Im lặngGửi Thảo Chi
Cho tôi được làm con sông Hoàng Phố
Để có thể lặng im nghe một tiếng em gào
Để có thể nhìn hai hàng nước mắt
Đang lặng bò trên gò má xanh xao
Hoàng Phố ơi ngươi bao nhiêu sâu!
Liệu có sâu bằng nỗi lòng em thương bố?
Hồng Lĩnh ơi ngươi bao nhiêu cao!
Liệu có cao bằng
Một tiếng gào
Xé rách trời xanh
Xô nghiêng dòng sông Hoàng Phố?
Rồi tất cả lặng đi
Cho một tiếng thầm thì
Em gọi
“Cha ơi”!
Người đã đi và nước mắt em rơi
Nước mắt em ướt đẫm hồn tôi
Em gái ơi hãy khóc thêm chút nữa
Tôi chỉ thể cùng em san sẻ
Bằng một sự lặng im
Mọi lời nói đều trở thành vô nghĩa
Nỗi đau này ngôn ngữ chẳng thể mang
Anh biết nói gì?
Anh đành im lặng
Nhìn lệ em rơi trong đau đớn bàng hoàng
Hà nội 10-7-2010
