📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hoa Tâm

33 trả lời, 2.877 lượt xem — Trang 2 / 2
Ngôi nhà bên dưới ánh trăng mờ
Rào nhọn cong chen lá chuối tơ
Dưới đất chênh vênh vài đống sách
Trên tường lủng lẳng mấy tranh thơ
Ngẩn đầu ngắm Nguyệt ngâm vài khúc
Cuối mắt nhìn chân tắt ý chờ
Xuống phố nghênh ngang chộp lấy bạn
Gặp ai cũng nói chuyện nhà thơ
PD
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
KHÓC NHÈ


Vừa thoắt sinh ra đã khóc nhè
Da thời đỏ hỏn, miệng thời oe
Hai tay nắm chặt gồng đau đớn
Đôi mắt mở to tức sự nhè
Bộ nhị phơi bày treo lủng lẳng
Khoang bầu khép kín thẳng thừng khoe
Luân hồi lưu lạc hằng hà kiếp
Một tấm thân trần mắt đỏ hoe
PD
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Tạm

Vì lỡ biết cuộc đời là cõi tạm
Nên đêm về ngủ trọ với nhân gian
Tâm mơ tưởng đến Níp-Bàn cõi phật
Nên lòng tham đánh bật nét an nhàn

Cố mở mắt nhìn trần gian khép lại
Người mơ hồ bởi vạn cuộc viễn du
Tìm tuyệt hảo trong trăm nghìn tuyệt hảo
Nào ngờ đâu,tự trói dưới ngục tù

Tay thủng thẳng trên đường thăm quê cũ
Hiện thực nào,bằng hiện thực trần gian
Sống có ích,mà thương cha yêu mẹ
Để luân hồi thôi khắc khoải ngút ngàn!

Phiêu Dao


Công phu
P.M.T

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật!
Giờ cầu kinh, liêu phòng Thầy thức giấc
Áo nâu khòm,
Đèn Phật dạ lung linh.
Đâu Niết Bàn,
Đâu trần tục chúng sinh.

Ông hai già trở mình còn nằm đó
Cô sư mù niệm kinh từng bước nhỏ
Hai mẹ con ngồi nghe mõ Công Phu...

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật!
Xin cảm ơn trời đất đã thiêng linh
Rộng từ bi trả con tình Mẫu tử
Cho ngàn nay thương đến tự nghìn sau.

Mảnh mồ côi sót lại tuổi thơ nào
Tường rêu, ngói ẩm mà sâu lòng người
Con hẽm đất đưa cảnh đời đơn lạc
Lá Bồ Đề che bạt ở trên cao.

Tôi bước đi theo mau ngày còn lại
Trời giao mùa lành lạnh gió sương mai
Chí làm trai nặng đầy căn gác trọ
Ngôi chùa nhỏ và mẹ tôi còn đó,
Mẹ vẫn ngồi nghe tiếng mõ Công Phu...


Tôi trộm nghĩ mình là Phật tử, nhưng không biết kinh, nên khi đem vào thơ có thể
không đúng từ, mong Phiêu Dao lượng thứ.  Chúc bạn mỗi ngày một niềm vui.
Hồi đó, tôi là con trai theo mẹ đi ngủ ở chùa cho thanh tịnh. Ngôi chùa trong thơ là
có thật, gọi là chùa Cô Ba Mù ở quê tôi, còn nghe gọi là chùa Ông Hai.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: P.M.T
Công phu
P.M.T

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật!
Giờ cầu kinh, liêu phòng Thầy thức giấc
Áo nâu khòm,
Đèn Phật dạ lung linh.
Đâu Niết Bàn,
Đâu trần tục chúng sinh.

Ông hai già trở mình còn nằm đó
Cô sư mù niệm kinh từng bước nhỏ
Hai mẹ con ngồi nghe mõ Công Phu...

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật!
Xin cảm ơn trời đất đã thiêng linh
Rộng từ bi trả con tình Mẫu tử
Cho ngàn nay thương đến tự nghìn sau.

Mảnh mồ côi sót lại tuổi thơ nào
Tường rêu, ngói ẩm mà sâu lòng người
Con hẽm đất đưa cảnh đời đơn lạc
Lá Bồ Đề che bạt ở trên cao.

Tôi bước đi theo mau ngày còn lại
Trời giao mùa lành lạnh gió sương mai
Chí làm trai nặng đầy căn gác trọ
Ngôi chùa nhỏ và mẹ tôi còn đó,
Mẹ vẫn ngồi nghe tiếng mõ Công Phu...


Tôi trộm nghĩ mình là Phật tử, nhưng không biết kinh, nên khi đem vào thơ có thể
không đúng từ, mong Phiêu Dao lượng thứ.  Chúc bạn mỗi ngày một niềm vui.
Hồi đó, tôi là con trai theo mẹ đi ngủ ở chùa cho thanh tịnh. Ngôi chùa trong thơ là
có thật, gọi là chùa Cô Ba Mù ở quê tôi, còn nghe gọi là chùa Ông Hai.


Thơ của bạn rất hay,bạn sử dụng những ngôn từ lạ.Hy vọng được làm quen với bạn P.M.T,để tôi được kết bạn và học hỏi nhiều hơn từ bạn nhá!

Cám ơn tình cảm của bạn rất nhiều!
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»