📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nhị Vấn

6 trả lời, 1.115 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-01 15:33:44nhị vấn>
Đặng Dung
( Đọc Thuật hoài)

Trăng mờ trên đỉnh núi xa
Tướng quân luyện kiếm hoa cùng tuyết(*) bay
Nỗi niềm phục quốc ai hay
Anh hùng lỡ bước càng cay đắng nhiều
Trăng in kiếm sắc một chiều(**)
Mắt rừng rực hận quyết liều xông pha
Tẩy binh chẳng mượn ngân hà
Quốc thù máu lửa cùng ta báo thù
Bào bay sương lạnh mịt mù
Vạt mòn vách núi gươm thu loáng ngời
***
Thơ xưa ai đọc cùng người
Cố nhân ơi….

-----hết-------
 
(*):  Tóc bac, chỉ là tuyết của lòng người mà thôi, ý từ: Thế sự du du nại lão hà
(**): Mài gươm quên trở bề vì mải suy tư vận nước, ý từ: Kỉ độ long tuyền đái nguyệt ma
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-01 15:17:52nhị vấn>
Thơ trẻ con dành cho người lớn
----nhị vấn---
 
Sóng chơi trò đuổi bắt
Từ nhỏ đến bạc đầu
Vẫn một trò chơi ấy
Tiếp đời sau… đời sau…
                *
Muôn sao chơi rồng rắn
Xếp thành giải ngân hà
Lên mây tìm thời thuốc
Trên trời cao…trời xa…
                *
Trăng chơi trò trốn tìm
Lẩn trong mây yên chí
Giật mình ló đầu ra
Ai đi tìm đây nhỉ
                *
Trò chơi bao thế kỉ
Mà vui vẫn đầy tràn
Chẳng như con người ấy
Muôn đời không ăn gian

-------------hết--------------

Đây vốn dĩ là bài thơ cho con trẻ, chỉ xin dành tặng những người đã lớn, đã khôn, 2 câu thôi:
Chẳng như con người ấy
Muôn đời không ăn gian
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-01 15:36:45nhị vấn>
Ngày con về
----nhị vấn-----
Yêu kính tặng người mẹ vĩ đại của con, người đã hi sinh tất cả để nuôi anh em con khôn lớn

Con trở về đây giữa mùa đông
Đi trong làn mưa vuốt đầu rất thật
Kỉ niệm nằm im chờ từng cơn gió lật
Chợt trận gió lùa như mái tóc mẹ xưa...

Có một chiều ngọn gió ướt mưa
Mẹ gánh gánh rau như bao chiều vẫn thế
Vết chân gầy trên con đường lặng lẽ
Hoang vắng cánh đồng mưa nuốt dáng gầy cong

Con vô tình biết mẹ có lạnh không
Manh áo mỏng phập phồng ngược gió
Ngón chân bấm sâu-dấu đời nghèo khó
Vội vã cánh cò bóng tối lan nhanh

Con vô tình bưng húp bát canh
Chiều mẹ nấu khi tay còn lấm đất
Có phải khói làm mẹ rưng rưng trong mắt
Để con cười bắt mẹ lấy thêm nhanh

Con trở về đây giữa mùa đông
Mắt vẫn ướt như ngày xưa mẹ đánh
Mũi cay cay nhớ mùi khói bánh
Mẹ quên trở chiều quạt tối con đi

Con trở về đây như lúc biệt li
Trên cánh đồng ngàn đời yên giấc
Hình mẹ nghiêng trong chiều gió bấc
Nơi cuối chân trời mẹ gánh cả mùa đông
Đăng nhập để trả lời
0
Lá thu rơi
(Haiku sinh đôi)
 
Muôn ngàn con thoi buồn
Kéo dài thêm sợi nắng
Về dệt vàng mùa thu…
***
Muôn ngàn con thoi vàng
Kéo dài them sợi vắng
Về dệt buồn mùa thu
 
 
Tia nắng thu không đủ mạnh để chiếu lên mặt đất, chiếc lá buồn bã rơi xuống- một vệt sáng, như kéo dài sợi nắng mong manh, sợi năng lẻ loi đó, vô tình lại trở thành sợi vắng, dệt thêm nỗi buồn man mác của mùa thu, của người ngắm lá thu rơi
Đăng nhập để trả lời
0
    NHỚ
---nhị vấn---


Khi vũ trụ đi ngủ
Vẫn còn hai vì sao
Dù ngàn dặm xa nhau
Mà trong đêm cùng thức

Khi vũ trụ đi ngủ
Vẫn còn hai trái tim
Dù không cố ý tìm
Mà hòa chung nhịp đập
Đăng nhập để trả lời
0
 
MẮT BIẾC
 
Đừng nói: trăng khuyết
Hãy nói: môi gầy
Đừng nói: sương rơi đầy…
Hãy nói: nỗi buồn giăng phủ
Đừng nói: người xưa cũ
Hãy nói: nỗi nhớ là sợi dây
Đừng nói: hôm nay
Hãy nói: tương lai bắt đầu từ quá khứ
Đừng nói: lưu giữ
Hãy nói: cửa ngõ của chờ mong
Đừng nói: dòng sông
Hãy nói: lệ đất trời không bao giờ lắng đọng
Đừng nói: sóng
Hãy nói: cuộc đuổi bắt muôn đời…
Đừng nói:…
Hãy nói:…
Và hãy cười
Khi đó:
Cánh đồng ngập lũ không loáng dưới nắng chiều
Mà là hoa đang nở trên cuộc đời bất hạnh
Con đường bạn đi không bao giờ cô quạnh
Vì sau mỗi bước là một thế giới diệu kì
Nếu bạn cười vì bất cứ một điều gì
Mọi thứ xung quanh đều có thể viết thành thơ
Dù không phải mọi người xung quanh đều dễ dàng thành bạn
Và một điều tưởng chừng như đơn giản:
Khi cười trông bạn rất đẹp!!!...
Đăng nhập để trả lời
0
6 tháng trời mới được về quê, ăn tết xong lại phải chia tay gia đình bạn bè, buồn kinh khủng, cái tết năm nay đúng là có nhiều điều đặc biệt, chia tay mọi người lại muốn khóc, cái cảm giác nhớ quay quắt nôn nao lại ngập lòng, dồn lên thànhnước măt, y như lần đầu tiên xa nhà đi học vậy, một mình xếp quần áo vào ba lô cái cảm giác đó lại ùa đến, dù mình đã cố xua đi, tự bảo mình đã lớn, phải mạnh mẽ để sống chứ. phải, mình đã luôn tự cho mình là người mạnh mẽ, nhưng....
ầy, răng lại buồn rứa nạ, chờ 5 tháng nữa, mình sẽ lại về nhà, mọi thứ rồi sẽ trở lại như cũ thôi. hì cười nào
 
NĂM MỚI CHÚC TOÀN THỂ THÀNH VIÊN THƯ QUAN VUI VẺ HẠNH PHÚC
Đăng nhập để trả lời
0