Em chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi
Là chiếc lá giữ ngàn trùng cây cối
Một chút nắng giữa cuộc đời trôi chảy
Là kẻ lẻ loi trong muôn dặm đường tình.
Là chiếc lá giữ ngàn trùng cây cối
Một chút nắng giữa cuộc đời trôi chảy
Là kẻ lẻ loi trong muôn dặm đường tình.
Có lẽ nào em là kẻ vô tâm
Và trái tim đã hóa thành băng giá
Nhưng em muốn lòng mình tan thành nước
Nhờ ngọn lửa tình anh mang đến tặng em
Em là người cũng cần có tình yêu
Một chỗ dựa mỗi khi trời dông bão
Em cũng biết mừng vui hay đau đớn
Bởi em là con gái phải không anh?
Trăng cũng lạ chẳng chịu tròn cứ khuyết
Lòng em buồn bởi lẽ bóng đơn côi
Anh đâu phải của em sao cứ hoài níu giữ
Để suốt cuộc đời này tim vẫn cứ là băng.