📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Em lên Xe Hoa

5 trả lời, 1.407 lượt xem — Trang 1 / 1
            Em lên Xe Hoa

Em lên Xe Hoa về nhà người
Anh khắc khoải quay về chốn cũ
Góc phố nhỏ, hàng cây buồn ủ rũ
Gió nơi nao hay ở tận cuối trời?

Em lên Xe Hoa về nhà người
Em sung sướng đắm chìm trong hạnh phúc
Trái tim anh chẳng còn chi rạo rực
Vết thương lòng, mãi mãi vẫn không thôi!

Nhưng anh không muốn nhặt mãnh tình rơi
Loang loáng máu, còn chi con tim nữa
Đời vẫn thế, mọi điều như hai nửa
Con sông nào chẳng ngăn cách đôi bờ

Em lên Xe Hoa, anh đi tìm thơ
Em đẹp quá và em xa lạ quá
Thế là hết chẵng còn chi gặp gỡ
Anh mất em rồi anh phải xa em thôi!
                                Nguyễn Tiến Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-04 11:44:53tien thanh>
Trích đoạn: tien thanh

            Em lên Xe Hoa

Em lên Xe Hoa về nhà người
Anh khắc khoải quay về chốn cũ
Góc phố nhỏ, hàng cây buồn ủ rũ
Gió nơi nao hay ở tận cuối trời?

Em lên Xe Hoa về nhà người
Em sung sướng đắm chìm trong hạnh phúc
Trái tim anh chẳng còn chi rạo rực
Vết thương lòng, mãi mãi vẫn không thôi!

Nhưng anh không muốn nhặt mãnh tình rơi
Loang loáng máu, còn chi con tim nữa
Đời vẫn thế, mọi điều như hai nửa
Con sông nào chẳng ngăn cách đôi bờ

Em lên Xe Hoa, anh đi tìm thơ
Em đẹp quá và em xa lạ quá
Thế là hết chẵng còn chi gặp gỡ
Anh mất em rồi anh phải xa em thôi!
                                             Nguyễn Tiến Thanh



             Hai người thợ xây

Có hai người thợ xây
Người đàn ông là chồng
Người đàn bà là vợ
Họ xây một bức tường

Buổi đầu còn bên nhau
Họ đam mê công việc
Gom nhặt từng hạt cát
San sẻ nhau nhọc nhằn
Họ thật là hạnh phúc!

Rồi bức tường lên cao
Vô tình họ cách biệt
Nhìn khoảng trời xa tít
Dưới chân mình vôi vữa
Người đàn bà với gọi
Người đàn ông có nghe?

Bức tường xây lặng lẽ!
                                                                                   Tiến Thanh
Đăng nhập để trả lời
0

[:)][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tien thanh


       Đứa bé tật nguyền
    (Nhân ngày 1/6 ngày Quố tế thiế nhi)

Có đứa bé tật nguyền ngồi bên hè phố
Mặt trời đi qua lúc nào không rõ
Chiếc áo mỏng manh lạnh lùng trong gió
Ôm lấy vai gầy, buốt giá cuối trời mưa

Có đứa bé tật nguyền đi bên hè phố
Với chiếc gậy mòn, đâu lối em đi?
Em muốn ngước nhìn trời xanh bằng đôi mắt em
Nhưng đôi mắt tật nguyền hai chấm đen sâu thẳm!

Em muốn nghe trên cành gió thoảng
Nhưng có nghe đâu chỉ nức nở trong lòng
Ôi mùa Xuân! Xuân có biết không?
Có đứa bé tật nguyền bố mùa mưa nắng!
Có đứa bé tật nguyền suốt đời im lặng!
Mang nỗi đau khao khát của riêng mình!

                                                      Tiến Thanh


Ngày em đi lấy chồng

Ngày em đi lấy chồng
Trời dấu đêm vào ngày nức nở
Còn anh dấu ngày vào đêm thao thức
Nuốt lệ vào trong ngực
Nhớ ái tình dâng một thủa
Để bây giờ, trái tim hoá thành ngọn lửa
                                      tự thiêu mình!
Nhưng anh vẫn xin nguyện cầu mong cho em hạnh phúc!

Ngày em đi lấy chồng
Trời nức nở
       ta đau!
                                                             Tiến Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Sau trận mưa rào đêm nay

Sau trận mưa rào đêm nay
                                                 Mát lành
Nhưng tại sao chúng mình không ngủ
Và lắng nghe đây đó tiếng trong đêm
Chíu chắt âm vang...côn trùng rền rĩ...
    Em!
           Chúng nó nói với nhau những điều gì nhỉ?
    Em
         Khẽ cười...
         Xiết chặt! Anh
                            Chúng nó yêu!
                                                     Tiến thanh

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-17 16:56:31tien thanh>
Trích đoạn: tien thanh

Sau trận mưa rào đêm nay

Sau trận mưa rào đêm nay
                                              Mát lành
Nhưng tại sao chúng mình không ngủ
Và lắng nghe đây đó tiếng trong đêm
Chíu chắt âm vang...côn trùng rền rĩ...
Em!
        Chúng nó nói với nhau những điều gì nhỉ?
Em
      Khẽ cười...
      Xiết chặt! Anh
                         Chúng nó yêu!
                                                  Tiến thanh



    Bài thơ ký ức

Hai mươi tuổi anh làm thơ tặng em
Bài thơ viết lên giấy hồng mực tím
Anh ngây thơ hồn nhiên như chú mèo con
                            trước thềm đông nghịch nắng!
Năm mươi tuổi anh làm thơ cho ai?
Bài thơ viết từ ký ức!
Anh trầm tư buồn như khu rừng già chiều sương!
Em vẫn đẹp, hồn nhiên như cánh rừng xuân trong mơ
                                      thời xa xưa nguyên thuỷ!
Cứ thế thời gian thầm chảy
Cứ thế thời gian chập chùng
Ba mươi năm em xa cách tận cùng
Ba mươi năm trái tim anh khắc khoải
Ba mươi năm hồn anh si dại

Ba mươi năm
        anh chỉ viết cho em một bài thơ
Bà thơ viết từ ký ức!
                                                 Tiến Thanh.
Đăng nhập để trả lời
0