📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tình yêu và chiếc đồng hồ

10 trả lời, 1.424 lượt xem — Trang 1 / 1
 
 
                      TÌNH YÊU VÀ CHIẾC ĐỒNG HỒ
 
            Có người ví tình yêu ta như chiếc đồng hồ
            Em như kim giây, anh như kim giờ
            Cây kim giây cứ hoài quay mải miết
            Tích tắc từng hồi, 3 nghìn 600 giây.
 
            Em không muốn là cây kim giây
            Bởi có khi nào anh như cây kim lớn
            Dẫu em có gọi từng giây tha thiết
            Không đủ 60 vòng anh chẳng đáp lời em.
 
            Em không muốn tình yêu như chiếc đồng hồ
            Không cho đủ, nửa kia không đáp trả
            Dẫu kim giây không quay, kim giờ đứng lại
            Bởi tình yêu có toan tính bao giờ.
 
            Em không mong tình yêu như chiếc đồng hồ
            Giữa đôi ta có thêm cây kim phút
            Bởi trong tình yêu trái tim em chỉ đập
            Cho nửa kia không chia sớt bao giờ.
 
            Nhưng nếu thật tình yêu ta hoá chiếc đồng hồ
            Em vẫn xin thành cây kim dài bé nhỏ
            Như trái tim đập từng giây không nghỉ
            Dẫu hiến dâng vẫn hơn sống im lìm.
                                                    
                                                   Viết năm 2007
 
Tâm sự: Đây là bài thơ tình yêu tôi viết tặng cho một người bạn, cho tình     yêu đơn phương của cô ấy. Đó là người bạn mà tôi yêu quý nên tôi hy vọng cô ấy sẽ được hạnh phúc. Tôi chưa từng yêu nhưng tôi nghĩ rằng tình yêu nhất là tình yêu đơn phương là một thứ vừa đẹp đẽ lại vừa đau khổ.
Đăng nhập để trả lời
0
[:(]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

 

                     TÌNH YÊU VÀ CHIẾC ĐỒNG HỒ

           Có người ví tình yêu ta như chiếc đồng hồ
           Em như kim giây, anh như kim giờ
           Cây kim giây cứ hoài quay mải miết
           Tích tắc từng hồi, 3 nghìn 600 giây.

           Em không muốn là cây kim giây
           Bởi có khi nào anh như cây kim lớn
           Dẫu em có gọi từng giây tha thiết
           Không đủ 60 vòng anh chẳng đáp lời em.

           Em không muốn tình yêu như chiếc đồng hồ
           Không cho đủ, nửa kia không đáp trả
           Dẫu kim giây không quay, kim giờ đứng lại
           Bởi tình yêu có toan tính bao giờ.

           Em không mong tình yêu như chiếc đồng hồ
           Giữa đôi ta có thêm cây kim phút
           Bởi trong tình yêu trái tim em chỉ đập
           Cho nửa kia không chia sớt bao giờ.

           Nhưng nếu thật tình yêu ta hoá chiếc đồng hồ
           Em vẫn xin thành cây kim dài bé nhỏ
           Như trái tim đập từng giây không nghỉ
           Dẫu hiến dâng vẫn hơn sống im lìm.
                                                   
                                                  Viết năm 2007

Tâm sự: Đây là bài thơ tình yêu tôi viết tặng cho một người bạn, cho tình     yêu đơn phương của cô ấy. Đó là người bạn mà tôi yêu quý nên tôi hy vọng cô ấy sẽ được hạnh phúc. Tôi chưa từng yêu nhưng tôi nghĩ rằng tình yêu nhất là tình yêu đơn phương là một thứ vừa đẹp đẽ lại vừa đau khổ.


chào Đoàn Thị Hồng Thuỷ, bài thơ rất hay...nhưng khó hoạ [:)]...nb thích mấy câu cuối...tình yêu dẫu đau khổ vẫn có một cái gì thu hút...mà người ta không cưỡng lại được [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
                                ĐỊNH MỆNH

                             Cái ngày em gặp anh
                             Bầu trời như đổi khác
                             Mây rất trắng rất mịn
                             Gió rất lành rất thơm.

                             Cái ngày em gặp anh
                             Em vẫn còn trẻ dại
                             Tình yêu gì nào biết
                             Chỉ thấy tim khẽ ngân

                             Cái ngày em gặp anh
                             Hoa ti gôn đổi sắc
                             "Màu hoa màu tim vỡ"
                             Em nhủ: thi sĩ... lầm

                              Cái ngày em gặp anh
                             Em hoá thành thiếu nữ
                             Vỡ tan một khoảng trời
                             chẳng yên bình trong em
                          
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-13 22:12:15nhabe>
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

                              ĐỊNH MỆNH

                           Cái ngày em gặp anh
                           Bầu trời như đổi khác
                           Mây rất trắng rất mịn
                           Gió rất lành rất thơm.

                           Cái ngày em gặp anh
                           Em vẫn còn trẻ dại
                           Tình yêu gì nào biết
                           Chỉ thấy tim khẽ ngân

                           Cái ngày em gặp anh
                           Hoa ti gôn đổi sắc
                           "Màu hoa màu tim vỡ"
                           Em nhủ: thi sĩ... lầm

                            Cái ngày em gặp anh
                           Em hoá thành thiếu nữ
                           Vỡ tan một khoảng trời
                           chẳng yên bình trong em
                        


duyên số

tình cờ
hay duyên nợ
mà ta gặp nhau đây...
anh vốn dòng hào hoa
say tình như say rượu
em chỉ là thục nữ
sao đuổi kịp tình anh
thôi thì ta cách ngăn
tại mình không duyên nợ...


nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
                     NỖI NHỚ VÀ EM
 
                 Em tặng tôi một nỗi nhớ
                 Như hạt mầm gieo mình nơi lồng ngực
                 Nỗi nhớ nảy mầm
                 Khao khát mặt trời
                 Nhưng chẳng dám nở hoa

                 Em tặng tôi một nỗi nhớ
                 Buổi gặp gỡ tình cờ
                 Ngọt ngào như nụ hôn vụng trộm

                 Em tặng tôi một nỗi nhớ
                 Bản sonata ngân dài
                 chiếc khăn mỏng đánh rơi
                 Hai hạt mưa sóng sánh vỡ nhoà

                 Em tặng tôi một nỗi nhớ
                 Bởi gặp gỡ tình cờ
                 Bởi mưa rơi tình cờ
                 Nếu là tình cờ
                 Xin cho tôi tình cờ mãi mãi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-14 23:04:46nhabe>
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

               NỖI NHỚ VÀ EM

             Em tặng tôi một nỗi nhớ
             Như hạt mầm gieo mình nơi lồng ngực
             Nỗi nhớ nảy mầm
             Khao khát mặt trời
             Nhưng chẳng dám nở hoa

             Em tặng tôi một nỗi nhớ
             Buổi gặp gỡ tình cờ
             Ngọt ngào như nụ hôn vụng trộm

             Em tặng tôi một nỗi nhớ
             Bản sonata ngân dài
             chiếc khăn mỏng đánh rơi
             Hai hạt mưa sóng sánh vỡ nhoà

             Em tặng tôi một nỗi nhớ
             Bởi gặp gỡ tình cờ
             Bởi mưa rơi tình cờ
             Nếu là tình cờ
             Xin cho tôi tình cờ mãi mãi.


lời yêu cho anh

sao anh biết... là em vô tình
sao anh biết... nhạc chiều không dậy sóng
sao anh biết... khăn mỏng đánh rơi hay gữi lại
sao anh biết....mưa rơi tình cờ
vô tình cũng chỉ là...cố tình thôi...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ tích bồ công anh
 
Hai đứa mình đã thề nguyền vào mùa gió nổi
Hoa bồ công anh bay rợp cả một khoảng trời
Trong nhung nhớ là màu hoa ly biệt
Cánh hoa xoay, xoay tít tận xa vời.


 
Ngày mình thề nguyền gió tím cả mặt trời
Bồ công anh bay như lời tiên tri tan vỡ
Có phải vì thế mà chúng ta xa nhau nhỉ?
Chuyện cổ tích nào cũng kết thúc thôi anh!


 
Mùa lại về, em lại thấy bồ công anh nở
Hoa vẫn rơi trong gió nổi cuối chiều
Em tìm mãi cái màu hoa xưa cũ
Lời thề năm nào vụn vỡ dưới chân hoa
 
Em từng thử đón cánh bồ công anh rơi
Hoa nhẹ quá, đậu lại rồi xoay mất
Chẳng gì là vĩnh viễn trên đời cả
Bàn tay em chẳng khép lại bao giờ


 
Giá ngày xưa hai đứa đừng thề nguyền
Để bây giờ bồ công anh phải khóc
Để bây giờ vào mỗi mùa gió nổi
Hoa lại rơi trong tiếc nuối âm thầm.
 
Em vẫn chờ mùa bồ công anh đến
Lại là hoa bay tan tác tình đầu
Em vẫn chờ lời tiên tri viết lại
Hoa có rơi trong gió nổi ban chiều?
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

Cổ tích bồ công anh
 
Hai đứa mình đã thề nguyền vào mùa gió nổi
Hoa bồ công anh bay rợp cả một khoảng trời
Trong nhung nhớ là màu hoa ly biệt
Cánh hoa xoay, xoay tít tận xa vời.


 
Ngày mình thề nguyền gió tím cả mặt trời
Bồ công anh bay như lời tiên tri tan vỡ
Có phải vì thế mà chúng ta xa nhau nhỉ?
Chuyện cổ tích nào cũng kết thúc thôi anh!


 
Mùa lại về, em lại thấy bồ công anh nở
Hoa vẫn rơi trong gió nổi cuối chiều
Em tìm mãi cái màu hoa xưa cũ
Lời thề năm nào vụn vỡ dưới chân hoa
 
Em từng thử đón cánh bồ công anh rơi
Hoa nhẹ quá, đậu lại rồi xoay mất
Chẳng gì là vĩnh viễn trên đời cả
Bàn tay em chẳng khép lại bao giờ


 
Giá ngày xưa hai đứa đừng thề nguyền
Để bây giờ bồ công anh phải khóc
Để bây giờ vào mỗi mùa gió nổi
Hoa lại rơi trong tiếc nuối âm thầm.
 
Em vẫn chờ mùa bồ công anh đến
Lại là hoa bay tan tác tình đầu
Em vẫn chờ lời tiên tri viết lại
Hoa có rơi trong gió nổi ban chiều?

 
như thần thoại
 
chuyện đôi ta như một giấc mơ
chỉ thoảng qua nhưng rất đẹp
để lòng còn vương vấn dẫu chia xa
bồ công anh vẫn từng chiều trong gió
để hồn anh ngây ngất kỷ niệm xưa
 
nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
                 BỐN MÙA NHƯ GIÓ
 
                                       Tôi kể chuyện mùa thu
                                        Lá nhuộm vàng trong gió
                                        Dường như chỉ ngọn cỏ
                                        Không úa màu nắng sang.
 
                                        Tôi kể chuyện mùa xuân
                                         Đất ửng màu hồng phấn
                                         Gió thơm, thơm ngào ngạt
                                         Con bướm hồng bay ngang.
 
                                         Tôi kể chuyện hạ sang
                                          Hoa nở vàng trong nắng
                                          Hơi thở của đất mẹ
                                          Xanh màu gió lang thang.
   
                                           Tôi kể chuyện mùa đông
                                           Sương mù rơi ướt lối
                                           Gió se sắt màu lạnh
                                           Tiếng chim buồn lẻ loi.
 
                                           Và xuân hạ thu đông
                                            Bốn mùa như là gió
                                            Tóc ai mềm không buộc
                                            Gió mùa nào cũng trêu.
 
                                            Em là gió mùa thu
                                            Dịu dàng như là nắng
                                            Em là mây mùa hạ
                                            Mùa gió hạt mưa thưa.
 
                                            Em là nắng mùa xuân
                                            Hoa nhuộm hồng mắt gió
                                           Em là tuyết đông tàn
                                           Gió nở cánh hoa lan.
 
                                           Em là gió, người ơi
                                           Bốn mùa đều là gió
                                           Trước thềm nhà hoa nở
                                           Gió… cất lời tình yêu!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

                 BỐN MÙA NHƯ GIÓ
 
                                       Tôi kể chuyện mùa thu
                                        Lá nhuộm vàng trong gió
                                        Dường như chỉ ngọn cỏ
                                        Không úa màu nắng sang.
 
                                        Tôi kể chuyện mùa xuân
                                         Đất ửng màu hồng phấn
                                         Gió thơm, thơm ngào ngạt
                                         Con bướm hồng bay ngang.
 
                                         Tôi kể chuyện hạ sang
                                          Hoa nở vàng trong nắng
                                          Hơi thở của đất mẹ
                                          Xanh màu gió lang thang.
   
                                           Tôi kể chuyện mùa đông
                                           Sương mù rơi ướt lối
                                           Gió se sắt màu lạnh
                                           Tiếng chim buồn lẻ loi.
 
                                           Và xuân hạ thu đông
                                            Bốn mùa như là gió
                                            Tóc ai mềm không buộc
                                            Gió mùa nào cũng trêu.
 
                                            Em là gió mùa thu
                                            Dịu dàng như là nắng
                                            Em là mây mùa hạ
                                            Mùa gió hạt mưa thưa.
 
                                            Em là nắng mùa xuân
                                            Hoa nhuộm hồng mắt gió
                                           Em là tuyết đông tàn
                                           Gió nở cánh hoa lan.
 
                                           Em là gió, người ơi
                                           Bốn mùa đều là gió
                                           Trước thềm nhà hoa nở
                                           Gió… cất lời tình yêu!

 
gió bốn mùa
 
em hãy là gió ..
cho hạ bớt oi nồng
cho mây trôi về ngàn
cho tuyết bay trắng tinh cầu
cho muôn hoa lơi lả
và cho lòng anh dậy sóng...
 
nhabe
 
Đăng nhập để trả lời
0