<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 10:20:53Ct.Ly>
Lời giảng thấm đẫm tình thương
!
Trời vào thu gió se se lạnh
Suương trùng trình qua ngõ chẳng muốn đi
Phút chia tay biết nói điều gì ?
Mượn vần thơ để giãi bày tâm sự.
Cây bằng lăng đứng giữa trường tư lự
Trên cành cây tím biếc những chùm hoa
Xé màn sưuơng tỏa ánh nắng chan hòa
Bao kỉ niệm cứ ùa về, lòng cô xao xuyến quá !
Quên sao đưuợc những giờ lên lớp
Cùng các em quay ngưuợc lại thời gian
để các em biết được cuộc sống lầm than
Của các nhân vật trong từng tác phẩm.
Giúp các em có tình yêu cuộc sống
Biết sẻ chia với cảnh đời ngang trái
Trong lời giảng thấm đầy lòng nhân ái
Thuương những kiếp người nô lệ lầm than.
Thuương chị Dậu đứt ruột bầm gan
Phải dứt tình bán con cứu chồng qua cơn
hoạn nạn
Thương Lão Hạc xa con lầm lũi
Không có ai nuương tựa lúc tuổi già
Bưã ốc, bữa trai, sung luộc cho qua
Trọn cái chết để giữ lại mảnh vuườn và giữ
tròn danh dự.
Thương cô bé bán diêm dò dẫm trong đêm
Tiếng rao hàng vẫn vọng đều lanh lảnh
Giữa đêm đông tuyết rơi giá lạnh
Đầu không khăn,áo rách, thịt tím bầm.
Thuương nàng Kiều phận bạc hồng nhan
Để cho Tố Như lệ tràn mi mắt
Để lời giảng của cô thấm đầy nuớc mắt
Gió thu về seo sắt heo may.
Thuương! Thuương lắm, những kiếp nguười như thế !
Sống gần bùn vẫn tỏa ngát huương sen
Mặc dù trong cuộc sống đói hèn
Vẫn giữ trọn danh dự và lòng chung thủy .
Giờ giảng hôm nay là tiết cuối cùng
Tạm biệt các em! Cô chào tất cả
Câu quan họ bỗng đâu vẳng lại ?
Rằng : Nguười ơi ! Nguười ở đừng về ...!
Gió thu về lã chã lá vàng rơi
Lá vàng ơi ! Cứ rơi hoài, rơi mãi ...