5 trả lời, 1.270 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 4
Từ: 30.03.2010
Trạng thái: offline
#1 —
01.04.2010 09:52
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-03 03:14:29Huyền Băng>
Em vẫn biết hai đứa mình không thể ...
Nhưng làm sao đây khi nỗi nhớ dâng trào?
Trái tim yêu vỡ tan trong lồng ngực
Ngọt ngào ôi vẻ đẹp của trăng sao!
Em vẫn biết yêu anh là khổ
Là đớn đau tan nát cõi lòng
Là câu chuyện không có hồi kết thúc
Rồi hồn em sẽ trống trải mông lung.
Em vẫn biết yêu anh là thế!
Không có bến bờ cho hai đứa sống chung
Nhưng người hỡi làm sao em có thể?
Khi trái tim em khao khát đến vô cùng!!!
Hồ Tịnh
Em đã biết rồi, anh chẳng hề yêu em
Vì chính em đã hiểu trái tim mình
Dẫu biết thế, vẫn yêu anh say đắm
Nhưng em đành ép gọn cánh hoa xanh.
Em biết rồi anh chẳng hề yêu em
Chỉ thoáng thôi, một chút gió qua thềm
Chỉ nhè nhẹ nắng vàng vương mái tóc
Và gieo đời em bao nốt nhạc êm
Em chẳng sầu đâu em chỉ đau thôi
Chút đắm say xưa nay đã qua rồi
Bờ môi ngọt sao giờ chua chát thế
Đưa tình yêu em về với chốn thôi nôi
Em chẳng khóc đâu em chỉ buồn thôi
Hạnh phúc anh trao hết cả rồi
Thượng đế đâu rồi không che chở
Bắt mình em phải chịu đơn côi.
Hồ Tịnh
Hồ Tịnh
★
★
★
★
★
0
Số bài : 4
Từ: 30.03.2010
Trạng thái: offline
Con sóng cồn lên gọi mãi tên anh
Ngày sinh nhật em, không hoa hồng đỏ thắm
Chỉ nổi nhớ chồng lên nỗi nhớ
Khao khát bao năm giờ bỗng trào dâng
Thèm nghe tiếng thì thầm trong cơn mưa lâu
Không áo lạnh , ước mùa đông vẫn ấm
Ước cái nhìn hun hút sâu cháy bỏng
Bàn tay mềm nắm chặt lấy bàn tay
Sinh nhật này em nỗi nhớ đong đầy
Một mình bên tách cà phê mặn đắng
Thả phiêu diêu đi tìm phẳng lặng
Chút hoang tàn, cô lẻ của thời xuân...
Hồ Tịnh
★
★
★
★
★
0
Số bài : 4
Từ: 30.03.2010
Trạng thái: offline
Dù em nói lời "ra đi" quá vội
Nhưng em nào có muốn thế đâu anh
Em như là một chiếc lá đang xanh
Bị giông bão cuốn trôi về miền đất lạ
Chúng mình gặp nhau dù rất vội vã
Chưa nới trọn lời hai đứa đã thầm yêu
Em yêu anh, yêu lắm rất nhiều!
Và em hiểu anh chính là một nửa.
Anh đã đến và xóa tan giông tố
Sưởi ấm hồn em bằng hơi thở tình yêu
Trái tim em cằn cỗi đã từ lâu
Nay sống lại vùng lên mạnh mẽ
Giờ đây em như là cô bé
Yêu lần đầu khờ khạo quá không anh?
Dù yêu anh nhưng em cảm thấy mình
Không đủ tự tin để cùng anh tiếp bước
Bao lời yêu thương em chưa nói được
Chưa một lần được nắm lấy bàn tay
chưa một lần được dựa bờ vai
Mà sao thấy nồng nàn da diết
Anh yêu hỡi phương trời xa có biết
Em yêu anh, yêu đến nhường nào
Nói lời chia ly dòng lệ tuôn trào
Em không muốn ngàn lời không muốn thế!
Hồ Tịnh
★
★
★
★
★
0
Số bài : 4
Từ: 30.03.2010
Trạng thái: offline
#5 —
08.04.2010 10:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-08 10:40:04timhoanghon>
Em vẫn sợ, anh yêu ơi đừng quá vội
Việc đính hôn hãy cứ tính từ từ
Em không đòi hỏi nhẫn vàng, vòng xuyến
Em không cần cửa rộng, nhà to...
Em nói thế chắc anh không tin lắm
Bởi lấy chồng ai chẳng muốn giàu sang
Chỉ túp lều tranh với trái tim vàng
Thì làm sao có gia đình hạnh phúc?
Sông có khúc và người thì có lúc
chuyện giàu nghèo đâu tính được đâu anh
Có quyết tâm thì chí lớn sẽ thành
đường rộng rãi đang đón chờ phía trước
Em biết được những điều anh mong ước
nhưng em chưa tin tình cảm của chính mình
Em biết rằng em không thể thiếu anh
Nhưng chuyện đính hôn hãy từ từ anh nhé!
Hồ Tịnh
★
★
★
★
★
0
Số bài : 4
Từ: 30.03.2010
Trạng thái: offline
show_postcontent('Em mãi mãi vẫn là cô béMãi yêu anh yêu đến trọn muôn đờiĐừng nghĩ rằng em gian dối người ơi!Bởi mất anh rồi Làm sao em sống được?Anh đừng nghĩ rằng em \"chơi trò đuổi bắt\"Yêu anh thật nhiều và em chỉ có anh thôiDù hai chúng mình cách trở xa xôiNhưng trái tim em dâng lên Người nguyên vẹnEm muốn nói những lời chân thậtTự thấy mình thật nhỏ bé trước anh.Em nguyện dâng anh trọn trái tim mìnhYêu anh lắm! \"hơn nhiều lần\" anh nghĩ.Nếu còn yêu em, anh yêu ơi có thểHiểu em nhiều hơn và chia sẽ cùng emBởi em như giọt nắng nhỏ bên thềmNhư chiếc lá cuối chiều thu vàng vọtEm muốn nói thật nhiều mà sao không nói đượcBởi mất anh em đau đớn biết nhường nàoTâm sự với anh sao cõi lòng mãi nhói đauBởi trong sâu kín em sợ tình tan vỡ...
');
Em mãi mãi vẫn là cô bé
Mãi yêu anh yêu đến trọn muôn đời
Đừng nghĩ rằng em gian dối người ơi!
Bởi mất anh rồi Làm sao em sống được?
Anh đừng nghĩ rằng em "chơi trò đuổi bắt"
Yêu anh thật nhiều và em chỉ có anh thôi
Dù hai chúng mình cách trở xa xôi
Nhưng trái tim em dâng lên Người nguyên vẹn
Em muốn nói những lời chân thật
- Tự thấy mình thật nhỏ bé trước anh.
Em nguyện dâng anh trọn trái tim mình
Yêu anh lắm! "hơn nhiều lần" anh nghĩ.
Nếu còn yêu em, anh yêu ơi có thể
Hiểu em nhiều hơn và chia sẽ cùng em
Bởi em như giọt nắng nhỏ bên thềm
Như chiếc lá cuối chiều thu vàng vọt
Em muốn nói thật nhiều mà sao không nói được
Bởi mất anh em đau đớn biết nhường nào
Tâm sự với anh sao cõi lòng mãi nhói đau
Bởi trong sâu kín em sợ tình tan vỡ...
Hồ Tịnh
★
★
★
★
★
0