1.
CẢM TÁC NGÀY THƠ
Thơ ai bay tận lên trời
như mưa, rơi xuống làng tôi xuân này
Những là ý đẹp, lời hay
tình yêu nồng cháy như ngày đang xuân
Quê hương biển tứ, sông vần
thi nhân khai bút, hồng trần nở hoa…
Vô tình quên khoảng trời xa
chiến trường khốc liệt, cắt chia dòng đời
Thơ bay, giải lụa hồng tươi
quên mầu khăn trắng, trắng trời quê hương
Năm nao trai tráng lên đường
triệu người ngã xuống, hồn vương mọi miền
Tim câu thơ nhuốm máu xương
ẩn trong góc khuất của miền thơ ca
Xin đừng mải với trăng hoa
mà quên ai đã cho ta cuộc đời
Thi nhân ơi, nếu một mai
không còn nhân chứng, khoảng trời đạn bom
Khi hồn liệt sỹ vẩn vương
hỏi còn thiêng, để dẫn đường ta đi ./.
2.
NHỚ
Đêm
vòm trời lồng lộng
ánh sao xiên…
thương yêu vời vợi
không gian xa, hơi thở gần
tỏa ấm, sáng như sao, ngự trong ta từ ấy
để đêm mơ, mềm như đệm anh nằm
quờ tay buồn, sao chẳng chạm anh…
ôm gối thức, giọt buồn em lạnh má
anh có cùng tần số
mà sao nhấp nháy đêm dài
có cùng em mơ đến ngày mai ./.
3.
MẸ
Tiếng đầu đời, con gọi mẹ ơi!
thiếu thời gọi mẹ tìm che chở
vào đời gọi mẹ, mong vững vàng trước gío
Nay đầu đã trắng mầu mây
gọi mẹ tạ lỗi, bởi chưa đền nghĩa mẹ
Đêm về cô đơn ứa lệ
trong con đầy nỗi nhớ…
Bữa tiệc sang, ly cốc chạm, trộn tiếng cười
là khi con đắng miệng, chát môi
nhớ mẹ, nhìn lưng cơm ít gạo nhiều khoai
con nhón tay ăn, chị nhìn thèm đói
con ngồi xe sang, máy lạnh mát êm
là khi mẹ hiện về, chân lệch đường quê,
chiều đông lạnh gía
củ sắn, củ khoai, dòng sữa loãng
mẹ nuôi con thành người
vậy nên đau quá mẹ ơi
con bất lực khi mẹ lâm bạo bệnh
tiền không, nghèo khó tiễn mẹ đi…
nay áo đẹp, cơm ngon lại thiếu mẹ cha
chợt thấy tất cả đều tan biến
rồi âm thanh cuối đời sẽ đến
lại là hai tiếng gọi - mẹ ơi!
Thanh minh 2009
CẢM TÁC NGÀY THƠ
Thơ ai bay tận lên trời
như mưa, rơi xuống làng tôi xuân này
Những là ý đẹp, lời hay
tình yêu nồng cháy như ngày đang xuân
Quê hương biển tứ, sông vần
thi nhân khai bút, hồng trần nở hoa…
Vô tình quên khoảng trời xa
chiến trường khốc liệt, cắt chia dòng đời
Thơ bay, giải lụa hồng tươi
quên mầu khăn trắng, trắng trời quê hương
Năm nao trai tráng lên đường
triệu người ngã xuống, hồn vương mọi miền
Tim câu thơ nhuốm máu xương
ẩn trong góc khuất của miền thơ ca
Xin đừng mải với trăng hoa
mà quên ai đã cho ta cuộc đời
Thi nhân ơi, nếu một mai
không còn nhân chứng, khoảng trời đạn bom
Khi hồn liệt sỹ vẩn vương
hỏi còn thiêng, để dẫn đường ta đi ./.
2.
NHỚ
Đêm
vòm trời lồng lộng
ánh sao xiên…
thương yêu vời vợi
không gian xa, hơi thở gần
tỏa ấm, sáng như sao, ngự trong ta từ ấy
để đêm mơ, mềm như đệm anh nằm
quờ tay buồn, sao chẳng chạm anh…
ôm gối thức, giọt buồn em lạnh má
anh có cùng tần số
mà sao nhấp nháy đêm dài
có cùng em mơ đến ngày mai ./.
3.
MẸ
Tiếng đầu đời, con gọi mẹ ơi!
thiếu thời gọi mẹ tìm che chở
vào đời gọi mẹ, mong vững vàng trước gío
Nay đầu đã trắng mầu mây
gọi mẹ tạ lỗi, bởi chưa đền nghĩa mẹ
Đêm về cô đơn ứa lệ
trong con đầy nỗi nhớ…
Bữa tiệc sang, ly cốc chạm, trộn tiếng cười
là khi con đắng miệng, chát môi
nhớ mẹ, nhìn lưng cơm ít gạo nhiều khoai
con nhón tay ăn, chị nhìn thèm đói
con ngồi xe sang, máy lạnh mát êm
là khi mẹ hiện về, chân lệch đường quê,
chiều đông lạnh gía
củ sắn, củ khoai, dòng sữa loãng
mẹ nuôi con thành người
vậy nên đau quá mẹ ơi
con bất lực khi mẹ lâm bạo bệnh
tiền không, nghèo khó tiễn mẹ đi…
nay áo đẹp, cơm ngon lại thiếu mẹ cha
chợt thấy tất cả đều tan biến
rồi âm thanh cuối đời sẽ đến
lại là hai tiếng gọi - mẹ ơi!
Thanh minh 2009