📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Long Nhật Quang - Một Khoảng Thời Gian Nào Đó

28 trả lời, 2.296 lượt xem — Trang 1 / 1
Đường Xưa

Cái ngày đó hai đứa mình cùng lớp
Trưa bóng râm ta qua mấy ngõ hoa
Anh sợ gặp bướm theo đến tận trường
Vướng tay ngà lại ướp lên tóc em
Rồi hai năm bây giờ thành xa lạ
Chẳng chung trường và chung một đường hoa
Đường này đả thành nơi vắng hoang dã
Và bóng em củng vắng như đường xưa

Long Nhật Quang ( cuối lớp 9 )
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Buồn Với Trăng

Thảm thiết lòng ta quá cô độc
Điên hồn ta khóc trong chốc lát
Khóc đến bao giờ ! như cả đêm
Thềm trăng tỏa gối mộng dưới hiên
Ta ôm say tình với gió non cao
Em về cuộc chia ly đả đến
Trời vắng hội đêm sầu nghiêng trăng
Trăng củng về cuối bến sông đợi
Thôi lẻ loi chỉ còn lại mình ta
Ta gảy từng mảnh sầu xuống nước
Và trăng sẽ lấy nuôi sầu nặng
Lòng ta bớt hầu nhẹ lâng la

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Em

Tạm biệt

mái nhà tranh đong đởn

Ngọn đèn

gió lùa từng đêm lạnh tím hồn

Lời thơ ngã

Cuối đêm sầu trăng đả nhặt

Vì em

anh sang nhà cho có người

Muộn màng quá

từ ngày em lấy chồng

Nhà xưa

vách xiêu đèn không ngọn

Anh thấy

cái điêu tàn như chiến trận

Đả không còn

bóng em về bên cửa

Gặp anh

rồi cười nói bao điều

Nay chỉ còn

một căn nhà tranh nát

Tạm biệt

anh nhìn lâu chút nữa

Để không

chạnh lòng bóng người xưa

Nhà dưới

nồi son nay bỏ dỡ

Chẳng ai dọn

cho gọn gàng như xưa

Sân nhà

lá thu đả trút lá

đâu ai quét như xưa anh ngắm nhìn

Vậy đó

mà hai năm xa lắc

Từ ngày em lấy chồng

cây hoa giấy trước ngõ củng buồn theo

Nghe tin

em bán ngôi nhà này

Và xóa kỉ niệm

chiều nào anh củng sang thăm

Thôi tạm biệt

ngôi nhà có chủ mới

Anh mang hành trang

và những bài thơ em thích đọc

Anh đốt thành tro

gởi trăng đem tặng Hằng

Không còn cô đơn

những khi nhà vắng em .


Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Người Xưa

Ngày về đi vội qua khung cửa

Thấy ai ngồi vá suốt mùa đông

Thì ra cô gái ôm mơ mộng

Lúc chung trường chợt ngõ lời thương

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Đoàn Khúc Hạ

Mây về giăng lối xưa
Gom nắng nhóm thành lửa

Con suối trong tinh khiết
Đả cạn vì thời tiết
Chỉ còn tiếng chim ca
Nhỏ vào tim ngọt quá

Hướp vài giọt nắng hồng
Hoa rơi khắp dòng sông
Áo trắng còn đâu đó
Hương thì rải trong gió

Cô học trò đi vội
Bỏ lại một mình tôi
Con đường nay quá nắng
Che chung tờ lá vằng

Đừng đi về lối đó
Đường này anh che cho
Hạ trắng lên điệp khúc
Hai ta che lá trúc

Đi về tưởng tình nhân
Mọi người cười chọc rằng
" Thằng Quang thật khéo chọn "
Người yêu thật là son

Em bừng đỏ cả mặt
Úp sát ôm tôi chặt
Quên đi những lời chọc
Lấm lem cả đôi tóc

Tuy giả mà là thật
Cám ơn chùm lá mát
Và mùa hạ se tơ
Đả đưa ta vào mộng

Và rải nắng xuân huyền
Đoản khúc của mùa hạ
Anh thường hay làm thơ
Để tặng khi có nàng .

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Bâng Quơ

Không hiểu sao đạp xe ngang nhà em
Hư vô nào đó tự dưng kéo về
Mắt nhìn lâu cây mai bên cửa
Tường lầu cao ngăn cách đả từ lâu

Nàng đâu rồi chẳng còn hé cánh song
Bâng quơ lòng tôi cứ mãi hỏi lòng
Em đâu góc phòng cao sao vắng hiu
Tôi nhớ mỗi chiều em hay ra chào

Sự lo lắng trong tôi nay nặng quá
Và mất đi một mảnh trang thơ si
Tôi tương tư người con gái lầu cao
Nên lòng hỏi lòng chiều nay sao không ra

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Anh ... Nhà Em

Có một đàn bướm về chung một ngõ
Có chùm hoa lạ gió đưa hương bay
Nhà em cỏ thơm ven khắp đường dài
Bướm tưởng xuân thì đậu chưa tan mơ

Mỗi lần anh sang cay hồn gối mộng
Tưởng đi lạc về nơi chốn thần tiên
Nhà em đường râm tươi mát như suối
Ngọt dịu hương trời ấp hoa khối xuân

Nhà anh mỗi sáng mịt mù sương trắng
Chim uống giọt sương hát vang say trời
Hai đoạn đường dài như thấy gần lắm
Ta thăm nhau suốt một mùa tháng năm

Tình ta lắm mộng và tha thiết
Con đường này duy nhất chỉ có ta
Hai căn nhà như hai cảnh tiên trời
Không say hương củng giăng thơ khắp đường

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Đơn Côi

Yêu em rồi - đả yêu em rồi
Đêm về dệt mộng mãi trong tôi
Cung sầu gió nhẹ ngày không lại
Đả yêu sao lòng mãi đơn côi

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Canh Dần

Xuân nay chưa chắc anh sẽ về
Bút đèn còn vướng cái hồn thơ
Nhìn đâu hương mai đả se thoảng
Thấp thoáng vườn đào thêm vài hoa

Năm nay em thêm một tuổi mới
Càng ngày anh sợ em xa anh
Mẹ già ngó sâu thương con gái
Đến tuổi lấy chồng chẳng còn ai

Xuân nay chưa chắc anh sẽ về
Với lá thư này viết cùng em
Canh dần là năm may mắn nhất
Bao lời chúc nặng trong hồn anh

Anh nơi xứ thành xa quê quá
Biết em có đẹp như xuân sang
Cầu em tươi như hoa tươi thắm
Để tuổi xuân lấy chồng cho thơm

Long Nhật Quang ( xuân canh dần )
Đăng nhập để trả lời
0
Thư Gởi Miền Trung

Chân thành xin gởi về em nơi ấy
Mùa dông tháng tám nước nổi lại về
Hồn anh rơi xuống nghiêng sầu trang giấy
Đựng đầy nỗi niềm một lòng tái tê

Miền Trung quê em những mùa nước lớn
Phơi dưới quê nghèo một màu trắng tinh
Sao em ngăn được nổi đau trách hờn
Với lá thư này xoa bớt lòng nhau

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Thư Gởi Thầy Hùng

Hè năm nay em không đến thăm thầy
Chắc thầy cũng buồn một lòng cùng em
Ba năm phượng đỏ tiếng ve hao gầy
Tình thầy trò em ép mãi trong tim

Kí ức xưa đã vỡ ra trăm mảnh
Em nhớ thầy vô cùng ngày thầy đến
Mới đó ba năm thầy về quê củ
Em còn viết mãi nghìn lá thư thăm

Long Nhật Quang

tặng thầy Nguyễn Huy Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Tỏa Lòng Với Trăng

Thà ta chết đem hồn hòa gió biếc
Sẽ gần trăng và nghe tiếng chị Hằng
Còn hơn ta đêm lắng nghe tiếng sóng
Vỗ vào bờ ta như hồn tiêu tan

Đêm nay đây uống cho bay đến tận
Say với trăng còn hơn say với tình
Ta buồn lắm ! ước như làn mây thản
Ta sẽ về và hội ngộ cùng trăng

Những cô gái thế kỉ hai mươi mốt
Đừng nói câu dịu dàng với chung tình
Nghe nặng lắm với đáy hồn trai trẻ
Thà trống trải cho nhẹ lòng chẳng đau

Ai nhốt hồn ta và giam muôn trượng
Đời lẽ chi họ quên cái chung tình
Trăng tỏa hương bên cành liễu lá trúc
Hồn ta gởi một ít buồn theo trăng

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Em

Tạm biệt

mái nhà tranh đong đởn

Ngọn đèn

gió lùa từng đêm lạnh tím hồn

Lời thơ ngã

Cuối đêm sầu trăng đả nhặt

Vì em

anh sang nhà cho có người

Muộn màng quá

từ ngày em lấy chồng

Nhà xưa

vách xiêu đèn không ngọn

Anh thấy

cái điêu tàn như chiến trận

Đả không còn

bóng em về bên cửa

Gặp anh

rồi cười nói bao điều

Nay chỉ còn

một căn nhà tranh nát

Tạm biệt

anh nhìn lâu chút nữa

Để không

chạnh lòng bóng người xưa

Nhà dưới

nồi son nay bỏ dỡ

Chẳng ai dọn

cho gọn gàng như xưa

Sân nhà

lá thu đả trút lá

đâu ai quét như xưa anh ngắm nhìn

Vậy đó

mà hai năm xa lắc

Từ ngày em lấy chồng

cây hoa giấy trước ngõ củng buồn theo

Nghe tin

em bán ngôi nhà này

Và xóa kỉ niệm

chiều nào anh củng sang thăm

Thôi tạm biệt

ngôi nhà có chủ mới

Anh mang hành trang

và những bài thơ em thích đọc

Anh đốt thành tro

gởi trăng đem tặng Hằng

Không còn cô đơn

những khi nhà vắng em .


Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Rượu

Uống nhiều

thấy lòng vui như tết

Hồn ngã

và lâng với cung trăng

Đêm nay

tóc em hương bồ kết

Chẳng bằng

hương sầu môi thần tiên

Xây nguyệt

ta xây luôn hồ rượu

Có bạn

canh đêm ngâm hương trầm

Huyền dịu

hai hồn in xuống nước

Trăng hướp

Một giọt đã say tàn

Còn ta

trọn đêm dưới bóng vàng

Trăng sáng

gật đầu hỏi tĩnh chưa

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Thoáng Kỷ Niệm Bay

Anh sẽ đến khi mùa hoượng nở
Bật tiếng vĩ cầm bỗng thương nhớ nhau
Sân trường thảm đỏ như ngọn lửa cháy
Suốt ba tháng hè còn mùi hương thơ

Nay yên vắng chỉ còn chú ve con
Vòng kỷ niệm còn rải dưới đường mòn
Mãi mê hồn anh tìm lại áo trắng
Và giọt nước mắt ngày ta chia tay

Mắt ai rơi xưa mùa hè vụng dại
Tay chạm kỷ niệm nổi lên sóng gió
Mơ màng trước hè và giờ đến trường
Còn mãi - còn mãi mùa hè vấn vương

Anh sẽ đến nhặt lại từng kỷ niệm
Đã vùi lấp suốt ba tháng hè dài
Trang giấy mộng lưu bút còn tươi thắm
Giờ nơi đâu tìm chẳng gặp lại nhau .

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Nào Ta Gặp Lại

Khi nào ta mới gặp lại
Bốn mùa hay vài năm vậy
Từ ngày em chuyển trường nơi khác
Không hẹn ngày về chung kỷ niệm xưa

Người đi chắc tôi nhớ lắm
Giây phút này đây ruột rối tơ tằm
Tôi nhớ cái mùa phượng vĩ
Người nói đi rồi chắc nhớ tôi mãi

Nghẹn ngào tôi ngăn nước mắt lại
Ly biệt giữa hè tôi với tôi
Khi nào tôi mới gặp lại
Hay cùng con đường đến trường như xưa

Mỗi mùa thu khai trường lại buồn
Đâu còn bóng xưa mà vui với đùa
khi nào ta mới gặp lại
Bây giờ hay kiếp sau đây

Quang mong có một ngày không xa
Ta lại về chung lớp như năm xưa

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Em Mười Tám


Khi em mười tám chín quả đu đũ
Thẫn thờ áo dài ngã nghiêng hồn anh
Cô bé khai trường còn chút hương củ
Lem giấy mộng tím lưu bút ngày xanh

Đu Đũ ngọt như thân em mềm dịu
Lòng bồi hồi anh muốn ngõ lời yêu
Khi xưa chung trường em chẳng có sắc
Nay lên mười tám rải hương gió rắc

Anh đứng nhìn lâu như mảnh trang thơ
Giá mà thời gian còn chung mái trường
Anh sẽ nói lời yêu chẵng dại khờ
Trao hết cho em mười tám vấn vương

Mười tám chín - mười tám bông bưởi nở
Xuân chẵng tàn còn mãi dưới tóc em
Hương son quả lựu tròn se mộng thắm
Anh đã yêu từ khi em mười tám hồng

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa Yêu Được


Xin chào cô em gái
Đang học trường nào vậy
Tên gì người đẹp thế
Đắm hồn lẫn cơ mê

Áo trắng giữa mây ngàn
Vừa nhìn đả yêu nàng
Xin trả lời đừng ngại
Nơi này chẳng có ai

rằng :

Anh này thật là kỳ
Cứ theo như ma quỷ
Tên gì hỏi làm chi
Thôi tránh đường tôi đi ?


Câu trả lời thật buồn
Nước mắt lại muốn tuôn
Nhưng cố lòng vẫn chịu
Vì mình đả lỡ yêu

Cô này hung dữ quá
Tại muốn quen vậy mà
Thế nào nàng cũng dịu
Và bằng một lời yêu

rằng :

Thôi đừng mơ vô vàng
Được rồi ! ta làm bạn
Tuổi em còn học hành
chưa yêu được đâu anh
.

Thôi rồi anh bó tay
Ta đi chung đường này
Trên con đường phấn đấu
Tương lai sẽ gặp nhau .

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Kỷ Niệm

Tình yêu qua .... tôi đi qua
Mùa hè đến.... tôi trở lại
Không áo trắng ... dưới bóng tà
Không sợi nhớ ... buộc thành dây

Thời gian qua ... tôi đi tìm
Những kỷ niệm .... còn trong tim
Ở đâu đó .... một ngôi trường
Kỷ niệm xưa .... giờ thành hương

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa

Mưa rơi trên mái nhà
Những âm thanh lạnh buồn
Chạm vào hồn tôi ngã
Cơn sầu dưới mưa tuôn

Phất phới ngoài khung cửa
Dường như mưa thất tình
Nên tiếng buồn say sưa
Vọng lại chỉ riêng mình

Đêm nay tôi chưa ngủ
Tôi sẽ thức cùng mưa
Cùng khóc cho tuôn ứa
Cái tình yêu quả mù

Mưa giăng như vừa khóc
Mịt mù cuối con đường
Ước lem cả đôi tóc
Tôi đi trong mưa thương

Những bọt nước trắng xóa
Mưa quặn lại nỗi đau
Lòng tôi nhỏ giọt sầu
Đệm theo tiếng mưa hoa

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng

Nắng lên đó em giặc áo cho mau
Để nắng nguội mẹ la em khờ
Nhìn kìa nắng xong lên giàn bí của mẹ
Nắng ở trên đầu
Mùi tóc chẵng ra hương thơm
Cha đi về ruộng mướt màu xanh thẳm
Ở sau hè mẹ lặt từng luống hoa thơm
Em giặc áo kẽo ba mẹ về mắng
Một ngày hiền với cơn nắng đồng quê
Chú trâu già ngã thân người dưới nước
Bác nông dân mồ hôi ước đẫm vai
Ngày nắng gắt đôi má em thêm hồng
Nắng dưới hàng cây ... chim uống giọt hồng
Nắng lên rồi đó
Cây hoa giấy trước ngõ
Bên giàn bí em treo áo cạnh hàng rào
Mẹ về bữa cơm sau ngày nắng
Cha về rũ rười người lẫn vai
Mồi hôi rơi chát ngát dưới nắng vàng .

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Cây Cầu Ván

Mỗi ngày tôi thường qua cây cầu ván
Tôi thả hồn lênh đênh theo sông nước
Cầu ván bao giọt mồ hôi dựng thành
Tôi đi nhè nhẹ chẳng dám bước mạnh

Thì công sức người dân nơi này
Tôi đạp lên giọt mồ hôi còn cay
Những ngày mưa và những ngày nắng vội
Cầu ván hai đầu chào đón khách sang sông

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Vắng

Cô bé ơi ! nghĩ gì mà ngớ ngẩn
Lại đây nào ta đi cho có đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi lắm
Đi hai người có bạn với tháng năm

Đường này vắng sẽ có nhiều kẻ lạ
Đi một mình nguy hiểm lắm em ơi
Để riêng anh đưa về công chẳng tính
Mà chỉ xin cái công cho làm quen

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ

Cô bé này ! sao bắt anh chờ mãi
Như cây đời khô hạn chờ mưa tới
Chiều thứ bảy sao tuần nào củng vậy
Thấy bóng ai giật mình tưởng em tới

Ở bên kia ! bao nữ mặc áo dài
Anh nôn nao giữa muôn ngàn áo trắng
Đợi chẳng thấy ! chắc cho mình leo cây
Lòng hỏi lòng mà chẳng không ra chẳng

Rồi vài phút sân trường chẳng còn ai
Thật lạ kỳ đã hẹn hôm nay mà
Anh nghĩ rằng ! chắc em còn đang ngại
Nên thứ bảy chỉ có ta và ta

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Trở Về Tuổi Thơ

Ngày ấy đâu rồi

Cái tuổi thơ mơ mộng

Con diều giấy

Bay cao trên trời

Dòng sông mát tắm mùi như hương sữa mẹ

Bóng râm tre ngà

Che mát khi đến trường

Ngày ấy đâu rồi sao tôi thương nhớ quá

Bóng chiều tà





Ngày hai buổi đi học dưới đường dài



Tuổi thơ ơi

Tâm hồn tôi trở lại

Ở đâu đó một dòng sông dịu trôi

Tuổi thơ ơi .....

Mãi đi theo hồn người

Khi khôn lớn còn đọng lại trong tâm tư

Xin trở về .......

Nhặt lấy quá khứ

Bên tuổi thơ còn mãi trong tim hồng .

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Khai Hương


Và em đến

khung trời thay áo mới

Mắt môi ngà

Như hạt ngọc thắm pha

Anh đi tìm

mùi hương hoàng hôn tím

Em đã qua

hương còn rải gió chiều

Chẳng phải xuân

nguội dưới bóng nắng vàng

Cớ sao bướm

say sưa một hương nhan

Mây lạnh trời

vì tương tư bóng nữ

Ngã vầng thơ

man mác dịu hoa si

Ta đi về

áo còn lem hương lẻ

Đến tận nhà

vẫn chưa tan hương mơ

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Ta Chỉ Có Thế

Người ơi

đôi ta chỉ có thế

Hận sầu

và tất cả chia ly

Ta chia

hai đường không cùng bước

Chẳng gần

và tựa bờ vai nhau

Đêm nay

ta uống cho hết sầu

Và mang

vứt tình bay ngàn khơi

Trả gió

gởi lại cho mây trời

Và sắc

nát bọc hương tình phai

Một ngày

ta chợt tĩnh ngộ lại

Tình đả

lặng chết muôn trùng mây

Và mãi tình ta chỉ có thế

Ôm sầu

gánh nặng hồn lẫn vai

Long Nhật Quang
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Buồn Đêm Trọ


Lặng lẽ

tôi về qua gác trọ

Và xây

mộng sâu dưới mây thành

Đêm nay

nảo lòng với đắng

Trăng hoa

say hương đời ngay dại

Bút giấy

khai hồn người cô đơn

Người tìm

kẻ kiếm sau mịt mù

Mưa giăng

ngoài phố buồn từng đêm

Gác lạnh

không chăn chiếu mùng gối

Mưa đêm

Từng cơn rót vào hồn

Gác trọ

nổi buồn không tả nổi

Mang hồn

như bỏ ngoài nghĩa trang

L.N.Q
Đăng nhập để trả lời
0
Câu Hỏi Lạ

Bàn tay qua em kề đầu gối mộng

Thân người anh thay thế chăn đêm dài

Em đả ngủ dưới gió trăng mây biếc

Xếp cánh mềm ổi ả vào giấc mơ


Anh là ai môi thầm hé chẳng rỏ

Anh vui mừng tưởng em gọi tên anh

Anh lắng nghe môi em nói tất cả

Anh là ai tôi chưa quen bao giờ


Anh đả thấy ! em thật chưa yêu anh

Chưa nằm mơ thấy anh giấc mơ huyền

Hồn trống trải củng là câu hỏi lạ

Anh là ai tôi chưa quen bao giờ

LNQ
Đăng nhập để trả lời
0