<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-04 21:26:01duongisgod>
Phía bên kia ô cửa…
Hãy để ý đến những ô cửa xung quanh, vì rất có thể có ai đó đang dõi theo bạn...
Em có biết qua khoảng vườn lan trắng,
Căn gác nhỏ, ô cửa sổ xanh xanh.
Anh đứng đó với hy vọng trong anh,
Được thấy em, phía bên kia ô cửa.
Và…
Anh đã thấy sớm mai em thức dậy,
Dang tay xô cửa đón bình minh.
Thấy miệng em cười trông thật xinh,
Như tin báo một ngày vui sẽ đến…
Anh thấy em khi đêm lại ùa đến,
Để cho em ôm cửa kéo gài then.
Qua ngày dài với bộn bề bon chen,
Chúc cho em bình yên trong giấc ngủ !
Rồi…
Có những đêm thao thức của mùa thu;
Em lại đứng nhìn ra ngoài ô cửa
Bao tâm tư trong lòng đầy chan chứa,
Một nửa miên man, một nửa buồn.
Hãy vui lên, đó là điều anh muốn,
Thấy em buồn lòng anh nào có vui
Đời đâu phải lúc nào cũng êm xuôi,
Thôi em cất muộn phiền đi ngủ nhé !
Ước gì em nghe được a nhỏ nhẹ,
Khẽ tai em chút mong muốn tí hon:
Mãi thấy em bên ô cửa con con,
Để nhận lấy niềm vui em mang đến…
Nếu cõi lòng em không bờ, không bến,
Hãy nhìn ra ô cửa sổ phía bên,
Em sẽ thấy một điều như phép lạ
Tình anh vô hình và Thiết tha…
Dương Sĩ Tử
)...