1.
CHIỀU KHÔNG EM:
Lặng nghe tiếng sóng vỗ bờ
chiều buông, biển đợi, tình thơ cuối trời
Đường cong, mặt sóng chơi vơi
thuyền tình chở nhớ, khoảng trời nam phương
Mênh mang cả một đại dương
Mà lòng vẫn khát giọt sương năm nào
Gío lừng mặt biển chênh chao
Sao còn ngầm sóng, sô vào cõi riêng
Lời thề biết có vẹn nguyên
Khi tim lỗi nhịp, con thuyền nổi nênh
Để câu lục bát loạn vần
Không em biển đã nhạt dần trong thơ./.
2.
NHỚ:
Bến thuyền chiều, sóng lân tinh
liễu buông mành thả bóng mình vào mơ
Đò tùnh chở nặng tứ thơ
mình em buồn nhớ…anh gìơ phương nao?
Có còn hình ảnh ngày nào
mây mưa đã buộc ta vào mối tơ…
Nước lăn tăn, sóng vỗ bờ
thuyền neo, gío nhẹ thầm mơ anh về
Nồm nam thoảng dậy hương quê
hoàng hôn bảng lảng, câu thề lượn bay
Nẫu lòng nhìn nước non này
mầu thời gian lại thêm đầy trong tim
Nắng rơi, bến đợi im lìm
có còn nhớ phút trốn tìm… cầu ao
Xưa Hằng Nga sáng trời sao
nay trăng như đã ẩn vào trong mây./.
3.
HƯƠNG BỒ KẾT:
Giật mình tỉnh giấc giữa đêm
thoảng hương bồ kết, lòng mềm vì ai
Hương tình ấm cả đêm dài
để tim thao thiết với bài thơ yêu
Để lòng ước muốn bao điều
quờ tay chạm đốm lửa thiêu, cháy lòng
Chập chờn mơ có còn không
Ta chơi vơi giữa bềnh bồng men say
Thiên thần giáng hạ đêm nay
Bình minh neo giữa lòng này, dáng em./.
CHIỀU KHÔNG EM:
Lặng nghe tiếng sóng vỗ bờ
chiều buông, biển đợi, tình thơ cuối trời
Đường cong, mặt sóng chơi vơi
thuyền tình chở nhớ, khoảng trời nam phương
Mênh mang cả một đại dương
Mà lòng vẫn khát giọt sương năm nào
Gío lừng mặt biển chênh chao
Sao còn ngầm sóng, sô vào cõi riêng
Lời thề biết có vẹn nguyên
Khi tim lỗi nhịp, con thuyền nổi nênh
Để câu lục bát loạn vần
Không em biển đã nhạt dần trong thơ./.
2.
NHỚ:
Bến thuyền chiều, sóng lân tinh
liễu buông mành thả bóng mình vào mơ
Đò tùnh chở nặng tứ thơ
mình em buồn nhớ…anh gìơ phương nao?
Có còn hình ảnh ngày nào
mây mưa đã buộc ta vào mối tơ…
Nước lăn tăn, sóng vỗ bờ
thuyền neo, gío nhẹ thầm mơ anh về
Nồm nam thoảng dậy hương quê
hoàng hôn bảng lảng, câu thề lượn bay
Nẫu lòng nhìn nước non này
mầu thời gian lại thêm đầy trong tim
Nắng rơi, bến đợi im lìm
có còn nhớ phút trốn tìm… cầu ao
Xưa Hằng Nga sáng trời sao
nay trăng như đã ẩn vào trong mây./.
3.
HƯƠNG BỒ KẾT:
Giật mình tỉnh giấc giữa đêm
thoảng hương bồ kết, lòng mềm vì ai
Hương tình ấm cả đêm dài
để tim thao thiết với bài thơ yêu
Để lòng ước muốn bao điều
quờ tay chạm đốm lửa thiêu, cháy lòng
Chập chờn mơ có còn không
Ta chơi vơi giữa bềnh bồng men say
Thiên thần giáng hạ đêm nay
Bình minh neo giữa lòng này, dáng em./.