BỐN MÙA NHƯ GIÓ
Tôi kể chuyện mùa thu
Lá nhuộm vàng trong gió
Dường như chỉ ngọn cỏ
Không úa màu nắng sang.
Tôi kể chuyện mùa xuân
Đất ửng màu hồng phấn
Gió thơm, thơm ngào ngạt
Con bướm hồng bay ngang.
Tôi kể chuyện hạ sang
Hoa nở vàng trong nắng
Hơi thở của đất mẹ
Xanh màu gió lang thang.
Tôi kể chuyện mùa đông
Sương mù rơi ướt lối
Gió se sắt màu lạnh
Tiếng chim buồn lẻ loi.
Và xuân hạ thu đông
Bốn mùa như là gió
Tóc ai mềm không buộc
Gió mùa nào cũng trêu.
Em là gió mùa thu
Dịu dàng như là nắng
Em là mây mùa hạ
Mùa gió hạt mưa thưa.
Em là nắng mùa xuân
Hoa nhuộm hồng mắt gió
Em là tuyết đông tàn
Gió nở cánh hoa lan.
Em là gió, người ơi
Bốn mùa đều là gió
Trước thềm nhà hoa nở
Gió… cất lời tình yêu!
Viết thêm: Tựa đề của bài thơ này tôi lấy từ ấn phẩm “Trà sữa cho tâm hồn” của báo HHT. Vừa nhìn thấy dòng chữ ấy là tôi đã thích ngay. Thích đến nỗi viết luôn một bài thơ. Bốn mùa xuân hạ thu đông, nếu nói thật sự yêu thích một mùa thì tôi không có. Nhưng tôi thật sự rất mừng khi nơi tôi sống thời gian chảy trôi qua bốn mùa tuần tự, vừa đặc sắc vừa phong phú. Tôi không thể tưởng tượng nổi một năm chỉ có hai mùa hay một mùa mãi mãi, có lẽ với tôi không gian và thời gian sẽ nhạt màu đi nhiều lắm. Và gió, đặc biệt là gió, tôi yêu gió bốn mùa biết bao! Nếu chúng ta có thể sống tự do như gió, vô tư như gió, tươi vui như gió thì thật hạnh phúc!
Tôi kể chuyện mùa thu
Lá nhuộm vàng trong gió
Dường như chỉ ngọn cỏ
Không úa màu nắng sang.
Tôi kể chuyện mùa xuân
Đất ửng màu hồng phấn
Gió thơm, thơm ngào ngạt
Con bướm hồng bay ngang.
Tôi kể chuyện hạ sang
Hoa nở vàng trong nắng
Hơi thở của đất mẹ
Xanh màu gió lang thang.
Tôi kể chuyện mùa đông
Sương mù rơi ướt lối
Gió se sắt màu lạnh
Tiếng chim buồn lẻ loi.
Và xuân hạ thu đông
Bốn mùa như là gió
Tóc ai mềm không buộc
Gió mùa nào cũng trêu.
Em là gió mùa thu
Dịu dàng như là nắng
Em là mây mùa hạ
Mùa gió hạt mưa thưa.
Em là nắng mùa xuân
Hoa nhuộm hồng mắt gió
Em là tuyết đông tàn
Gió nở cánh hoa lan.
Em là gió, người ơi
Bốn mùa đều là gió
Trước thềm nhà hoa nở
Gió… cất lời tình yêu!
Viết thêm: Tựa đề của bài thơ này tôi lấy từ ấn phẩm “Trà sữa cho tâm hồn” của báo HHT. Vừa nhìn thấy dòng chữ ấy là tôi đã thích ngay. Thích đến nỗi viết luôn một bài thơ. Bốn mùa xuân hạ thu đông, nếu nói thật sự yêu thích một mùa thì tôi không có. Nhưng tôi thật sự rất mừng khi nơi tôi sống thời gian chảy trôi qua bốn mùa tuần tự, vừa đặc sắc vừa phong phú. Tôi không thể tưởng tượng nổi một năm chỉ có hai mùa hay một mùa mãi mãi, có lẽ với tôi không gian và thời gian sẽ nhạt màu đi nhiều lắm. Và gió, đặc biệt là gió, tôi yêu gió bốn mùa biết bao! Nếu chúng ta có thể sống tự do như gió, vô tư như gió, tươi vui như gió thì thật hạnh phúc!