📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chuyện tình Hoa Cúc 1948

8 trả lời, 1.193 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 11:23:14thanhhuyen1948>
TÌM GẶP NGƯỜI XƯA
(Trong tập thơ "Chuyện tình hoa cúc")

    *    *
       *
Anh đã hứa tìm em
Khi Nước nhà thống nhất
Dù có phải đi cùng trời cuối đất
Anh vẫn tìm dù tóc bạc răng long
 
Anh đã đi tìm khắp cả miền nam
Từ Cố Đô đến Sài Gòn- Gia Định
Khắp Đà Lạt thông reo trong gió trời xe lạnh
Đã vượt sông Tiền, sông Hậu đến Cần Thơ.
 
Em ở đâu ? Cô gái Lộc Yên xưa
Đang tắm nước sông Hương hay qua đò bến Ngự
Đón gió ở Tràng Tiền hay ngắm chùa Thiên Mụ
Em có trong dòng người xôn xao chợ Đông Ba ?
 
Lá thư cuối cùng trước lúc đi Nga
Anh viết cho em gửi về xứ Huế
Nét mực còn tươi mà thời gian trôi nhanh thế
Tám năm ròng hai đứa bặt tin nhau.
 
Hương Cúc ngát Sài Gòn còn em ở nơi đâu?
Quận Nhất- Quận Mười-Hóc Môn hay Phú Nhuận
Đường Xô viết- Hai Bà Trưng hay đường Trần Bình Trọng                                           
Tìm đến Bẩy Hiền hay xa cảng miền Tây?
 
Anh biết rằng em ở rất gần đây
Giữa thành phố mang tên vàng của Bác
Điểm em ở toạ độ nào chính xác
Dù rất giỏi địa hình anh cũng chẳng tìm ra.
 
Em vẫn tới trường như ta ước mơ xưa?
Làm cô giáo nhuộm hồng bao thế hệ
Hay năm tháng giữa Sài Gòn hoa lệ
Cuộc sống đã nhuộm em thay sắc đổi màu ?
 
Anh vẫn còn tìm dù em ở nơi đâu
Bằng khao khát của mối tình dang dở
Anh vẫn thương em như buổi đầu gặp gỡ
Dù chẳng cưới bao giờ anh vẫn muốn gặp em.
                                                         ( Sài Gòn 10-1983 ).
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 11:16:27thanhhuyen1948>
SÓNG CUỘN TÌNH XUÂN
 
Sương bám đầy cành đào
Lung linh như hạt ngọc
Không! Không phải sương đâu
Mà nụ đào  đang mọc
 
Long lanh như hạt ngọc
Chùm nụ treo kín cành.
Xuân đang về rồi đấy
Sắc hồng chen màu xanh
 
Gío bấc lạnh lòng anh
Xuân đang về sưởi ấm
Xuân buồn hay xuân vui?
Với em! Lòng vương vấn.
 
Xuân mang vào cuộc sống
Hoa, hoa , hoa và hoa
Đời hôm nay đẹp lắm
Tương lai đang chờ ta
 
Những kỷ niệm hôm qua
Những đắng cay năm cũ
Phong kín lại em ơi
Xếp vào kho quá khứ
 
Xuân về thêm nỗi nhớ
Xuân về thêm niềm vui
Nhớ nhau hãy cố gắng
Cho ta và cho đời
 
Chúc em đẹp nụ cười
Chúc ước mơ thắng lợi
Hạnh phúc và khỏe vui
Vững vàng lên vươn tới
 
Xuân sang tình thêm mới
Gái giỏi gặp trai tài
Hạnh phúc như hoa nở
Đừng bận lòng nhớ ai
 
Cố đô vàng hoa mai.
Lạng Sơn đào thắm đỏ
Hai mầu xuân hai nơi
Nhuộm cờ tung trong gió
 
Từ điểm đầu xứ sở
Gửi thơ về phương nam
Biển trào dâng nỗi nhớ
Sóng cuộn lòng  mênh mang
 
Lạng Sơn- xuân 1979
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 11:17:35thanhhuyen1948>
ĐỈNH ĐÈO VỌNG NGUYỆT


                                *    *
                                   *
Hành quân qua đỉnh đèo Phu Hắc
Rừng núi điệp trùng trong khoé mắt anh
Đất nước bạn đầu mùa mưa đẹp lắm
Cây đâm trồi mơn mởn vạn trồi xanh
Xe nhằm hướng Tây hành quân
Rừng núi ngoằn ngèo uốn khúc
Theo bình độ đường đi có lúc
Xe quay về phía Đông
 
Trên đỉnh cao tầm nhìn mênh mông
Màu xanh bát ngát
Leo qua Trường Sơn về quê mình bỏng rát
Cơn gió Miền Tây
 
Đừng trách nó em ơi!cơn gió hôm nay
Sẽ dịu mát đi khi có anh  trong đó
Anh đến với em thì thầm trong gió
Tiếng gọi bay đi từ đỉnh đèo này
 
Lát nữa thôi anh sẽ qua đèo
Xuống đồng bằng nước bạn
Tâm hồn anh như lòng khe khô cạn
Nỗi nhớ dâng lên như nước lũ tràn về
 
Sóng chiều dâng nỗi nhớ quê
Nụ cười ai gửi trăng về phía tây?
Đỉnh đèo vọng nguyệt hôm nay
Nhìn trăng anh ngỡ em bay giữa trời
 (Bài thơ được sáng tác trên đường hành quân sang chiến trường Lào).
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 11:20:30thanhhuyen1948>
HƯƠNG CÚC
 
*    *
   *
                 (I)
Cửa sổ quay về hướng Đông
Trăng tròn vành vạnh ghé trông vào nhà
Ngồi bên bàn viết đầy hoa
Anh ghi lại bản tình ca của đời
Bắt đầu nhé Bích Yên ơi
Ta đi từ một khoảng trời mùa thu

*    *
   *

Hình nấm độc bom thù tan khói
Nắng xiên khoai đang gọi mưa về
Lệnh trên chuẩn bị pháo xe
Nhận nhiệm vụ mới giữ đê giữ phà
 
Vui gặp gỡ thế la tạm lắng
Nỗi ước mong mang nặng bao ngày
 
Bây giờ em đã đến đây
Trăm năm liệu có dịp này nữa không?
 
Lòng đã tự hỏi lòng như vậy
Dạ bồn chồn áy náy không yên
Cảm ơn trời khéo giữ em
Một trận mưa kéo màn đêm tràn về
 
Anh nhớ lúc xếp xe hôm ấy
Khi vác hòm đầy giấy đi qua
Hỏi anh:" Thư nửa hòm chưa?"
Em cười ý thật ý đùa lồng nhau
 
Không đủ dịp một câu trao đổi
Sáng hôm sau bóng tối vừa tan
Quay về gặp hỏi anh Khang
Hai chị em đến cơ quan lâu rồi.
 
Anh tưởng thế là thôi vĩnh biệt
Cố quên đi cho hết nỗi buồn
Sự đời ai đúc nên khuôn
Càng cố quên lại càng vương vấn nhiều
 
Thế rồi một buổi chiều đẹp nắng
Chị đến thăm sau trận đánh nhau
Vui đùa hỏi chị một câu
"Cô Bích Yên của em đâu mất rồi?"
 
Rất dí dỏm chị cười đáp lại
Nếu chú mà không ngại tốn công
Thì xin mời chú xung phong
Em tôi của nó tôi không giữ gì
 
Sông La nước xoáy chân đê
Lòng anh dào dạt tràn trề niềm vui
Ngũ ngôn thơ viết sẵn rồi
Mỗi câu trăm ý ngàn lời lắng sâu
 
" Mới gặp em buổi đầu
Mà nặng lòng thương nhớ
Trằn trọc suốt đêm thâu
Thức hoài anh không ngủ
 
Anh yêu em rồi ư?
Ôi! Sao nhanh quá vậy?
Lửa mắt ai rực cháy
Đốt lòng anh khó quên
 
Ơi em - cô sinh viên
Dịu hiền mà tinh nghịch
Con người anh ưa thích
Anh muốn gần- muốn quen
 
Anh chưa từng hiểu em
Vì thế mà luyến tiếc
Nhưng thời gian quá ít
Không cho ta nói nhiều
 
Hỡi cô gái trẻ yêu
Đừng cười anh em nhé
Tình đời là như thế
Ta có quyền thương nhau
 
Anh trằn trọc đêm thâu
Trút tình theo cây bút
Thành từng chữ từng câu
Máu tim hòa nét mực
 
Anh đã gửi tới em
Những cái nhìn tha thiết
Của buổi đầu mới quen
Mong tình ta khăng khít
 
Bích Yên ơi có biết
Từ buổi ấy chia tay
Nhớ thương càng da diết
Tràn lòng anh đêm nay"
7/1972    
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 11:22:17thanhhuyen1948>
*  *
  *
(II)

Nỗi riêng viết thư tay gửi chị
Nóng lòng chờ suy nghĩ của em
Nắng trưa trải lụa khắp miền
Anh vui đón cháu cùng em đến gần
 
Căm bọn giặc nhiều lần quấy rối
Để ước mơ khó nói trọn câu
Một đêm sống rất gần nhau
Mà hai đứa nối nhịp cầu chưa xong
 
Chia tay giữa cánh đồng Đức Thọ
Ánh mắt em anh nhớ từng lời
"Anh ơi em hiểu anh rồi
Nếu anh đã quyết định thời cứ đi".
 
Anh biết hết những gì trăn trở
Nhưng yêu em không nỡ cấm mình
Hướng về em cả nhiệt tình
Em là từ cực của anh đây rồi
 
Giữa một buổi trắng trời mưa trút
Chẳng ngại trơn ngại ướt ngại xa
Đức Lâm anh đã ghé qua
Nào ngờ em đến Thạch Hà từ lâu
 
Một buổi anh Kỳ đau rất nặng
Hai đứa mình đội nắng đến thăm
Cho dù sống được ngàn năm
Không quên ánh mắt những lần nhìn nhau.
 
Lũy tre ngả che đầu hai đứa
Cạnh ao sen đang nhú nụ hồng
Tim ai mặt nước bềnh bồng
Muốn ôm ấp lấy cho lòng thêm vui.
 
Yêu càng ghét những người nhìn trộm
Đường len đan lộn xộn vẫn đan
Tay ai như búp măng giang
Run run mà vẫn nhẹ nhàng như thoi.
 
Nếu không vì đạn bom rơi
Thì bông hoa ấy đến rồi bên anh
Đêm tháng tám mông mênh trăng tỏa
Ngồi trực ban trên sở chỉ huy.
 
Em thủ thỉ nói anh nghe
Hỏi anh- anh quyết định đi ngành nào?
"Anh khuyên em nên vào sư phạm
Làm đèn pha soi rạng tâm hồn
Nhuộm hồng thế hệ măng non
Vì tương lai của cháu con sau này".
 
Sống trong đạn xới bom cày
Yêu nhau bàn chuyện cho ngày tương lai
Cờ hồng anh chắc trong tay
Bên em nhưng vẫn ở ngay chiến trường.
 
Đỉnh đồi xanh cọ Đức Sơn
Một thước phim đẹp trên đường anh qua
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
(III)

Nào ngờ cũng phải xa từ ấy
Quân đi như nước chảy sang Lào
Anh đưa đơn vị đi vào
Mỗi dòng thư viết máu trào nên thơ.
 
Từ nước bạn lá thư gửi lại
Hai năm trời mới tới tay em
Bài thơ anh vẫn chưa quên
Mỗi câu mỗi chữ nặng thêm lời thề.
 
"Thư cho em gửi về Tổ Quốc
Nặng tình nhà nghĩa nước mênh mông
Em ơi em có biết không?
Lòng anh dào dạt biển Đông sóng trào.
 
Thơ viết ở chiến hào chờ giặc
Dòng nối dòng sáng rực niềm tin
Bây giờ anh đến bên em
Địch vào anh có mặt trên chiến trường.
 
Anh yêu lắm con đường Cộng Sản
Sáng ngời chân lý Đảng Quang Vinh
Xác định rồi chữ hy sinh
Chung riêng đòi hỏi ta mình vẹn đôi.
 
Ta mơ ước cuộc đời hạnh phúc
Trong tự do độc lập hòa bình
Đến ước mơ lắm thác ghềnh
Đừng chùn bước nhé đấu tranh đến cùng.
 
Ta yêu nhau chung lòng chung ý
Anh tin rằng em nghĩ như anh
Dù cho cuối thác đầu ghềnh
Đông- Tây xa vẫn thấy mình gần nhau.
 
Vì Tổ Quốc ghi sâu lời Bác
Vì loài người đường Đảng vạch ra
Chinh Tây vì bạn vì ta
Các anh đi để Chăm Pa đẹp mùa.
 
Lá vàng rụng nhắc thu đã hết
Đông sắp về có rét không em?
Thư này như tấm chăn len
Sưởi em đỡ lạnh gió đêm lay màn.
 
Ừ! Tiếc thật nghĩ càng thêm tiếc
Những ngày ta quen biết rất dài
Mà không một lượt bắt tay
Cũng không một buổi sánh vai tự tình
Quá thận trọng chúng mình dè dặt
Để tháng ngày cướp mất thời cơ
 
Em yêu ơi! Đến bao giờ
Chúng ta đạt được ước mơ lúc này.
Không thể tính giờ ngày năm tháng
Phải tính bằng chiến thắng quang vinh
Đạp bằng gian khổ hy sinh
Đến hạnh phúc đến hòa bình tự do.
 
Thơ anh viết bên bờ công sự
Nên mỗi dòng mỗi chữ mỗi câu
Chung riêng quyện chặt lấy nhau
Anh lo chung trước riêng sau vẹn tròn.
 
Cuộc chiến đấu sẽ còn ác liệt
Đường đấu tranh anh biết còn dài
Nhưng rồi chiến thắng tương lai
Sẽ đưa ta đến ngày mai huy hoàng.
 
Anh ghét lối sống vàng Tư Sản
Yêu mùa hoa Cách Mạng ngát hương
Tình ta như nụ đang ươm
Ngày mai sẽ nở bông Hường đỏ tươi.
 
Đã dám bước vào đời Cách Mạng
Đã vì dân vì Đảng ra đi
Thì gian lao có quản gì
Sợ chi gió núi, ngại chi mưa ngàn.
 
Dù bom đạn phũ phàng chặn lối
Dù vạn ngàn đèo suối ngăn chân
Vượt lên tất cả hành quân
Bánh xe lịch sử không ngừng vòng quay.
 
Người chiến sỹ dạn dày sương gió
Đời vững vàng sắt đá không hơn
Nhưng lòng dào dạt yêu thương
Tim mênh mông tựa Đại Dương vô bờ.
 
Không một chút nghi ngờ sự thật
Anh tin em như rất tin mình
Anh yêu em lắm chân thành
Cố vun sới để mối tình nở hoa.
 
Đường xa tắp hai ta hai nước
Nhưng xa sao cho được lòng người
Hãy vững tin dựng tình đời
Nhớ nhau đừng tắt nụ cười nghe em.
 
Đá vàng tình nghĩa Thành Yên
Sẽ Thành Công sẽ nối liền trăm năm.
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
*  *
  *
(III)

Đời anh có lẽ của trăng
Nên không thiếu những đêm rằm sáng soi.
 
Khi Đất nước ngát mùi Hương Cúc
Từ phía Tây vượt dốc thăm quê
Hai ngày xuống bến lên xe
Mười tám tháng tám anh về thành Vinh.
 
Giải khát cốc nước tranh chưa cạn
Phía hiên ngoài trông thoáng bóng quen
Đúng rồi Trần Thị Bích Yên
Ơn ai sắp đặt gặp em nơi này.
 
Sấm rền trời rợp bóng mây
Bao ngày nắng hạn hôm nay mưa rào
Cúc vàng hương lại bay cao
Mùi thơm ngây ngất quyện vào gió thu.
 
Hưng Bình giữa một đêm mưa
Hai bông hoa đỏ gió đưa lại gần
Đây rồi ư? Nỗi ước mong
Cái hôn đầu cuộn sóng lòng hai ta.
 
Em như một bông hoa hé nở
Bước vào đời bỡ ngỡ chưa quen
Chân thành anh đến bên em
Muốn em có một niềm tin vững vàng.
 
Trăng như bạc dát dòng Lam
Mây như dải lụa phủ ngang núi Hồng
Bắt tay nhau lượt cuối cùng
Đứa quê Bác đưa ngược dòng Giang Lam.
 
Việc chung khi đã làm trọn vẹn
Xin cấp trên một chuyến thăm nhà
Tám năm biền biệt đi xa
Nay ghi lại bản tình ca trở về.
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
*   *
  *

(IV)

Những kỷ niệm bộn bề năm tháng
Lòng bồi hồi rung cảm biết bao nhiêu
Xương máu đổi cho ta ngày gặp gỡ
Như chàng Kim tái hợp với nàng Kiều.
 
Đợt phép ấy rất nhiều chi tiết
Không đủ thời gian chép nên thơ
Tiếc chưa học hết chữ ngờ
Lòng anh khi ấy gió xô trăm chiều.
 
Những người thân rất nhiều ý kiến
Thúc giục anh về chuyện vợ con
Hai đường nên chọn đâu hơn
Bên tình bên hiếu biết thương bên nào?
 
Không khóc máu vẫn trào thành lệ
Đêm nằm nghe thủ thỉ Truyện Kiều
Lò hương mảnh phím tình yêu
Trao em Kiều bán thân Kiều chuộc cha.
 
Không thể để mẹ già đau khổ
Dù ước mơ giang dở không thành
Biết rằng em sẽ hận anh
Vì ta đem đến cho mình khổ đau.
 
Được bước đến đỉnh cao tình cảm
Vẫn thương em năm tháng khôn nguôi
..." Chửi nữa đi Bích Yên ơi"...
Một câu anh viết ít người nói ra.
 
Khi những đoá Chăm Pa nở trắng
Anh hiểu xuân ấm nắng đã về
Giao thừa thức suốt đêm khuya
Ý thơ hương thuốc cùng chia buồn này.
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 11:44:47thanhhuyen1948>
*  *
  *
(V)                 

Xuân 1974- Trung Lào.
 
" Anh không ngủ đêm nay
Như bao đêm giao thừa không ngủ
Gió se lạnh lùa qua cánh cửa
Lay ngọn đèn dầu thức giữa rừng khuya
 
Cầm bút làm thơ gửi lại trời quê
Anh viết cho em những dòng cảm xúc
Dù trình độ chỉ là thơ con cóc
Anh vẫn gửi em chẳng sợ em cười.
 
Ta xa nhau hai mùa xuân rồi
Miền Bắc hai lần hoa đào khoe sắc
Thành Huế quê em soi mình trong nước
Hương Giang lung linh áo tím mai vàng.
 
Hai mùa xuân anh ở chiến trường
Nước bạn !
Mai đào nở trong anh là tưởng tượng
Xuân đến bên này chỉ đẹp khi mơ
 
Rừng bạn vàng nỗi nhớ trong thơ
Mùa khô cướp màu xanh của lá
Núi đỏ ráng chiều niềm thương muôn thuở
Gió Lào cuốn bụi tung bay
 
Xuân ở đây
Không đẹp
Không có xuân đâu chỉ hai mùa nối tiếp
Mỗi năm hai lần mưa nắng thay nhau.
 
Cảnh buồn người chẳng vui đâu
Sầu đong càng lắc, lắc lâu càng đầy
Với em anh đến xuân này
Bằng tình nghĩa của những ngày năm xưa.
 
Anh hiểu em vui chưa trọn vẹn
Đang lênh đênh tìm bến cho đời
Mênh mông non nước biển trời
Một mình chèo lái chưa người chung tay.
 
Gieo gió để gió gây thành bão
Làm thuyền em chao đảo giữa dòng
Đắng cay nén lại trong lòng
Thương em anh muốn bật hồng Hải Đăng
 
Đây sự thật mùa xuân hạnh phúc
Em ơi em, đây cực la bàn
Đến đây em rất an toàn
Anh xin mở một con đường em qua.
 
Ta với ta dù là tình bạn
Hay mối tình Cách Mạng thiêng liêng
Hoặc như câu chửi của em
"Da vàng máu đỏ nói lên tiếng người".
 
Không sao cả trắng rồi lại trắng
Đã đen ngàn năm chẳng thay đen
Đến đây cứ đến đây em
Hiểu anh em sẽ hiểu thêm cuộc đời.
 
Em sẽ biết ai người đáng mến
Ai là người dễ đến gần hơn
Bề ngoài chung một nước sơn
Lòng người khó kẻ đo lường nông sâu.
 
Đời là thế biển dâu đã rõ
Một tấm gương sáng tỏ vô cùng
Đưa bóng mình đứng vào trong
Tước bỏ đi những chỗ không đáng cần.
 
Anh mới là một lần ví dụ
Trong nỗi niềm ươm nụ mơ hoa
Cho dù chẳng đẹp duyên ta
Nhưng ngàn năm vẫn mặn mà yêu thương.
 
Em nhớ chứ? Con đường ngày ấy
Ta mở ra không chạy ngoằn ngèo
Thật thà thẳng thắn thương yêu
Càng đi càng đẹp càng nhiều niềm tin
 
Giành tất cả xây nên mơ ước
Tưởng trăm năm sẽ được sống gần
Bất ngờ đâu chỉ một lần
Tình ta gió xé bão giằng nát tan.
 
Anh không muốn gian ngoan giả dối
Đã thật thà đem nói cùng em
Dù tình chồng vợ chẳng nên
Hiểu nhau an ủi cho quên nỗi buồn.
 
Nhưng nhận được một luồng gió xoáy
Con thuyền tình xô đẩy lênh đênh
Giận đời em ghét cả anh
Người yêu phút bỗng trở thành thù nhân.
 
Nay dù chẳng thể gần nhau nữa
Anh vẫn còn thương nhớ quý yêu
Anh như số phận nàng Kiều
Quên tình được hiếu giữ điều trọn truy.
 
Dù bốn biển mênh mông mờ mịt
Dù gió xô trăm bến ngàn bờ
Học thêm cho hết chữ ngờ
Ôi ái ân! Một giấc mơ não nùng.
 
Tình yêu mới rực hồng chói lọi
Là con đường đi tới tương lai
Cho Tổ Quốc cho loài người
Vì đời sẽ có lúc đời vì ta.
 
Anh đã dắt em qua đau khổ
Bằng những câu những chữ thật thà
Đường dài nở thắm muôn hoa
Vượt lên em phía trước là mùa xuân.
 
Giáp Dần đến một năm đẹp đẽ
Chúc Bích Yên trẻ khoẻ yêu đời
Dập dờn thắng lợi niềm vui
Buồm căng gió thẳng chân trời ước mơ.
 
Thuốc đã cháy thành thơ trọn gói
Lá thư đầu năm mới gửi em
Bích Yên ơi! Hãy đón xem
Dòng thơ lính viết giữa đêm giao thừa”.
 
Em ơi ! Em cảm thông chưa?
Lòng anh anh chép thành thơ cả rồi
Sẽ thương em mãi suốt đời
Vẫn yêu em mãi như người anh yêu.
 
Mảnh trời xanh màu ô lưu
Trông qua cửa sổ một chiều mùa xuân
Hoa vườn nở trắng Lay ơn
Mà hai đứa chẳng chung ôm một ngày.
 
Cúc vàng đã hái cầm tay
Đã ôm ấp cả đêm ngày trong mơ
Vẫn bồi hồi nhớ ai xưa
Ba mùa thu một giấc mơ chẳng thành.
 
Thương nhau nên nặng nghĩa tình
Đừng quên kỷ niệm của mình nghe em
Nắng xuân cho cúc xanh thêm
Hẹn mùa thu tới khắp miền ngát hương.
 
                                              
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!
Đăng nhập để trả lời
0