* *
*
(V)
Xuân 1974- Trung Lào.
" Anh không ngủ đêm nay
Như bao đêm giao thừa không ngủ
Gió se lạnh lùa qua cánh cửa
Lay ngọn đèn dầu thức giữa rừng khuya
Cầm bút làm thơ gửi lại trời quê
Anh viết cho em những dòng cảm xúc
Dù trình độ chỉ là thơ con cóc
Anh vẫn gửi em chẳng sợ em cười.
Ta xa nhau hai mùa xuân rồi
Miền Bắc hai lần hoa đào khoe sắc
Thành Huế quê em soi mình trong nước
Hương Giang lung linh áo tím mai vàng.
Hai mùa xuân anh ở chiến trường
Nước bạn !
Mai đào nở trong anh là tưởng tượng
Xuân đến bên này chỉ đẹp khi mơ
Rừng bạn vàng nỗi nhớ trong thơ
Mùa khô cướp màu xanh của lá
Núi đỏ ráng chiều niềm thương muôn thuở
Gió Lào cuốn bụi tung bay
Xuân ở đây
Không đẹp
Không có xuân đâu chỉ hai mùa nối tiếp
Mỗi năm hai lần mưa nắng thay nhau.
Cảnh buồn người chẳng vui đâu
Sầu đong càng lắc, lắc lâu càng đầy
Với em anh đến xuân này
Bằng tình nghĩa của những ngày năm xưa.
Anh hiểu em vui chưa trọn vẹn
Đang lênh đênh tìm bến cho đời
Mênh mông non nước biển trời
Một mình chèo lái chưa người chung tay.
Gieo gió để gió gây thành bão
Làm thuyền em chao đảo giữa dòng
Đắng cay nén lại trong lòng
Thương em anh muốn bật hồng Hải Đăng
Đây sự thật mùa xuân hạnh phúc
Em ơi em, đây cực la bàn
Đến đây em rất an toàn
Anh xin mở một con đường em qua.
Ta với ta dù là tình bạn
Hay mối tình Cách Mạng thiêng liêng
Hoặc như câu chửi của em
"Da vàng máu đỏ nói lên tiếng người".
Không sao cả trắng rồi lại trắng
Đã đen ngàn năm chẳng thay đen
Đến đây cứ đến đây em
Hiểu anh em sẽ hiểu thêm cuộc đời.
Em sẽ biết ai người đáng mến
Ai là người dễ đến gần hơn
Bề ngoài chung một nước sơn
Lòng người khó kẻ đo lường nông sâu.
Đời là thế biển dâu đã rõ
Một tấm gương sáng tỏ vô cùng
Đưa bóng mình đứng vào trong
Tước bỏ đi những chỗ không đáng cần.
Anh mới là một lần ví dụ
Trong nỗi niềm ươm nụ mơ hoa
Cho dù chẳng đẹp duyên ta
Nhưng ngàn năm vẫn mặn mà yêu thương.
Em nhớ chứ? Con đường ngày ấy
Ta mở ra không chạy ngoằn ngèo
Thật thà thẳng thắn thương yêu
Càng đi càng đẹp càng nhiều niềm tin
Giành tất cả xây nên mơ ước
Tưởng trăm năm sẽ được sống gần
Bất ngờ đâu chỉ một lần
Tình ta gió xé bão giằng nát tan.
Anh không muốn gian ngoan giả dối
Đã thật thà đem nói cùng em
Dù tình chồng vợ chẳng nên
Hiểu nhau an ủi cho quên nỗi buồn.
Nhưng nhận được một luồng gió xoáy
Con thuyền tình xô đẩy lênh đênh
Giận đời em ghét cả anh
Người yêu phút bỗng trở thành thù nhân.
Nay dù chẳng thể gần nhau nữa
Anh vẫn còn thương nhớ quý yêu
Anh như số phận nàng Kiều
Quên tình được hiếu giữ điều trọn truy.
Dù bốn biển mênh mông mờ mịt
Dù gió xô trăm bến ngàn bờ
Học thêm cho hết chữ ngờ
Ôi ái ân! Một giấc mơ não nùng.
Tình yêu mới rực hồng chói lọi
Là con đường đi tới tương lai
Cho Tổ Quốc cho loài người
Vì đời sẽ có lúc đời vì ta.
Anh đã dắt em qua đau khổ
Bằng những câu những chữ thật thà
Đường dài nở thắm muôn hoa
Vượt lên em phía trước là mùa xuân.
Giáp Dần đến một năm đẹp đẽ
Chúc Bích Yên trẻ khoẻ yêu đời
Dập dờn thắng lợi niềm vui
Buồm căng gió thẳng chân trời ước mơ.
Thuốc đã cháy thành thơ trọn gói
Lá thư đầu năm mới gửi em
Bích Yên ơi! Hãy đón xem
Dòng thơ lính viết giữa đêm giao thừa”.
Em ơi ! Em cảm thông chưa?
Lòng anh anh chép thành thơ cả rồi
Sẽ thương em mãi suốt đời
Vẫn yêu em mãi như người anh yêu.
Mảnh trời xanh màu ô lưu
Trông qua cửa sổ một chiều mùa xuân
Hoa vườn nở trắng Lay ơn
Mà hai đứa chẳng chung ôm một ngày.
Cúc vàng đã hái cầm tay
Đã ôm ấp cả đêm ngày trong mơ
Vẫn bồi hồi nhớ ai xưa
Ba mùa thu một giấc mơ chẳng thành.
Thương nhau nên nặng nghĩa tình
Đừng quên kỷ niệm của mình nghe em
Nắng xuân cho cúc xanh thêm
Hẹn mùa thu tới khắp miền ngát hương.
Đây là những bài thơ tôi viết cho em khi còn ở chiến trường và trong thời gian công tác quân đội. Hy vọng các bạn trẻ ủng hộ cho tôi, tuy nó không được hay lắm nhưng đó là cả chuyện tình một thời mà tôi không thể nào quên!