Đừng gọi tên em nữa anh
Ngày dài đã về ngủ trong đêm yên tĩnh
Em phải về thôi.
Chia tay một ngày đông gió buốt
Đứng bên anh, tay em vẫn run, tim em rộn ràng
Nhưng ... em phải về thôi
Môi hôn em khẽ đặt lên môi anh vội vàng mà bối rối
Lời tạm biệt sau cùng em chẳng kịp nói ra.
Đừng gọi tên em nữa anh
Khiến chân em bước, bước ngập ngừng không muốn bước
Con đường về đêm nay dài lắm,
Em ngoái nhìn phía sau để thấy anh lần nữa
Nhưng chỉ là bóng đêm bên em dữ dội
Em chợt hiểu giây phút nào xa xôi vậy
Bất chợt lúc này em chẳng là của anh
Một mình em, chỉ thấy trong đêm con đường em đứng
Phía sau em có một ánh đèn
Em dõi theo ánh đèn và bỗng nhiên cũng vụt biến mất trong đêm tối
Lòng em mênh mang
Con đường anh về có giống như em
Có là bóng đêm hay ánh sáng
Em không biết ... nhưng anh đừng gọi tên em nữa
Cho lòng em bối rối
Em phải về thôi.
Phạm Ngọc Hân
Ngày dài đã về ngủ trong đêm yên tĩnh
Em phải về thôi.
Chia tay một ngày đông gió buốt
Đứng bên anh, tay em vẫn run, tim em rộn ràng
Nhưng ... em phải về thôi
Môi hôn em khẽ đặt lên môi anh vội vàng mà bối rối
Lời tạm biệt sau cùng em chẳng kịp nói ra.
Đừng gọi tên em nữa anh
Khiến chân em bước, bước ngập ngừng không muốn bước
Con đường về đêm nay dài lắm,
Em ngoái nhìn phía sau để thấy anh lần nữa
Nhưng chỉ là bóng đêm bên em dữ dội
Em chợt hiểu giây phút nào xa xôi vậy
Bất chợt lúc này em chẳng là của anh
Một mình em, chỉ thấy trong đêm con đường em đứng
Phía sau em có một ánh đèn
Em dõi theo ánh đèn và bỗng nhiên cũng vụt biến mất trong đêm tối
Lòng em mênh mang
Con đường anh về có giống như em
Có là bóng đêm hay ánh sáng
Em không biết ... nhưng anh đừng gọi tên em nữa
Cho lòng em bối rối
Em phải về thôi.
Phạm Ngọc Hân