhưng tim anh vẫn không thay màu
chiều qua ngõ nhà em
khung cửa khép tiếng lặng buổi chiều
anh đã biết chút nắng mùa hạ
hôn lên tóc không còn xuân huyền
tiếng chim ca từ hoàn hôn tím
nay bỗng dưng thành khúc nhạc lạ
bởi mùa hạ giam em trong lòng
từng nỗi nhớ nghiêng theo giọt nắng
xin đừng làm hạ vàng năm tháng
xin đừng giam tiếng chim thi ca
Hai Mùa Thu
tác giả : Long Nhật Quang
tôi gọi em giữa mùa thu lặng
lá còn bay sương xa vắng dõi
tiếng chim ca lời trong ngàn gió
nhớ tà áo giữa một chiều thu
rồi bóng hạ vàng về trong nắng
nhớ lá vàng mang vội mùa hè
còn hương lan mùa hạ tím
khuất nơi nào giữa một chiều thu
ta có chùm hương trong nắng mới
ngày về phai dấu trong gió thu
Nụ Hôn
tác giả : Long Nhật Quang
- loại thơ tứ tuyệt
bởi anh say hồn nụ hôn ấy
hương ngọt ngào hồn lẫn vào mây
đôi môi gắn liền trong lơ đảng
bởi nụ hôn đầu anh mê mang
Qua Nhà Em
tác giả : Long Nhật Quang
đi vòng cho xa đến ngõ nhà
mùi hương thiên lí hoà trong gió
nhà em bao hôm anh đi qua
con đường quen thuộc qua mấy ngõ
sợ đường mòn không in dấu chân
bao hoa lá tới đường nhà em
đi vòng nhưng sao không xa vắng
mong sao chỉ được nhìn thấy em
Hương Sữa
tác giả : Long Nhật Quang
mai anh đi nhớ mang viên kẹo sữa
mối tình đầu một sắc hương li
em mơ mộng như hoa sữa trên cành
thu sẽ về cất nỗi nhớ chia phôi
xa xa nhà ai có một cây sữa
ngày anh đi hoa rơi trắng sân nhà
còn mùi hương trong ba lô nhỏ
nơi miền xa anh tìm trong cõi nhớ
một viên kẹo sữa ngọt lịm đôi mắt
hoa vẫn trắng thơ dại trinh bạch
biết em chờ ... vì mùa sữa rơi
anh thương lắm cái hương vĩ dạ
nơi ngàn xa tìm đâu hoa sữa thơm
đến mùa thu những chiếc lá vàng
hương trong gió cái mùi quen thuộc
sực nhớ ra mùa hoa nở
như mùi tóc anh thường hay vuốt
anh sẽ về khi mùa hoa sữa nở
ngày đi về mùi hương len lẻn
bên cửa sổ hoa rơi âm thầm
Một Lần Trở Lại
tác giả : Long Nhật Quang
nếu có thể một lần xin trở lại
dòng sông nhỏ ấm áp của quê hương
tiếng khẽ lặng ta tìm chút nhớ thương
đom đóm bay về trong một đêm sương
nếu có thể ta làm giọt nắng hạ
đi vô vàn tìm hứng hương bay xa
cho tôi xin một hoàn hôn hơi ấm
xô vào đời mát diệu dưới tháng năm
bóng mẹ già thức khuya bên cánh võng
ơi ta thương quê hương chín dòng sông
ta nợ quê hạt gạo còn trên đồng
nợ tình thương của những con người quê
nếu có thể một lần xin trở về
giấc mơ hồng ngọt ngào như ta mơ
đồng bằng ơi Sông Cửu Long hay nhớ
xin một lần trở lại thăm quê xưa
với những cơn nắng và những cơn mưa
bờ tre xanh người mẹ như dáng đứng
ta như mây bay đi còn lơ lửng
một lần trở lại quê đẹp muôn nơi
Ngã Bóng
tác giả : Long Nhật Quang
mùa thu về .....
đả về tự bao giờ
như mắt em long lạnh pha sương
mỗi bình minh còn hương gió chiều
còn đó ... chiếc lá mùa thu
và ta về sau cuối mùa hạ
ánh nắng nhuộm đôi tóc yêu
hàng cây xưa và những ngày ta tâm sự
thoảng thu buồn .... đọng lại tháng năm
khi nắng lên xô nghiêng hàng cây dại
cây đã ngã bóng xinh năm nào
dòng sông ta xa đả mấy mùa
nay bổng lạ hơi thở năm xưa
mùa thu về ....
lá vàng rơi đầy sông
em thích ngắm mỗi khi thu về
và hàng cây in soi xuống nước
bóng đả tàn khi nắng không lên
sao lá thu không rơi giữa dòng
để hàng cây ngả bóng chờ đợi thu
Ngiêng Nón
tác giả : Long Nhật Quang
ôi thiết tha với đôi tóc ấy
gió nơi nào thổi lên hương quen
em nghiêng nón bước qua hàng cây
anh theo sau hương nón hoa sen
tà áo mới tung bay theo gió
em diệu dàng trong nắng hoa sương
ôi chiếc nón hoa sen còn đó
mà lòng anh thương quá là thương
nghe mùa hạ như đả lên vàng
tan trường chờ ngõ em về xa
anh còn nghe mùi hương năm tháng
chim đỏng điệu vang một lời ca
cái nghiêng nón trong gió nắng hồng
còn đọng lại trong đôi mắt anh
lớp học về anh hay trông ngóng
tìm cô gái chiếc nón sen xanh
em nghiêng chi cho lòng anh nhớ
tan trường về qua ngõ em đi
lòng quen thuộc mùi hương hay mơ
với cái nghiêng nón nhớ xưa khi
Mùa Thu Em Đi
tác giả : Long Nhật Quang
em đi qua năm tháng xuân thì
hàng cây xưa ngã bóng chiều tàn
trách mùa xuân không một ong bướm
để hương hoa còn sắc hương ly
em đi về lá bảy theo gió
chút thu buồn còn đọng tháng năm
vá dùm anh cái mùa thu củ
đả rách nát qua năm tháng buồn
chợt nghe giọt nắng rơi bên thềm
lá vàng bày trong gió mùa thu
anh biết em đi không trở lại
bởi thu về miền cát vàng sơ
đâu tại mùa thu lá bay đi
mà vội vàng lá úa không xanh