1.
ĐÊM
Trời đậm đen, đặc quánh
đêm yên tĩnh mát lành
bản nhạc đồng quê phối âm
lúa rì rào hòa tiếng rế
đốm sáng dù rất nhỏ
rõ hơn nhìn giữa ban ngày
hương quê không trộn mùi nhân tạo
trẻ tìm sữa u ơ ngọt đêm
gìa ho khan, đưa ta về kỷ niệm…
Ngày xưa
thảm cỏ ven đê, nơi hò hẹn
tiếng sáo ngân bài tình ca
Bình minh
ánh sáng từ những căn nhà
cùng sắc trời vẽ nên bức tranh đẹp lạ
ảo mà rất đời…
Ngày
âm thanh hỗn độn ù tai
đường quê mòn gót
ánh sáng ngược, mắt nhòe…
lưu luyến nhìn đêm nhẹ qua ./.
Đêm mùa thu năm 2009
CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN
Thành phố quê hương
chân cầu nhập nhòa ánh lửa
lẫn trong khói, mắt em sáng thế
miệng cười, tiếng nói thân quen
em gái đồng chiêm
một mình , một gánh
tỏa mùi thơm khoai nướng giữa thị thành
vì hương quê hay cảm em
mà lữ khách phải dừng chân,
khi vừa tàn tiệc
em như mẹ, như chị,
nhon từng đồng, nuôi ta lớn khôn
như người yêu ngày tiễn ta ra trận…
Đêm phố nhỏ, thơm mùi khoai nướng
để người gìa nhìn vào sâu thẳm đêm
trẻ không cười, nói huyên thuyên
lặng lẽ lật trên tay củ khoai ấm nóng
tất cả chợt tan
chỉ em và chân cầu còn mãi ./.
Cao Bằng một đêm thu
NỖI ĐAU HẬU CHIẾN
Lời yêu gặp bão không hẹn đợi
lính chiến nhớ cháy lòng-
những ngày đầu xa quê
để rồi quên lãng
bởi sống chết cận kề
tuổi trẻ lao vào khói lửa
bỏ lại phía sau tất cả
mối tình dang dở
nào hay, em âm thầm đợi chờ…
Hòa bình, anh lính như mơ
mình vẫn sống!
vào thành phố, cờ hoa lồng lộng
giữa biển người, đón đoàn quân chiến thắng
ánh mắt ai đắm nhìn
gặp em- người cứu anh khi bị thương
mắt giao nhau khao khát
tim tăng nhịp-
yêu say
Em gái quê sống nửa vạn ngày
đợi chờ…hy vọng…
chợt tan niềm mơ
Anh lính về quê
gặp em héo hắt
chỉ ánh mắt nhìn…dao cắt!
Anh lính choáng người
như vừa đắp mồ đồng đội
Thương em
gía như có lời hẹn đợi
gía như không có cuộc chiến tranh ./.
Ninh Bình 30 tháng 4 năm 2009
SÁM HỐI
Hòa bình
phía sau là cả đời binh nghiệp
mười năm chinh chiến
bốn nghìn ngày huyền thoại ký trong ta
Trường Sơn, bom đạn, lũ mưa, sốt ác tính…
chặn đường quân bước
để lại phía sau
Trường Sơn thấm máu và nước mắt
đơn vị lao vào vạn ngày trận mạc
hàng trăm đồng đội hy sinh…
ngày non sông rực sắc cờ hồng
đường quê
ngực đỏ huân chương
đón người về, thiếu bóng em cùng lời hẹn đợi
Mẹ lưng còng, nước mắt đổ mưa
Cha nhòe trong khói hương đẫm ướt
ngày đi nhẹ nhàng
ngày về trĩu nặng trong tim
mất còn nhức nhối
lặng nhìn sáng, tối hôm nay…
Nợ các anh bao giờ trả nổi
khoản nợ này nặng lãi
chẳng thể nào sòng phẳng dẫu muôn năm
xin nguyện cầu
sám hối trước triệu triệu anh linh ./.
27 - 7 - 2009
ĐÊM
Trời đậm đen, đặc quánh
đêm yên tĩnh mát lành
bản nhạc đồng quê phối âm
lúa rì rào hòa tiếng rế
đốm sáng dù rất nhỏ
rõ hơn nhìn giữa ban ngày
hương quê không trộn mùi nhân tạo
trẻ tìm sữa u ơ ngọt đêm
gìa ho khan, đưa ta về kỷ niệm…
Ngày xưa
thảm cỏ ven đê, nơi hò hẹn
tiếng sáo ngân bài tình ca
Bình minh
ánh sáng từ những căn nhà
cùng sắc trời vẽ nên bức tranh đẹp lạ
ảo mà rất đời…
Ngày
âm thanh hỗn độn ù tai
đường quê mòn gót
ánh sáng ngược, mắt nhòe…
lưu luyến nhìn đêm nhẹ qua ./.
Đêm mùa thu năm 2009
CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN
Thành phố quê hương
chân cầu nhập nhòa ánh lửa
lẫn trong khói, mắt em sáng thế
miệng cười, tiếng nói thân quen
em gái đồng chiêm
một mình , một gánh
tỏa mùi thơm khoai nướng giữa thị thành
vì hương quê hay cảm em
mà lữ khách phải dừng chân,
khi vừa tàn tiệc
em như mẹ, như chị,
nhon từng đồng, nuôi ta lớn khôn
như người yêu ngày tiễn ta ra trận…
Đêm phố nhỏ, thơm mùi khoai nướng
để người gìa nhìn vào sâu thẳm đêm
trẻ không cười, nói huyên thuyên
lặng lẽ lật trên tay củ khoai ấm nóng
tất cả chợt tan
chỉ em và chân cầu còn mãi ./.
Cao Bằng một đêm thu
NỖI ĐAU HẬU CHIẾN
Lời yêu gặp bão không hẹn đợi
lính chiến nhớ cháy lòng-
những ngày đầu xa quê
để rồi quên lãng
bởi sống chết cận kề
tuổi trẻ lao vào khói lửa
bỏ lại phía sau tất cả
mối tình dang dở
nào hay, em âm thầm đợi chờ…
Hòa bình, anh lính như mơ
mình vẫn sống!
vào thành phố, cờ hoa lồng lộng
giữa biển người, đón đoàn quân chiến thắng
ánh mắt ai đắm nhìn
gặp em- người cứu anh khi bị thương
mắt giao nhau khao khát
tim tăng nhịp-
yêu say
Em gái quê sống nửa vạn ngày
đợi chờ…hy vọng…
chợt tan niềm mơ
Anh lính về quê
gặp em héo hắt
chỉ ánh mắt nhìn…dao cắt!
Anh lính choáng người
như vừa đắp mồ đồng đội
Thương em
gía như có lời hẹn đợi
gía như không có cuộc chiến tranh ./.
Ninh Bình 30 tháng 4 năm 2009
SÁM HỐI
Hòa bình
phía sau là cả đời binh nghiệp
mười năm chinh chiến
bốn nghìn ngày huyền thoại ký trong ta
Trường Sơn, bom đạn, lũ mưa, sốt ác tính…
chặn đường quân bước
để lại phía sau
Trường Sơn thấm máu và nước mắt
đơn vị lao vào vạn ngày trận mạc
hàng trăm đồng đội hy sinh…
ngày non sông rực sắc cờ hồng
đường quê
ngực đỏ huân chương
đón người về, thiếu bóng em cùng lời hẹn đợi
Mẹ lưng còng, nước mắt đổ mưa
Cha nhòe trong khói hương đẫm ướt
ngày đi nhẹ nhàng
ngày về trĩu nặng trong tim
mất còn nhức nhối
lặng nhìn sáng, tối hôm nay…
Nợ các anh bao giờ trả nổi
khoản nợ này nặng lãi
chẳng thể nào sòng phẳng dẫu muôn năm
xin nguyện cầu
sám hối trước triệu triệu anh linh ./.
27 - 7 - 2009