Trời chiều sắp đổ cơn mưa
Nhấp nhô lối nhỏ em đưa tôi về
Bức tranh thôn giã đẹp ghê
Lúa đương con gái tình quê mặn mà
Chim chiền ríu rít hót ca
Chúng đương vội vã bay ra cuối trời
Em mau mắn gọi Anh ơi
Nhanh lên kẻo gặp ông Trời đổ mưa
Miệng cười, tay nắm em đưa
Kéo tôi vào sát gốc dừa cùng em
Dịu dàng, bảo thích ăn kem
Cho đã cái khát, đang thèm quá đi
Nhìn em tôi hỏi mấy ly ?
Mai về thành phố thì ăn chứ gì !
Còn bây giờ, chúng mình đi
Gặt đầu em dạ, thôi thì, nào Anh
Em vội vã bước đi nhanh
Miêng luôn hối dục, Anh ơi mau nào
Trời đương sắp đổ mưa rào
Lỡ mà ướt hết, thì sao vào nhà ?
Ba em khó, Má cũng la
Dù thương chẳng giám cho vào nhà đâu
Nhìn trời Tôi biết còn lâu
Mây ở xa tít một màu tối đen
Mỉm cười nắm lấy tay em
Nói đùa, tôi bảo đang thèm tắm mưa
Nắng chiều gay gắt nắng trưa
Đồng xanh đang khát . . . cơn mưa buổi chiều
Em hối đi, ríu rít cười
Chao ơi mỏi gối, chẳng lời đâu nha
Lời thương, em gọi anh à
Ôi chân đau quá thật là khó đi
Trời ơi ! sao lại là khi
Giông - mưa đang đến, giờ đi thế nào ?
Anh ơi ! Em biết làm sao ?
Tôi đứng thầm lặng, lòng trào... xốn xao
Bên tai nghe gió thì thào
Sao anh không cõng? để người ta la
Tóc thề, vờn nhẹ thiết tha
Ngồi xuống, tôi cõng người yêu về nhà
Nôn nao thầm nghĩ sao mà
Ông trời đặt chuyện, thành ra thế này
Tôi ngây ngất, em đăm say
Đôi gò bồng đảo, day day vai hoài
Ngọt ngào, thỏ thẻ bên tai
Ôi em sướng quá, Anh à nặng không ?
Ào ào trời chuyển cơn giông
Tình thêm ngây ngất, mong đường dài ra
Dù bão táp, mặc mưa sa
Tôi cứ thích cõng, đường xa đi hoài
Lối về nhà, còn rất dài
Một hai tôi bước, miệt mài cõng Em ./.
chiều cần giuộc - Long An 18/10/2007
(tặng Nguyệt Lan, em gái Long An )
Hà Thanh
Nhấp nhô lối nhỏ em đưa tôi về
Bức tranh thôn giã đẹp ghê
Lúa đương con gái tình quê mặn mà
Chim chiền ríu rít hót ca
Chúng đương vội vã bay ra cuối trời
Em mau mắn gọi Anh ơi
Nhanh lên kẻo gặp ông Trời đổ mưa
Miệng cười, tay nắm em đưa
Kéo tôi vào sát gốc dừa cùng em
Dịu dàng, bảo thích ăn kem
Cho đã cái khát, đang thèm quá đi
Nhìn em tôi hỏi mấy ly ?
Mai về thành phố thì ăn chứ gì !
Còn bây giờ, chúng mình đi
Gặt đầu em dạ, thôi thì, nào Anh
Em vội vã bước đi nhanh
Miêng luôn hối dục, Anh ơi mau nào
Trời đương sắp đổ mưa rào
Lỡ mà ướt hết, thì sao vào nhà ?
Ba em khó, Má cũng la
Dù thương chẳng giám cho vào nhà đâu
Nhìn trời Tôi biết còn lâu
Mây ở xa tít một màu tối đen
Mỉm cười nắm lấy tay em
Nói đùa, tôi bảo đang thèm tắm mưa
Nắng chiều gay gắt nắng trưa
Đồng xanh đang khát . . . cơn mưa buổi chiều
Em hối đi, ríu rít cười
Chao ơi mỏi gối, chẳng lời đâu nha
Lời thương, em gọi anh à
Ôi chân đau quá thật là khó đi
Trời ơi ! sao lại là khi
Giông - mưa đang đến, giờ đi thế nào ?
Anh ơi ! Em biết làm sao ?
Tôi đứng thầm lặng, lòng trào... xốn xao
Bên tai nghe gió thì thào
Sao anh không cõng? để người ta la
Tóc thề, vờn nhẹ thiết tha
Ngồi xuống, tôi cõng người yêu về nhà
Nôn nao thầm nghĩ sao mà
Ông trời đặt chuyện, thành ra thế này
Tôi ngây ngất, em đăm say
Đôi gò bồng đảo, day day vai hoài
Ngọt ngào, thỏ thẻ bên tai
Ôi em sướng quá, Anh à nặng không ?
Ào ào trời chuyển cơn giông
Tình thêm ngây ngất, mong đường dài ra
Dù bão táp, mặc mưa sa
Tôi cứ thích cõng, đường xa đi hoài
Lối về nhà, còn rất dài
Một hai tôi bước, miệt mài cõng Em ./.
chiều cần giuộc - Long An 18/10/2007
(tặng Nguyệt Lan, em gái Long An )
Hà Thanh