📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tình Đinh Nam Khương

7 trả lời, 2.446 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-14 09:09:48Đinh Nam Khương>

            Gừng "1"

Khương
Là gừng
Là cay
Là nóng
Là ấm...

Chút ấm ấy là thơ của tôi
Dành cho người cô đơn lạnh lẽo...


(1) trong đông y gừng gọi là khương
Đăng nhập để trả lời
0
LỮNG THỮNG ĐI
 
 
 Giữa dòng người bon chen hối hả
 Ta một mình
 Im lặng
 Lững Thững đi!...
 
 Có thể khi tới nơi
 Bông hoa cuối cùng của mùa xuân đã rụng
 Sen mùa thu đã tàn
 Nhưng trời đất vẫn còn hương thơm của nó
 
 Như vậy
 Đâu đã phải là muộn
 Ta một mình
 Im lặng
 Lững thững đi!...
                   Đ.N.K
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TĨNH LẶNG
 
 
 Tĩnh lặng
 Trước đốm lá vàng
 Trước sự đổi thay hàng ngày
                           của mây trắng!...
                *
 Ta dâng người
 Sự cô đơn của ngọn nến
 Cháy âm thầm trong gió đêm!...
 
Đăng nhập để trả lời
0
   GÕ
 
Người bán phở
Luôn gõ thớt!...
 
Người đánh lưới
Luôn gõ thuyền!...
 
Nhà sư
Luôn gõ mõ!...
 
Còn nhà thơ
Gõ vào trái tim mình!...
 
Nỗi đời luôn ở đó
             Đ.N.K
Đăng nhập để trả lời
0
GIA TÀI CỦA TÔI
 
Không có ô tô xì ra khói
Không có chó béc giê oai vệ
                             sủa vang
Không gang thép phun ra lửa đỏ....
 
 
Chỉ có dao cầu và một cây
                               bút nhỏ
Vung ra thơ
Giống như người gieo mạ!...
 
                     Đ.N.K
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2021 02:59:36 bởi Rdinh>

 

Đăng nhập để trả lời
0
YÊN TĨNH
 
 
Nhiều khi tôi phải vịn vào im lặng để đứng lên
Vịn vào bao dung để trở về nhân ái
Vịn vào trăng để tiếp tục đi!...
 
Và cuối cùng
Tôi vịn vào vô danh
Để đến với bến bờ yên tĩnh!....
Đăng nhập để trả lời
0
Từ những vết chân người
 
Tháng mười khi lúa gặt xong
Còn trơ thân rạ với đồng - đồng ơi
Lúa đi để lại tháng mười
Và cơn gió thổi rỗng trời ở trên…
 
Trời cao bỗng vút cao thêm
Bâng khuâng, vì hẫng chân đêm mất rồi
Gặt rồi, còn gốc rạ thôi
Và bao nhiêu vết chân người mới nguyên.
 
Giữa đồng tôi đứng lặng yên
Chân tôi, chân rạ sát liền bên nhau
Từ trong những vũng chân trâu
Chợt nghe con nhái đạp màu đất non
 
Biết rằng sự sống mãi còn
Bánh chưng vuông, bánh dày tròn là đây…
Cho dù bão tốc chân mây
Cũng không tốc nổi đường cày của tôi
 
Dù cho nắng lửa đất trời
Cũng không cháy được tháng mười tháng năm
Tay tôi còn bón còn chăm
Thì đồng còn có tháng năm tháng mười.

Từ những vết chân người
 
Tháng mười khi lúa gặt xong
Còn trơ thân rạ với đồng - đồng ơi
Lúa đi để lại tháng mười
Và cơn gió thổi rỗng trời ở trên…
 
Trời cao bỗng vút cao thêm
Bâng khuâng, vì hẫng chân đêm mất rồi
Gặt rồi, còn gốc rạ thôi
Và bao nhiêu vết chân người mới nguyên.
 
Giữa đồng tôi đứng lặng yên
Chân tôi, chân rạ sát liền bên nhau
Từ trong những vũng chân trâu
Chợt nghe con nhái đạp màu đất non
 
Biết rằng sự sống mãi còn
Bánh chưng vuông, bánh dày tròn là đây…
Cho dù bão tốc chân mây
Cũng không tốc nổi đường cày của tôi
 
Dù cho nắng lửa đất trời
Cũng không cháy được tháng mười tháng năm
Tay tôi còn bón còn chăm
Thì đồng còn có tháng năm tháng mười.
 
Ngày mai từ vết chân người
Màu xanh lên, với chân trời mở ra.
1981- 1982
Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Hội nhà văn, 2001
 
 
 
 

Ngày mai từ vết chân người
Màu xanh lên, với chân trời mở ra.
1981- 1982
Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Hội nhà văn, 2001
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0