📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH THƯ LOẠN BÚT

12 trả lời, 1.669 lượt xem — Trang 1 / 1
TƯƠNG TƯ
                    
Chiều xuống đường xưa buồn thật buồn
Mây trôi hờ hững, lá khô buông
Nhìn nắng bâng khuâng đôi mi nhạt
Nhớ ai tím lạnh giọt sầu tuôn...
 
Chiều đi thật sao! Chim kêu vang
Lẻ bạn. Ngoài hiên lá khô vàng
Ánh sáng nhạt nhòa tranh mái lạt
Sương xuống, khuya rơi đọng từng hàng!
 
Mình tôi lang thang trong nhớ em
Đâu hay sương lạnh thấm vai mềm
Chân trần ai dẫn lên cỏ rối
Bất chợt hay lạc lối tương tư!
Hoàng Tiếu Phong
 
PS: Chào mọi người, mình lên diễn đàn một thời gian rồi nhưng chỉ để hưởng mà chưa làm được gì, nhiều lần định đăng bài nhưng sợ thơ còn non quá nên chưa dám "hạ sơn". Hôm nay đánh liều một phen[:(], lựa đứa con khá nhẩt đem gởi chợ xem đánh giá của mọi người thế nào, nếu thấy được thì hôm nào rình rình đem vài đứa nữa lên[;)].
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-04 22:34:41Huyền Minh>
Hi Maulathuroi, vậy là "khổ luyện" bao năm giờ mới "xuống núi" há!
Bài Tương Tư từ ngữ trau chuốt, lãng đãng khói sương chút lãng mạn & nhẹ nhàng giông giống nét thơ Lưu Trọng Lư.
Chúc bạn vui và có nhiều thơ hay.
Huyền Minh


Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bạn Huyền Minh đã ghé thăm và khen tặng quá lời. Nói là "hạ sơn: nhưng cũng chỉ loanh quanh chân núi nhà mình thôi, hihi.
Vậy hum nay mạn phép gửi bài nữa nhé.
 
DU XUÂN
 
Tết đến anh tìm đón nắng mai
Giữa màn sương lạnh buốt hai vai
Nhấc chân cất bước trên đường vắng
Thoáng dạ bâng khuâng nghĩ về ai
 
Ai nghĩ về ai ai biết không
Phải chăng anh nhớ má em hồng
Nhớ em đôi mắt, tâm hồn mộng
Nhớ quá người ơi em nhớ không.
 
Anh muốn thương em thương thật nhiều
Để đời trang trãi khắp hương yêu
Để sầu tan hết trong nhân thế
Để độ xuân về bớt cô liêu.
Hoàng Tiếu Phong


Đăng nhập để trả lời
0
Còn bài này đúng là loạn thật, không ra thể thơ gì lun[:D], nhưng được cái ý cảnh chan hòa cảm xúc...
 
CÔ ĐƠN MÌNH TA
 
Đào nguyên, đào nguyên, ơi đào nguyên!
Chốn nao ta rẽ núi đi tìm
Thấy suối lướt trên ngàn mây bạc
Nhìn hoa rải kín một rừng sim
Bát ngát trời hồng tung cánh liện
Bạc ngàn rừng thẳm thú thần tiên
Nếu phải uyên ương thì sánh bạn
Chớ như ta lạc chốn rừng thiêng.
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
KHÓC THẦM
Rồi gió lại đùa trên phố vắng
Bên song khe khẽ tiếng đàn khua
Nhấp nhô sóng nắng vờn mép lá
Thoáng bóng hồng nhan sa lệ sầu!

Mắt buồn thờ thẫn ghé về đâu?
Mặc cho khuya sớm ngày qua mau
Ngẩn ngơ vẫn hướng về phía ấy
Nhớ người vọng cảnh thật buồn đau.
Nhớ người vọng cảnh thật buồn sao!
Ai để em tôi đẫm lệ sầu
Mắt nai ai hỡi còn đâu nữa?
Cho lá thu rơi cũng nhuộm màu!
                            10/2009
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-09 15:33:11Maulathuroi>
TRĂNG KHUYẾT
Trăng đêm nay buồn lắm
Chỉ một nửa vành thôi
Bởi em đã xa rồi
Anh vương bao lưu luyến
Yêu thương cùng gió quyện
Về chốn phương trời nao
Một mình anh thì thào
Vào vườn trăng cổ tích
Ôi! Vườn trăng cô tịch
Lặng lẽ gió vu vu
Trong hơi ẩm sương mù
Ru anh đi vào mộng
Ôi! Vầng trăng thơ mộng
Một nửa đã về đâu
Mảnh soi sáng trên cầu
Mảnh ẩn sâu dòng nước
Mảnh soi đường em bước
Mảnh ở lại vườn thơ
Mảnh khiến ai thẩn thờ
Mảnh cho ai cảm nhớ
Mảnh trên đầu chơ vơ!
                               21/02/2010
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM EM TRONG NHỚ
Thôi thì em cứ ngủ ngon
Riêng anh lần lũi trên con đường về
Đường về liễu rũ lê thê
Nghe trời đương nắng gọi về những mưa
Gió càn qua mảnh hồn thưa
Nghe tim quặn thắt đung đưa giọt tình
Ngẩn ngơ thơ thẫn một mình
Tìm trong khối nhớ bóng hình yêu thương
Nhớ mắt nàng ánh như sương
Má hồng e ấp cho vương vấn chàng
Nhớ em tóc xõa mơ màng
Miệng cười lúng liến cho lòng anh say
Ước mong tay nắm bàn tay
Cùng em say đắm đắp xây lâu đài
Lâu đài chỉ có hai ta
Lâu đài tình ái thiết tha mặn nồng.
                        10/04/2010
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 18:09:09Maulathuroi>
XUÂN ĐÂU?
Vọng cảnh chiều hôm gây nhớ người
Đầu cành vàng lá nắng nhạt phơi
Lưa thưa trong gió màu, hương cũ
Lả rả trên mây bóng, sự đời
Thấp thoáng ngoài xa chim én lượn
Dập dìu đầu giọt(*) cánh mai rơi
Phải chăng xuân tới, xong đi sớm
Cho cõi hồn ai luống ngậm ngùi.
                              13/02/2010
(*)đầu giọt: đầu hiên nhà
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA LẺ...
Mưa từng cơn trút xuống đầu
Nghe thương nghe nhớ nghe sầu tim côi
Nhớ thương ướt ở ngoài thôi
Sầu thương thấm đẫm vào đôi mắt buồn!
 
Mưa xuyên lá, rụng vào hồn
Nửa nghe giá buốt, nửa còn ấm êm...
                           6/2010
Hoàng Tiếu Phong
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ QUÁ NGƯỜI THƯƠNG
Em tôi xinh đẹp tuyệt trần
Sợ yêu em giận nên đành nhớ thôi
Nhớ em từ thuở thiếu thời
Mắt nai trong sáng, miệng cười hồn nhiên
Nhớ em có tóc mây huyền
Có môi đào thắm, càng duyên má hồng!
Nhớ nàng nhớ lắm biết không
Sao em hổng chịu nhớ mong cùng chàng?
 
Cho mùa thu lá trở vàng
Cho đôi dòng nhớ, ngấn tràn... Tim yêu!
                                                   7/2010
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ TÌNH
Anh có nào đâu trách em đâu
Bởi lẽ lòng anh quá đa sầu
Thương em e ngại lòng nhung nhớ
Nên buồn thi thoảng nhuốm hồn đau.

Anh có nào đâu biết dỗi hờn
Tim mình đôi lúc thấy cô đơn
Vẩn vơ nên viết vài câu nhớ
Cho sầu vơi bớt giữa tâm hồn.

Anh nhớ nhớ em nhớ thật nhiều
Bâng khuâng ngồi đếm vị hương yêu
Ngẩn ngơ nhìn lại sân khuya vắng
Nơi lá vàng rơi trong tịch liêu!
 
Ghé mắt trông nghiêng dải Ngân Hà
Chức Nữ buồn thương giọt châu sa
Ngưu Lang sầu mộng tim vàng thắt
Tìm dẫu xa nhau vẫn đậm đà.
 
Em ạ! Dẫu rằng hai chúng ta
Chẳng chia chẳng cách bởi san hà
Sao tình e ngại quá
Nên mình còn xa…!
Hoàng Tiếu Phong
Đăng nhập để trả lời
0
KHÓC THẦM
Rồi gió lại đùa trên phố vắng
Bên song khe khẽ tiếng đàn khua
Nhấp nhô sóng nắng vờn mép lá
Thoáng bóng hồng nhan sa lệ sầu!
Mắt buồn thờ thẫn ghé về đâu?
Mặc cho khuya sớm ngày qua mau
Ngẩn ngơ vẫn hướng về phía ấy
Nhớ người vọng cảnh thật buồn đau.
Nhớ người vọng cảnh thật buồn sao!
Ai để em tôi đẫm lệ sầu
Mắt nai ai hỡi còn đâu nữa?
Cho lá thu rơi cũng nhuộm màu!
                            10/2009
Hoàng Tiếu Phong





HOÀI THU

Vầng Trăng năm ấy đâu rồi
Để thơ Người lại bồi hồi nhớ Ai
Thu buồn nhặt lá mơ phai
Ghép vào điệu nhớ ru Ai một thời
Vẳng nghe tiếng gió ru hời
Bến mơ chốn cũ mấy lời còn không
Thu nay sắc tím có nồng
Ấm vườn thơ mộng bên dòng Tương Giang
Tình Thu một chuyến đò ngang
Ai qua Sông Lệ - Ai tràn mi cay
Chiều nay nhặt lá Thu phai
Gom vào tim nhớ...bóng Ai xa vời
Trùng khơi buồm trắng chơi vơi
Sóng cuồn cuộn nước biển đời mênh mông...

lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-22 09:06:03lathuphai>
Trích đoạn: Maulathuroi

Còn bài này đúng là loạn thật, không ra thể thơ gì lun[:D], nhưng được cái ý cảnh chan hòa cảm xúc...

CÔ ĐƠN MÌNH TA

Đào nguyên, đào nguyên, ơi đào nguyên!
Chốn nao ta rẽ núi đi tìm
Thấy suối lướt trên ngàn mây bạc
Nhìn hoa rải kín một rừng sim
Bát ngát trời hồng tung cánh liện
Bạc ngàn rừng thẳm thú thần tiên
Nếu phải uyên ương thì sánh bạn
Chớ như ta lạc chốn rừng thiêng.
Hoàng Tiếu Phong



Hả? Thơ bác hay lắm, đâu có loạn xạ cào cào đâu ! Thơ bác là thơ 7 chữ đấy ! Hi hi hi
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0