Lê Công
Hội VHNT Ninh Bình
HẬU CHIẾN
Chiều thu, mây phủ trắng đầu
mình anh đứng giữa nhịp cầu nhân duyên
Biết là em nặng lời nguyền
nhói tim anh, một con thuyền nổi nênh
Thương em, thương gấp vạn lần
vì thương, phải lánh đời trần, than ơi!
Anh thèm một tiếng ru hời
nhưng không thể, bởi chuyện đời trái ngang
Những mong có chuyến đò sang
tình anh hòa với ngập tràn lời yêu
Biết chăng em; đã trời chiều
đời anh sớm tắt lửa yêu, quặn buồn
Sốt rừng, bão táp, mưa tuôn
đạn bom, chất độc, gậm mòn tuổi xanh
Cảm ơn em, đã chờ anh
thương em, lỡ nhịp duyên lành, mà đau
Anh mong, em vượt qua cầu
nỗi đau hậu chiến, dìm sâu trong lòng./.
Ninh Bình 01-8-2010