BÌNH YÊN
Em đi về phía bình yên,
Chiều lãng đãng cầu vồng phía bên kia đáy mắt.
Ta đắm đuối hôn lên bờ nắng nhạt.
Vô hồn.
Con đường vẫn dài, vẫn ướt đẫm yêu thương
Của những đôi tình nhân bên nhau hạnh phúc,
Vẫn những vòng tay, những môi hôn thúc giục
Nhưng chẳng còn là của riêng ta với em.
Em đã đi về phía bình yên,
Lời hứa cựa mình rơi ra từ vạt áo
Câu giã từ gượng gạo:
“Ngày mai em đi về phía trời Quên!”.
Em cứ đi đi, theo tiếng gọi yêu thương,
Mặc kệ ta với những ngày dài phía trước
Có cô đơn để nâng ly, có tủi hờn để sánh bước.
Không có em? Ta sẽ tìm đến trăng để tự tình.
Trăng sẽ về chốn U Minh.
Em ở nơi nào phía bình yên?
Em đi về phía bình yên,
Chiều lãng đãng cầu vồng phía bên kia đáy mắt.
Ta đắm đuối hôn lên bờ nắng nhạt.
Vô hồn.
Con đường vẫn dài, vẫn ướt đẫm yêu thương
Của những đôi tình nhân bên nhau hạnh phúc,
Vẫn những vòng tay, những môi hôn thúc giục
Nhưng chẳng còn là của riêng ta với em.
Em đã đi về phía bình yên,
Lời hứa cựa mình rơi ra từ vạt áo
Câu giã từ gượng gạo:
“Ngày mai em đi về phía trời Quên!”.
Em cứ đi đi, theo tiếng gọi yêu thương,
Mặc kệ ta với những ngày dài phía trước
Có cô đơn để nâng ly, có tủi hờn để sánh bước.
Không có em? Ta sẽ tìm đến trăng để tự tình.
Trăng sẽ về chốn U Minh.
Em ở nơi nào phía bình yên?