<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-29 14:16:52trần như chuyên>
Em muốn ở bên anh mãi mãi
Như bé thơ trong vườn hoa trái
Bao nhiêu năm đắng cay từng nếm trải
Mỗi phút bên em lòng anh thư thái
Thế cũng đủ cho tình anh tươi lại
Mang sắc màu của tia nắng ban mai
Và dành hết cho em vòng ân ái.
Ngày tháng thong dong rộng dài
Thênh thang những giấc mơ hoài về nhau.
Quên đi bao những thương đau
In đậm nhung nhớ ngút sâu nghĩa tình.
Phía trước luôn là bình minh
Chỉ riêng hai đứa chúng mình soi chung.
Đâu còn đơn lẻ lạnh lùng
Một vùng trái ngọt - Một rừng hoa tươi
Ở đây lồng lộng tiếng cười
Xôn xao sóng gió, cuộc đời đẹp tươi.
Anh thích nhất lúc em cười
Loé lên sáng cả vòm trời bình yên.
Thế cũng đủ hết ưu phiền
Với anh em hoá nàng tiên giửa trời
Thênh thang vào giữa cuộc đời
Nâng tình yêu tới tuyệt vời thế gian.
Cũng có khi bóng tối đến ngập tràn
Là lúc trong anh chỉ toàn đêm trắng
Nghĩ về em khi quanh mình hoang vắng
Cả trái đất đang chìm trong tĩnh lặng.
Chưa biết làm gì bù đắp cho em
Ngoài tấm lòng yêu thương sâu nặng.
Anh nhớ dáng em một thời áo trắng
Tóc xoã lao xao trải trên đường nắng
Lúng liếng cười tươi trưa hè vời vợi
Nói thầm từ xa lớn mau anh đợi.
Rồi tháng ngày trôi trong chơi vơi
Ánh mắt tròn kia chưa nói thành lời.
Núi rẽ mây ra làm đôi ngả
Anh với em mỗi người một nơi.
Gìơ yêu thương vẩn ngời ngời
Vẫn là hương của đất trời trao cho.
Mãnh liệt lắm buổi hẹn hò
Sáng trong như tuổi học trò năm xưa.
Vẫn là đón đợi sớm trưa
Còn gian khổ giữa nắng mưa dãi dầm
Em vẫn bước trong âm thầm
Lặng lẽ gieo những hạt mầm mùa xuân.
Nắng lên em thêm trắng ngần
Ngày ngày anh sẽ đến gần em hơn.
Mắt kia chỉ chút dỗi hờn
Giấc chiêm bao cứ chập chờn nơi anh
Vậy nên lại được dỗ dành
Được ôm em giữa màu xanh đất trời
Chúng mình chẳng thể xa rời
Cho nhau mãi mãi rạng ngời nét xuân
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
4/75 HẠ LONG-NAM ĐỊNH.
Như bé thơ trong vườn hoa trái
Bao nhiêu năm đắng cay từng nếm trải
Mỗi phút bên em lòng anh thư thái
Thế cũng đủ cho tình anh tươi lại
Mang sắc màu của tia nắng ban mai
Và dành hết cho em vòng ân ái.
Ngày tháng thong dong rộng dài
Thênh thang những giấc mơ hoài về nhau.
Quên đi bao những thương đau
In đậm nhung nhớ ngút sâu nghĩa tình.
Phía trước luôn là bình minh
Chỉ riêng hai đứa chúng mình soi chung.
Đâu còn đơn lẻ lạnh lùng
Một vùng trái ngọt - Một rừng hoa tươi
Ở đây lồng lộng tiếng cười
Xôn xao sóng gió, cuộc đời đẹp tươi.
Anh thích nhất lúc em cười
Loé lên sáng cả vòm trời bình yên.
Thế cũng đủ hết ưu phiền
Với anh em hoá nàng tiên giửa trời
Thênh thang vào giữa cuộc đời
Nâng tình yêu tới tuyệt vời thế gian.
Cũng có khi bóng tối đến ngập tràn
Là lúc trong anh chỉ toàn đêm trắng
Nghĩ về em khi quanh mình hoang vắng
Cả trái đất đang chìm trong tĩnh lặng.
Chưa biết làm gì bù đắp cho em
Ngoài tấm lòng yêu thương sâu nặng.
Anh nhớ dáng em một thời áo trắng
Tóc xoã lao xao trải trên đường nắng
Lúng liếng cười tươi trưa hè vời vợi
Nói thầm từ xa lớn mau anh đợi.
Rồi tháng ngày trôi trong chơi vơi
Ánh mắt tròn kia chưa nói thành lời.
Núi rẽ mây ra làm đôi ngả
Anh với em mỗi người một nơi.
Gìơ yêu thương vẩn ngời ngời
Vẫn là hương của đất trời trao cho.
Mãnh liệt lắm buổi hẹn hò
Sáng trong như tuổi học trò năm xưa.
Vẫn là đón đợi sớm trưa
Còn gian khổ giữa nắng mưa dãi dầm
Em vẫn bước trong âm thầm
Lặng lẽ gieo những hạt mầm mùa xuân.
Nắng lên em thêm trắng ngần
Ngày ngày anh sẽ đến gần em hơn.
Mắt kia chỉ chút dỗi hờn
Giấc chiêm bao cứ chập chờn nơi anh
Vậy nên lại được dỗ dành
Được ôm em giữa màu xanh đất trời
Chúng mình chẳng thể xa rời
Cho nhau mãi mãi rạng ngời nét xuân
TRẦN NHƯ CHUYÊN.
4/75 HẠ LONG-NAM ĐỊNH.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)