📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Ảnh Sáng Tác

Tặng Bác Lá Chờ Rơi chiếc lá cuối cùng !

13 trả lời, 3.303 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-05 02:57:12Mars>

chiếc lá cuối cùng




Tác phẩm của nhiếp ảnh Gia Đặng Đức Cường
📎 chieclacuoicung
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Đẹp quá Mars à!
Thảnh thơi thơ túi rượu bầu
Trần ai ai biết công hầu là ai
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi hộp quá. Chờ mãi chẳng thấy rơi...[:o]
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ mãi chẳng thấy rơi...


Có câu chuyện từ: "Chiếc Lá Cuối Cùng"

Nhờ Thành Viên nhắc tên tác giả. Hình như câu chuyện về một người bệnh nặng, sắp chết. Nằm đếm các là rơi. Chờ mãi đ6e1 chiếc là cuối cùng rơi là mình sẽ chết.

May mắn thay, người bệnh đó có người bạn thân muốn bạn mình sống; nên đã vẽ chiếc là và treo lên cây.

Người bệnh chờ mãi không thấy chiếc lá cuối củng rơi. Và niếm hy vọng đã đưa người bệnh thóat khỏi tử thần....
Đăng nhập để trả lời
0
Tác giả là O'Henry. Không phải là vẽ chiếc lá và treo lên cây mà vẽ bức tranh của cái cây còn 1 chiếc lá mà người bệnh hay nhìn. Vẽ giống đến nỗi người bệnh cứ tưởng là cây và lá thật, và chờ mãi không thấy lá rơi. Về sau người bệnh "ngộ" được chân lý của chiếc lá chống chọi với nghiệt ngã cuộc đời mà có tinh thần cầu sống, do đó khỏi bệnh. Còn người bạn hoạ sĩ do thức suốt đêm để vẽ bức tranh trong giá lạnh để cứu bạn mình đã chết trong băng giá.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: vvn

Tác giả là O'Henry. Không phải là vẽ chiếc lá và treo lên cây mà vẽ bức tranh của cái cây còn 1 chiếc lá mà người bệnh hay nhìn. Vẽ giống đến nỗi người bệnh cứ tưởng là cây và lá thật, và chờ mãi không thấy lá rơi. Về sau người bệnh "ngộ" được chân lý của chiếc lá chống chọi với nghiệt ngã cuộc đời mà có tinh thần cầu sống, do đó khỏi bệnh. Còn người bạn hoạ sĩ do thức suốt đêm để vẽ bức tranh trong giá lạnh để cứu bạn mình đã chết trong băng giá.

Cảm ơn vvn nhiều, Easy có đọc mẩu truyện đó lâu rồi không nhớ , bây giờ thì nhớ rồi [:)]

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0
Về sau người bệnh "ngộ" được chân lý của chiếc lá chống chọi với nghiệt ngã cuộc đời mà có tinh thần cầu sống, do đó khỏi bệnh. Còn người bạn hoạ sĩ do thức suốt đêm để vẽ bức tranh trong giá lạnh để cứu bạn mình đã chết trong băng giá.


Xuất sắc là hai hình thức đối chọi; mà hình như trong đời khi xaỷ ra thì có thể ta cho là hụt hẳng.

Mong được đọc những baì khác cuả vvn.

Chúc vui với vui và buồn


Đăng nhập để trả lời
0
Tưởng các bạn đều biết là "Chiếc lá cuối cùng" có đăng ở trong thư quán chớ. Truyện được đăng từ 27/12/2003, xưa rồi nhỉ.
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nnn1n2n31n343tq83a3q3m3237nvn
Bàn theo trí nhớ thì thường bị trí nhớ nó lừa mình [;)]

Thân
TC
Vạn kim bảo kiếm tàng thu thuỷ
Mãn mã xuân sầu áp cẩm yên.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trương Củng

Tưởng các bạn đều biết là "Chiếc lá cuối cùng" có đăng ở trong thư quán chớ. Truyện được đăng từ 27/12/2003, xưa rồi nhỉ.
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nnn1n2n31n343tq83a3q3m3237nvn
Bàn theo trí nhớ thì thường bị trí nhớ nó lừa mình [;)]

Thân
TC


Hê hê vậy là ông già Berhman và Johnsy là bạn của bạn. Theo tam đoạn luận thì họ là bạn nhau đấy. Phải không bác TC?

Berhman --&gt; (bạn của Sue) --&gt; Sue
Sue ---&gt; (bạn của Johnsy) ---&gt; Johnsy
Berhman ----------------(bạn của Johnsy) ---&gt; Johnsy.

hahaha.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-08 12:19:44Trương Củng>
Ðúng vậy VVN, bạn của bạn thì đúng là bạn. Rõ hơn tác giả nói Behrman là “con chó giữ nhà để bảo vệ hai hoạ sĩ trẻ...” (mastiff-in-waiting to protect the two young artists...).
Vấn đề là đang đọc lại Chiếc Lá Cuối Cùng để kiếm bức tranh có cả cây và chiếc lá giông giống trong bức hình nhiếp ảnh Gia Đặng Đức Cường mà tìm chưa ra. Trong truyện Chiếc Lá Cuối Cùng dịch giả dịch tên chiếc lá ra tiếng Việt là lá Thường Xuân, còn trong nguyên tác tiếng Anh tên là “ivy vine”, tức là một lại dây leo thường bò trên vách đá, vách gạch.
“Sue nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Có gì ở ngoài đấy đâu mà đếm? Chỉ có một khoảng sân trống buồn nản, và bức tường trơ trụi của một căn nhà gạch xa hơn chừng mười thước. Một dây thường xuân thật già cỗi, gốc vặn vẹo mục nát, leo đến giữa bức tường gạch.”
“Sue looked solicitously out of the window. What was there to count? there was only a bare, dreary yard to be see, and the blank side of the brick house forty feet away. An old, old ivy vine gnared and decay at the roots. climbed half way up the brick wall.
Trích lời của Johnsy: “Năm chiếc lá. Trên cây thường xuân. Khi chiếc lá cuối cùng rụng thì mình cũng sẽ ra đi. Minh đã biết như thế ba ngày nay rồi. Bác sĩ không nói cho bạn biết à.”
“Leaves. On the ivy vine. When the last one falls I must go, too. I’ve known that for three days. Didn’t the doctor tell you?”
Và đoạn tả chiếc lá cuối cùng : “Nhưng xem kìa! Sau trận mưa vùi dập và những cơn gió xoáy dữ tợn suốt một đêm dài, vẫn còn một chiếc lá thường Xuân dựa trên bức tường gạch. Đấy là chiếc lá cuối cùng. Vẫn còn có mầu xanh thẫm gần cuống, nhưng với phần rìa te tua pha mầu vàng của sự tàn tạ, chiếc lá vẫn dũng cảm bám vào cái cành cao dăm bảy mét cách mặt đất.”(đoạn dịch hay tuyệt)
“But, lo! after the beating rain and fierce gusts of wind that had endured through the livelong night, there yet stood out against the brick wall one ivy leaf. It was the last on the vine. Still dark green near its stem, but with its serrated edges tinted with the yellow of dissolution and decay, it hung bravely from a branch twenty feet above the ground.”
Và câu cuối cùng:
“bồ nhìn ra ngoài cửa sổ xem, nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng trên bức tường đấy. Bồ có đặt nghi vấn tại sao nó không bao giờ bay lất phất khi có gió thổi không? Cưng ơi, đó là kiệt tác của ông Behrman đấy - ông đã vẽ nó đúng vào đêm chiếc lá cuối cùng rơi rụng .”
“and – look out the window, dear, at the last ivy leaf on the wall. Didn’t you wonder why it never fluttered or moved when the wind blew? Ah, darling it's Behrman masterpiece – he painted there the night that the last leaf fell.”
Ðọc từ bản tiếng Anh qua bản tiếng Việt mà quanh đi quẩn lại chỉ thấy cái dây “ivy vine”. Vẫn còn đang kiếm bức tranh có cả cây và lá của ông Behrman...

Trời. Mars tặng tranh cho bác Lá Chờ Rơi, người được tặng chưa kịp nhận quà mà mình vô đây tám hết biết dzậy. Dzọt...
Vạn kim bảo kiếm tàng thu thuỷ
Mãn mã xuân sầu áp cẩm yên.
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] oh, không biết cái loại cây mà TC nói đó có phải cậy này không nhỉ !!??
loại cây này thuộc họ cây leo, mà bên Châu âu người ta hay cho nó leo bám vào tường nhà, nhưng Easy thấy nó thường vào đông là tàn hết rồi à.

📎 P1000016

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0
Easyman kiếm được hình hay vậy. Ðúng là nó rồi.
Vạn kim bảo kiếm tàng thu thuỷ
Mãn mã xuân sầu áp cẩm yên.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trương Củng

Easyman kiếm được hình hay vậy. Ðúng là nó rồi.

oh, không ngờ Easy đoán đúng ah[:D]
vậy cái năm mà sảy ra như trong truyện đó chắc là rét sớm [:D]

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0
cái năm mà xảy ra như trong truyện đó chắc là rét sớm

Tiểu thuyết là hư cấu mà, làm như là chuyện thật vậy? Chịu thôi, làm sao đoán ra năm đó rét sớm hay muộn. Ngay cả bối cảnh của câu chuyện cũng không thể đoán được. Tuy là một số lớn truyện của O.Henry lấy bối cảnh ở thành phố New York. Cũng như ông đã nói : "I would like to live a lifetime on each street in New York. Every house has a drama in it." (Tôi muốn sống trọn cả một đời trong từng con phố ở New York. Ở đó trong mỗi ngôi nhà có một tấn tuồng.)
Nhưng đọc xong truyện Chiếc Lá Cuối Cùng có ai đoan chắc là câu chuyện thực xảy ra ở NY chăng. Và chuyện xảy ra vào khoảng tháng 12? (tháng 12 ở NY thường có mưa lẫn với tuyết gọi là sleet )
Ðang hè sao nhắc chi tuyết giá vậy?
Vạn kim bảo kiếm tàng thu thuỷ
Mãn mã xuân sầu áp cẩm yên.
Đăng nhập để trả lời
0