1.SÔNG QUÊ
Khoả mình tắm nước sông quê
đôi bờ mềm dịu mà mê mẩn lòng
Cù lao nổi giữa dòng sông
xanh tươi mầm sống, ửng hồng búp non
Ngã ba tình sử dấu son
nước xanh nhẹ chảy, êm đềm mối tơ
Một vùng soáy gợi mộng mơ
cuồn cuộn chảy chở tình thơ khôn cùng
Suôi về biển rộng mênh mông
hai dòng chở cả hương đồng êm trôi
Sông quê có tự bao đời
cong mềm chi để cho người tương tư./.
2. VỚI SA PA
Lên Sa Pa
bậc thang ấm no níu chân du khách
mây tràn phố, vẽ bức tranh thuỷ mặc
ảo mờ cây nhọn trọc trời
Sân mây, những cặp gái trai
yêu say quên trời, quên đất
Chợ tình, điểm hẹn trao ánh mắt
Bãi đá cổ, dấu thời gian
Thác Bạc hoa nắng chảy tràn
Tả Van, đường tiểu mạch xuyên mây,
đưa ta tới những nếp sàn dậy mùi thắng cố
Em dệt hoa thổ cẩm mắt cười
Xuân về, đào nở đỏ trời
Sa Pa bay trên nền mây tinh khiết
một lần nhớ về da diết
dẫu bao lần, không đủ cảm Sa Pa./.
3. EM TÔI
Tóc em đen bóng, mượt dài
ôm đường cong, gợi để ai sững sờ
mắt huyền, em dệt đường tơ
ngời niềm khao khát, vần thơ đậm hồn
làn da trắng mịn mát thơm
nhẹ bay phảng phất, dịu mềm ban mai
môi hồng chúm chím nụ cười
như lời của gió, tình người ấm êm
má em lúng liếng đồng tiền
như là dòng soáy, lặn tìm ước mơ
em xinh, xinh đến vô bờ
bấy nhiêu hội tụ cho thơ thuận vần
cũng vì em đẹp như xuân
mà đời đã phải lênh đênh bao lần
nổi chìm cũng tại hồng trần
em tôi dang dở tình xuân đương thì
má hồng cha mẹ sinh ra
trách ong đùa ác,để hoa sớm tàn
thương em lỡ chuyến đò sang
một thời xuân đã lụi tàn trong xuân
mình em với nửa vầng trăng
mới hay còn một mùa xuân đang về./.
Khoả mình tắm nước sông quê
đôi bờ mềm dịu mà mê mẩn lòng
Cù lao nổi giữa dòng sông
xanh tươi mầm sống, ửng hồng búp non
Ngã ba tình sử dấu son
nước xanh nhẹ chảy, êm đềm mối tơ
Một vùng soáy gợi mộng mơ
cuồn cuộn chảy chở tình thơ khôn cùng
Suôi về biển rộng mênh mông
hai dòng chở cả hương đồng êm trôi
Sông quê có tự bao đời
cong mềm chi để cho người tương tư./.
2. VỚI SA PA
Lên Sa Pa
bậc thang ấm no níu chân du khách
mây tràn phố, vẽ bức tranh thuỷ mặc
ảo mờ cây nhọn trọc trời
Sân mây, những cặp gái trai
yêu say quên trời, quên đất
Chợ tình, điểm hẹn trao ánh mắt
Bãi đá cổ, dấu thời gian
Thác Bạc hoa nắng chảy tràn
Tả Van, đường tiểu mạch xuyên mây,
đưa ta tới những nếp sàn dậy mùi thắng cố
Em dệt hoa thổ cẩm mắt cười
Xuân về, đào nở đỏ trời
Sa Pa bay trên nền mây tinh khiết
một lần nhớ về da diết
dẫu bao lần, không đủ cảm Sa Pa./.
3. EM TÔI
Tóc em đen bóng, mượt dài
ôm đường cong, gợi để ai sững sờ
mắt huyền, em dệt đường tơ
ngời niềm khao khát, vần thơ đậm hồn
làn da trắng mịn mát thơm
nhẹ bay phảng phất, dịu mềm ban mai
môi hồng chúm chím nụ cười
như lời của gió, tình người ấm êm
má em lúng liếng đồng tiền
như là dòng soáy, lặn tìm ước mơ
em xinh, xinh đến vô bờ
bấy nhiêu hội tụ cho thơ thuận vần
cũng vì em đẹp như xuân
mà đời đã phải lênh đênh bao lần
nổi chìm cũng tại hồng trần
em tôi dang dở tình xuân đương thì
má hồng cha mẹ sinh ra
trách ong đùa ác,để hoa sớm tàn
thương em lỡ chuyến đò sang
một thời xuân đã lụi tàn trong xuân
mình em với nửa vầng trăng
mới hay còn một mùa xuân đang về./.