📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THÁNG TƯ ĐEN - Thanh-Thanh

4 trả lời, 1.157 lượt xem — Trang 1 / 1
THƯ TÙ

Muốn nói cùng em cả vạn điều
Mà rồi chẳng nói được bao nhiêu,
Mặc dù đã định trong tâm trước
Mà gặp nhau là ý bạt phiêu!

Cũng có vài điều có nhớ ra
Mà vì bên cạnh lắm người ta,
Và vì thẳng mặt mà phân-tích
Thì quá... sỗ-sàng, quá... khổ-qua...

Nên mượn lời thơ để giãi-bày
Nỗi lòng ấp-ủ bấy lâu nay ...
Em ơi, bình-tĩnh nghe anh nói:
Ta hãy vươn lên khỏi cảnh này!

Ta đã yêu nhau thuở trẻ-trung,
Xây nên tổ ấm đẹp vô cùng.
Cõi trần ví thử bình-yên cả
Thì đã trọn đời hưởng phúc chung.

Với bát cơm ngon, tấm áo lành,
Người đời bắt buộc phải đua tranh.
Phũ-phàng cuộc sống làm lem-lấm
"Hai trái tim vàng, một mái tranh".

Anh cứ ngây-ngây dại-dại hoài,
Lợi-quyền cấp-chức gác ngoài tai.
Nửa đời mẫn-cán cam cơ-cực,
Đơn độc khư-khư luyện đức+tài (!)

Anh đã (là khôn hay dại đây?)
Nằm ngoài tất cả mọi vòng vây .
Thức trong giấc ngủ, trong mơ tỉnh;
Bảo-bọc hồn hoa trong xác cây.

Anh đã (đương-nhiên là dại rồi!)
Tự mình đày đọa chính mình thôi!
Lại còn ép-uổng con và vợ
Thiếu-thốn quanh năm chật-vật hoài.

Bạn-lứa: đô-la với hạt xoàn!
Chồng người: đại-phú với cao-quan!
Chồng em thủ-phận nghèo, cô-thế;
Chẳng chịu chen chun, chỉ chịu gàn!

Đến lúc đem thân đi ở tù
Anh không để lại một đồng xu!
Một mình mọi việc em lo-liệu;
Viễn-ảnh tương-lai quá mịt-mù.

Em đã lo cho con học-hành
Lại còn lo tiếp-tế cho anh.
Hùn hoài tổ-hợp hàng không chạy;
Bụng hiếm khi no, bệnh khó lành!

Thân-thích lià xa hoặc mạt-thời;
Gia-tài sự-nghiệp hóa ma-trơi!
Nhà không bán được, người ta chiếm!
Thuế nặng, hàng cao, chạy hụt hơi!

Con lớn theo nhau đi lấy chồng,
Còn đàn con nhỏ yếu gia-công.
Em ngày một mệt, đau, gầy, yếu:
Cực-khổ trăm đường, chịu nổi không?

Em ạ! Ngày xưa, gái góa chồng:
Ba năm* tang-chế thế là xong!
Khổng Nho nghiêm-nghiệt chuyên vây thắt
Mà đã buông lơi cả một vòng!

Anh có còn gì để lại đâu?
Cho em: chỉ một khối ưu sầu!
Năm năm* đằng đẵng là thôi hết:
Môi đã phai son, má nhạt mầu!
*Thế mà tác-giả đã bị "cải-tạo" hơn 12 năm!

Anh gửi về em lòng nhớ ơn,
Và lời... tạ tội -- Biết gì hơn!
Cầm như anh đã thành thiên-cổ:
Sông đã vơi khô, núi đã sờn!

Hãy gạt anh ra khỏi cuộc đời!
Đừng còn bận-bịu nữa, em ơi!
Vai gầy gánh nợ khôn kham nặng:
Em có toàn-quyền thở, thảnh-thơi!

Có rẽ chia nào không đớn đau?
Lấy lòng mà hiểu chút lòng nhau:
Chấp-kinh đành phải tòng-quyền vậy!
Lỡ một hành-nhân: lọt cả tàu ...

Rồi, một ngày kia... em sẽ quên,
Như hơi gió nhẹ thoảng ngoài hiên,
Bớt buồn rưng-rức trong muôn một
Mới vợi trong anh mối muộn phiền!...

"Nhà Trắng" (Thôn 5) 1980
THANH-THANH
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0
VƯỢT BIỂN


Giữa đêm lén dậy dòm khe hở
Nhìn những can-nhân bị bắt về.
Tiếng khóc thơ nhi làm nghẹn thở;
Trái tim thắt bóp nhói đau tê .

Kìa, người thiếu-phụ bồng con dại;
Đứa lớn lưng đìu, tay dắt em.
Ánh mắt nhìn con đầy ái-ngại:
Một bầu đen tối mấy trời lem...

Cuộc đời như một trò may rủi;
Không được thì thua, lẽ hiển-nhiên:
Vốn sạch, sòng tan, tay trắng phủi;
Hướng lai tâm-sự đối sầu miên...

Ngó người tự thấy mình trong cuộc,
Không khóc mà sao lệ bỗng trào !
Tình-cảm vô-hình mà trói buộc
Cho cùng hạnh-phúc, tận thương-đau !

Hôm kia, nàng soạn xong hành-lý,
Chỉ chọn mang theo cái tối-cần:
Trước mắt, đàn con là của qúy,
Một phần xương thịt chính châu-thân.

Hôm qua, nàng mặc cho con ấm,
Buộc tóc, trùm khăn, kín cả người;
Lũ trẻ mừng như ăn trái cấm
(Không cho ai biết chuyến "đi chơi")

Hôm nay, tất cả dầm sương giá,
Mũi buốt xuyên thâu tận đáy lòng.
Đám nhỏ ngỡ-ngàng "Sao thế, má?"
Nghẹn-ngào nàng biết nói sao xong!

Nàng đi tìm sống cho ra sống,
Cho bản-thân và cho các con:
Không chỉ cơm canh và áo xống,
Mà còn... chí cả với lòng son...

Những ai cất bước lên đường trước?
Ai gặp duyên may, mộng ước thành?
Ai gửi xương tàn về đáy nước?
Và ai ... mai mốt sẽ xuyên ranh?

Thời-gian tưới tắt bao nhiêu lửa,
Quét sạch tàn tro bếp củi rừng...
Nhưng, những hỏa-sơn còn mãi thở:
Lửa lòng âm-ỷ thuở nào ngưng!

Người đi, không nói bằng lời nói,
Mà nói xuyên qua việc dám làm:
Bản án tuyên trên đầu hổ sói!
Vết thương lở giữa óc phu phàm!

Nhưng đàn con dại làm sao hiểu ?
Từ độ đông về, đã mấy xuân!
Đứa mới nhi-nhô hồn ấu-tiểu,
Đứa chưa kết hạt bụi trong trần!

Ngày mai mới thấy thân tù-tội,
Chúng sẽ buồn hơn kiếp chó hoang:
Chấp-nhận đêm đen là dạ-hội,
Biết đâu địa-ngục với thiên-đàng!

Ngày kia, nhiễm thói đời điên-đảo,
Chúng sẽ căm-thù chính mẫu-thân:
Chẳng chịu an-tâm đời "thiện-hảo",
Kéo con cùng kẹt cảnh gian-truân!

Hỡi người thiếu-phụ không quen biết!
Tôi khóc trong này, nàng biết chi!
Nàng khổ từ đây cùng cốt-huyết,
Từ lâu ... tôi khổ... với thê-nhi ...

Trại Kho Đạn (Chợ Cồn) Đà Nẵng 80-81
THANH-THANH
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚ TÂM

Tháng Tư Đen, trên quốc-lộ kinh-hoàng,
Tăng cộng-sản xéo bừa dân chạy giặc.
Trong những xác nạn-nhân phường quốc-tặc
Có một bà bỏ lại ... đứa con thơ .

Chú tên Tâm, năm tuổi, sống bơ-vơ,
Được Tỉnh-Hội nhận vào chùa bảo dưỡng.
Lòng vốn Phật mà thân lâm nghiệp-chướng;
Kẻ tan nhà, người mất nước: như nhau .

Tí tuổi đầu, an phận với dưa rau,
Cũng bị bắt, để... điều-tra lý-lịch!
Chúng hạch-hỏi, nghi là con của ... "địch"
Khiến qúy Thầy khai hộ-khẩu khôn thông!

Rồi Công-An vào, đội lốt nâu-sồng,
Đuổi số lớn tăng ni ra khỏi Viện.
Chánh Đại Diện thành bình-phong "đại biện":
"Thiếu-nhi" Tâm bị cấm học "nghề" tu!

Chú theo Thầy Khuôn-Hội xuống ven khu,
Học đọc viết: phải quàng khăn đỏ máu;
Nhưng học đạo-nghĩa: Thầy khuyên dạy cháu
Sống trọn lành Bi Trí Dũng phương-châm...

"Cải-tạo" về, sau đó mười ba năm,
Tôi đến viếng, "chú Tâm" vừa bị bắt:
Chú chống việc qua Miên làm ngoại-tặc
("Nghiã-vụ" mà! Tu-sĩ cũng không tha!)...

Nay, ở nước người, thương nhớ quê ta,
Xem phim báo, cuộc xuống đường ở Huế**,
Thấy trong số tăng đồ (sao giống thế?)
Có một nhà sư trẻ -- Thích Từ Tâm?

Vâng, dân mình đâu phải điếc, mù, câm?
Đã dị-ứng, loại-trừ bao nọc độc:
Một ngàn năm không đồng dòng Hán-tộc!
Một trăm năm không hoá giống Gô-loa!
Trùng Mác+Lê không thể nhiễm đầu ta!

Hải-nội, hải-ngoại, mọi ngành, mọi đạo,
Đã đứng dậy, quyết trừ gian, diệt bạo,
Cho đồng-bào an+lạc -- Chú Tâm ơi !

THANH-THANH
**Bốn vạn Phật-tử và lương dân Huế biểu tình chống VC đàn áp tôn giáo, vào ngày 25/5/1993.
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0
DEAR DADDY
In dedication to our beloved Vietnam War Veterans

Mother hurriedly lit my six candles
on the day Saigon fell.
She embraced me and your portrait,
whispering: "Dad used to say war was hell."

Mother asked if I liked to learn English
"'cause your Dad was a handsome American;
He died bravely in a fierce battle
on the hills or down the valleys on Khe Sanh.

He came to Vietnam from America
where he Statue of Liberty stands,
helping the South stop the North
from stealing the precious piece of lands."

Mother died in the rain at a labor camp
'cause there was no food or medicine.
She was caught for "escaping to America"
where you, Daddy, were growing.

I was left a living outcast --
tears dried from missing you, Mom, Dad --
holding onto your spirits each day:
That's all your child has had.

I secretly heard on the shotwave
you name is on the Viet Veteran Wall.
Proud of you, Dad!
You had died for Freedom and Justice for all.

LINH
(from "Offerings at the Wall")


BỐ THƯƠNG YÊU
Để tưởng niệm các tử sĩ trong Cuộc Chiến Việt Nam

Thắp vội cho con sáu ngọn cầy
(Sài Gòn thất thủ đúng hôm nay!)
Con, và ảnh Bố, ôm vào ngực,
"Giặc!" Mẹ thì thầm: "Bố ghét cay!"

Mẹ hỏi: "Con ưng học tiếng Anh?"
"Bố con là Mỹ, một hùng binh,
Đèo cao, lũng thấp Khe Sanh nọ
Ngang dọc tung hoành, chết liệt oanh!

Từ xứ tôn thờ Thần Tự Do --
Hoa Kỳ -- Bố đến Việt Nam ta
Giúp Miền Nam chống quân Miền Bắc
Vào cướp quê mình -- đất gấm hoa ..."

Gục dưới mưa dầm, trại khổ lao,
Mẹ qua đời: thiếu thuốc, cơm, rau!
Chỉ vì "vượt biển" mong qua Mỹ --
Nơi Bố sinh thành -- thảm biết bao!

Từ đó, đời con sống bạt phiêu
Khóc thương Bố Mẹ, lệ khô triều!
Hằng ngày chỉ biết trong tâm tưởng
Khấn nguyện linh hồn Bố Mẹ yêu .

Lén mở nghe tin tự nước ngoài:
Danh thơm của Bố khắc linh đài .
Tự hào: con có cha là Bố
Vị Nghiã vong thân cứu mọi người !

THANH-THANH
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM NUÔI

Thời-gian sống trong môi-trường "cải-tạo"
Có gì vui bằng lúc được thăm nuôi?
Lòng nhớ+lo canh-cánh mãi nung sôi,
Gặp mặt được mới thoả tình mong ngóng.

Các bạn hỡi! Hôm nay ngày "giải-phóng"
Khỏi đoạ-đày, hành-hạ -- kiếp lao-sai!
Cởi bộ áo-quần rách-nát, dơ, khai,
Mặc bộ khác để dành từ đáy xách;
Mượn gương lược chải đường ngôi thẳng vách;
Nhoẻn môi cười xem thử có còn... tươi?
Cả tâm-hồn đều tháo mở, buông lơi...
Và bè-bạn chúc mừng, thăm hỏi chuyện...

Người thăm nuôi, đủ thành-phần hiện-diện:
Những mẹ già, vợ dại, với con thơ;
Những anh trông, chị nhớ, với em chờ;
Những nghĩa trọng, tình thâm, duyên nợ nặng;
Những bức-xúc không làm sao nén đặng:
Khóc hay cười, nước mắt cũng trào tuôn...

Người nói thao-thao như sóng bể, mưa nguồn;
Kẻ lẳng-lặng nhìn nhau quên hết ý...

Thất-thểu những lão-bà
thương bạn già lẻ-loi trong lao-lý;
Bơ-vơ những thiếu-phụ
thiếu đàn-ông trụ cột của gia-đình;
Những vị-hôn-thê bé-bỏng xinh-xinh:
Vắng bóng "trẫm", "ái-khanh" buồn biết mấy!
Những đứa con mới lần đầu trông thấy
(Khi sinh ra, cha nó đã vô tù!);
Những đứa con như gió thổi, lớn nhanh vù:
Lâu, gặp lại, tưởng con người kế-cận!
Những đứa con đã thành-thân, thành-phận,
Đưa vợ hay chồng đến ra mắt ông gia;
Những đứa con đã làm mẹ, làm cha,
Ẵm cháu nhỏ đến diện-trình ông nội/ngoại;

Và những đứa con đợi hoài không thấy lại,
(Ngỡ ốm đau, bận việc, hoặc đi xa)
Nay tình-cờ hàng-xóm hé môi ra:
Cũng "học-tập", hoặc là... đã chết!

Những đứa con vợ sinh chồng chẳng biết,
(Chín tháng, mười ngày, đâu có bao lâu!)
Nay vô-tình tin-tức tới tai nhau:
Giọt máu ấy của người nào khác giống!

Có một nữ du-kích
mặc áo-quần "quân giải-phóng"
Đội mũ tai-bèo, mang súng ngắn bên hông,
Tới trại giam xin đồng-chí cho thăm chồng!

Có một nữ phú-gia lái xe-hơi lộng-lẫy,
Áo dài hoa thướt-tha bên ruộng rẫy,
Tới trại giam xin "cách-mạng" cho thăm chồng!

Có một nàng, con cán-bộ kiên-trung,
Giai-đoạn trước yêu nhằm người phía địch,
(Chính-trị thì tương-xung,
mà ái-tình thì không đối-nghịch)
Đến thăm chàng: "em vẫn... đợi-chờ anh!"

Có một ông, sao khéo giấu xung quanh,
(Từ lâu nay ai cũng tưởng "hiền-lành",
Nay mới lộ:) hai bà... cùng xuất-hiện!
Ngày thăm nuôi trở thành ngày lớn chuyện!

Ở tù càng lâu, càng nhớ người thương;
Bụng càng đói rạc, xác càng giơ xương;
Trái tim nín được, mà dạ-dày ngỗ-ngược:
Chất béo, chất đường... ước gì có được!
Mong ngóng quà hơn cả ngóng thân-nhân!

Có dăm người "học-tập" thật-sự bình chân,
Không bởi chính-sách mà do gia-đình mới phất.
Trái lại, nhiều người vợ+con lây-lất,
Đành âm-thầm cam thân-phận "mồ-côi"!
Có kẻ quá thèm, đành mặt lấm, danh hôi:
Đã trộm ngoài đồng, mà về phòng cũng trộm!

Có một anh cần-cù -- tre chau, gỗ chạm,
Suốt tháng trời ráp được cái lồng chim;
Bụi cỏ, lùm cây, lùng sục kiếm tìm,
Bắt châu-chấu về nuôi con chít-chít.
Khi nó lớn, biết hót, kêu... ríu rít,
Nhắn vợ nhà đưa đám nhỏ lên theo,
Hy-vọng có quà của bố biếu con yêu;
Nhưng lúc được kêu tên ra cổng trại,
Bị cán-bộ... kiểm-tra ngăn chận lại,
Ngắm lồng chim, tuyên-bố cấm... và thâu!
Ngày thăm nuôi: buồn biết đổ đi đâu!

Có một chị, từ miền xa... lặn-lội
Suốt mấy ngày đêm, sương dầm, gió gội,
Tới thăm chồng... thì chồng đã... ra ma!
Ngày thăm nuôi: ngày uất-hận bao-la!

Ôi, những giọt lệ! Những dòng nước mắt!
Chỉ có các ngươi là thành-thật nhất,
Còn, ngoài ra, tất cả phải tô son:
Trong không muốn làm buồn vợ, phiền con;
Ngoài chẳng muốn làm đau chồng, khổ bố;
Và, trước mắt thì nội-quy cáo tố;
Và, bên tai thì cán-bộ rình nghe;
Nên miệng nói yên mà dạ vẫn e:
Môi nở nụ cười mà lòng đau nhói,
Không nói được những gì mong được nói!
Để khỏi vô cùm... và bị cấm thăm nuôi!

Có một người hí-hửng mãi không thôi,
Khoe vợ đảm, con ngoan, làm ăn phát-đạt,
Tối, họp Đội, xung-phong ra múa hát
Và góp vui bằng những chuyện... tiếu-lâm...
Nhưng, đêm nằm, nước mắt chảy âm-thầm,
Bị... phát-hiện, đành phơi bày tim óc:
"Con tôi chết mà tôi không dám khóc
"Vì sợ bị phê-bình là... thiếu an-tâm;
"Nhưng, tự đáy lòng, máu mủ tình thâm...
"Xin nhận khuyết-điểm, lần sau khắc-phục!"

Ôi, thăm nuôi: thiên-đường trong địa-ngục;
Lòng rộn-ràng, náo-nức như... đi thi.
Chưa ra bài, biết có bảng vàng ghi?
Xong: đậu? hỏng? -- tự tuỳ mình chấm lấy!

THANH-THANH
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0