Mình đã làm bài thơ đôi dép này tầm 10 năm ! nay viết ra mong mọi người cho vài lời bình nha !
Ngồi thơ thẩn nghĩ em là dép nhỏ
Luôn bước cùng anh trên khắp chặng đường đời.
Là mối nối giữa thân hình và bóng,
Là nhịp cầu giữa hiện thực và mơ,
Là sự trở che nâng niu chăm sóc,
Cho bàn chân khỏi mọi hiểm nguy.
Anh giật mình thấy còn đang nặng bước
Vội nhẹ bước đi sợ đôi dép gót mòn.
Ngồi thơ thẩn nghĩ em là dép nhỏ
Luôn bước cùng anh trên khắp chặng đường đời.
Là mối nối giữa thân hình và bóng,
Là nhịp cầu giữa hiện thực và mơ,
Là sự trở che nâng niu chăm sóc,
Cho bàn chân khỏi mọi hiểm nguy.
Anh giật mình thấy còn đang nặng bước
Vội nhẹ bước đi sợ đôi dép gót mòn.
Luôn sẵn lòng yêu 1 ai đó , dù chưa biết đó là ai !