Ngàn lời kinh chép vẹn nguyên cái khổ
Lậm vào người trăn trở xéo tâm can
Ta trói ta vô hình mộng miên man
Giam ta chặt giữa lời kinh phổ độ
[/align]Sinh làm người phải chăng là cái dở
Mãi xoay vần nơi xã hội rối ren
Mỗi ngày về khi thành phố lên đèn
Thân rệu rã mắt chẳng còn muốn mở[/align]
[/align]Ta loay hoay mãi đi tìm bến đỗ
Tri và giác giữa hỗn độn phù sinh
Chân đi suốt chỉ kiếm lại chính mình
Và nhận thấy Mình - với -Mình - xa thẳm[/align]
[/align]Chẳng phải ta sân si nào chìm đắm
Lạc mê cung tìm chẳng lộ lối ra
Hay tham lam gục ở chốn ta bà
Mà cuộc sống xoay ta rời tâm điểm. [/align]
[/align]Giữa đời thường có những điều bất biến
Quấn lấy ta một bước cũng chẳng rời
Muốn bỏ buông, có lẽ chẳng phải chơi
Khi ta vẫn - Một người trần thế tục. [/align]
[/align]Ngày xoay đêm ta trốn vào góc khuất
Điểm lại xem đã đạt được những gì
Lại thờ thẫn với những gì đánh mất
Lại vội vàng : " Sao mình mãi ngu si ?" [/align]
[/align]Ngàn lời kinh ai đã chép ai ghi
Ai truyền tải cả những điều Không - Có [/align]Để cho ta lại tìm đường buông bỏ
Khổ vô ngần, cầu bất đắc, khổ không ?[/align]
[/align]7 June 2010 [/align]Triều Âm 100607[/align][/align][/align]
[/align][/align]
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!