1 trả lời, 1.226 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 07.01.2010
Trạng thái: offline
Đêm đầu xa quê đằm sâu kỷ niệm
Đằng đẵng theo ta suốt quãng đường đời.
Ta trăn trở hỏi về quá khứ
Dấu giày xưa vẫn hằn in trong mơ.
Chiều lưu luyến rực hồng nơi ký ức
Bến tiễn đưa chảy đỏ nước mắt trưa.
Đêm sâu thẳm trốn vội về hiện tại
Ta lục tìm trong bình minh đang lên.
Sông quạnh quẽ bởi thưa người qua lại
Gió khô khan chắc thiếu mái chèo đưa.
Ta tránh lỗi nên lẻn vào quá khứ
Để lại giấu giày đi ngược thời gian.
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.827
Từ: 07.09.2005
Trạng thái: offline
Chào bạn mới đến cùng vườn thơ thư quán,
Bạn bài đăng sai chỗ nên đã được dời vào phòng thơ sáng tác, đồng thời, bạn nên xem lại hướng dẫn đăng bài nhé : Không mở quá nhiều topic.
HB copy hết lại vào đây cho bạn và xóa hết những chữ đề kia, bạn hãy dùng chức năng trả lời của chính đề tài này và dán từng bài lại bạn nhé, chúc bạn sớm làm quen với cách đăng bài của diễn đàn.
Trân trọng HB
Lòng độ lượng vượt lên đời ích kỷ
Sự bao dung đi trên lối hẹp hòi.
Mưa mát đồng quê- Biển vôi chút ít
Nắng rát làn da- Cây trái tươi màu.
Đời dung dị chỉ vì cho mà nhận
Nhân hậu bao la trong biển sắc màu
Ta không thế- Bởi vì ta có thể
Nằm xuông nhìn thấy trời cao hơn.
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
Sao lại chỉ chọn một tên?
Trắng, vàng, xanh, đỏ, tím, đen, đủ màu.
Ta yêu hoa hồng từ đâu?
Ngậm sương, đón nắng, ngắm lâu hàng giờ.
Cánh mỏng tang, gió phất phơ
Nụ vươn đòi sáng, sương mờ mờ bay.
Giọt ngọc lấp loé, lắt lay
Xoè hương dìu dịu trên tay ta rồi.
Nắng toả hào quang lên môi
Ong vui quạt phấn, hương rời đài hoa
Toả lan sang khắp mọi nhà
Xem hoa em vẫn lại qua nơi này.
Thế rồi một sớm mai nay
Vụng về anh khẽ chạm tay vào người.
Giật mình em len lén cười
Tặng anh một cái "gai đời" thật đau.
Vết cấu đỏ rực, hằn sâu
Hoa hồng kiêu hãnh vì đâu nữa nào
Ngắt hoa dễ bị gai cào
Đau nhói mà vẫn lòng dào dạt tươi.
Người ta ao ước đây rồi
Anh xin lỗi nhé-Em ngồi lặng thinh.
Từ đấy ngày một thêm xinh
Nhận hoa, nhận cả mối tình sáng trong.
Từ đây em là bông hồng
Rực rỡ màu của cầu vồng tặng anh.
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
Mình hát cho ai yêu đời?
-Lời ca xưa nhuộm bầu trời thêm xanh.
Nắng kia chối bỏ bức mành
Em kiêu sa ngỡ có anh bên mình.
Giọt cười
Vướng
Một chút tình
Trái tim
Tan nát
Bất bình
Hoang mang.
Tâm hồn
Héo
Trước bàng hoàng
Lá gan
Khô
Giữa mấy hàng lệ rơi.
Em làm nhạt nắng em ơi!
Hoàng hôn
Vỡ toác
Trăng ngời hiện lên
Lời ca
Tắt
Trong ưu phiền
Nỗi riêng
Đau rát
Khắp miền nhân gian
Mầm non
Tươi
Trên úa tàn
Anh
Vỡ vụn
Bởi
Vô vàn...
Sắc xanh!!!
Ngày em còn nhỏ lắm
Tóc lăn hoài bờ vai
Đôi mắt khoe màu áo mới
Long lanh hình anh trong ban mai.
Mây rạn lối chim bay
Vạch đường xanh nhung nhớ
Anh giật mình nghe tim nín thở
Đi ngược chiều tháng năm.
Giờ giấu ánh trăng rằm
Giữa khoảnh đời chua chát
Nhuộm lạnh hồn anh màu khao khát
Lấp lánh chiều thu sang.
Aó trắng pha sương gió
Vẩn bụi vị cuộc đời
Trong mắt em vẩn sáng tinh khôi
Loé rạng ngời tia chớp.
Bình thản nhé nghe em
Sóng sánh quấng sáng mới
Nhẹ bước kiêu sa miệng tươi ngời
Như hoa nắng mặt trời.
Chẳng buồn nữa đâu em
Nếp nhăn đang nhạt dần
Đôi cánh tay như đôi cánh thiên thần
Xoa nhẹ vào quá khứ.
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
Trái bưởi vàng rộm góc chiều
Em giữ bao nhiêu nhung nhớ
Hoàng hôn đành lòng vụn vỡ
Trái tim bằng lòng dang dở
Cho em ngọt trọn đêm rằm.
Niềm vui thì thầm mở cửa
Nắng mai chẳng gay gắt nữa
Lòng anh thôi không bốc lửa
Aó tím đừng phai một nửa
Cho mùa thu trọn vẹn tình.
Trăng một mình xanh lạnh lẽo
Anh ôm khao khát trong veo
Bình minh mỏng manh, nhạt nhèo
Lá gan em thành khô héo
Giữ hộ anh đêm trắng tinh.
Đành để ai lẻ bóng tình
Nửa cơn gió cũng giật mình thở than.
Thôi đành chấp nhận thu tàn...
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
Thu ngủ quên trong mắt
Vắt kiệt màu úa tàn
Từng chuỗi ngày thở than
Lặn sâu vào lòng đất.
Ong xe gió thành mật
Dâng trái ngọt cho đời
Nắng trốn vào mù khơi
Thành sương phơi đỉnh núi.
Chẳng một chiếc lá rụng
Sao heo may đến rồi
Nhạn lạc đàn nhao nhác
Kéo cả trời xuân sang.
Anh đi giữa ngổn ngang
Ngắm hoàng hôn gặm cỏ
Mùa xuân hoá màu đỏ
Ngỡ ngàng trên trang thơ.
Em nhớ anh đến thẫn thờ
Để mùa thu cũng dại khờ ngủ quên...
TRẦN NHƯ CHUYÊN
Em đi ngang qua nắng hạ
Gió lật vành khăn hỏi thăm
Mắt đen chở mùa thăm thẳm
Vẫn đang ấp ủ trăng rằm.
Sải bước rộn ràng tháng năm
Ngỡ ngàng chích choè nghiêng ngó
Cánh cửa mùa thu bỏ ngỏ
Sao em vẫn chẳng đi vào.
Đông lại tuy hiếm trăng sao
Khát khao trong anh loé sáng
Cánh chim đổi mùa chạng vạng
Tuổi bao nhiêu vẫn dại khờ.
Chồi xuân ngủ quên đã mở
Hứa hẹn rực trời vàng mơ
Nụ hoa trên môi hé nở
Cho ai lần lữa đợi Chờ.
Tháng năm luồn vào sợi tóc
Để lại dấu chân bất ngờ
Em đi từ sáng đến tối
Anh mất bốn mùa hoàng hôn...
TRẦN NHƯ CHUYÊN
★
★
★
★
★
0