<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 06:17:57Hà Thanh>
Sao ngộ quá vậy ta
Từ mọi nơi xa
Khắp bốn phương trời
Thế giới trăm nơi
Đều xem ti vi cả
Bản tin vừa phát xong
Năm châu cười ha hả....
Riêng Việt Nam ! xứ ta
Chẳng ma nào đoái hoài
Chỉ mấy lão hưu quan
Trọn một đời gian lận
Được hạ bệ an toàn
Đang ôm đống của gian
Nên bọn họ rất cần
Bảo an... đống của
Nín thở căng mắt ra xem
Theo dõi sát tình hình
Thần dân ta
Lơ đễnh làm thinh
Các cụ bảo .... linh tinh
Xem rồi thêm bực mình
Thiên hạ thì chửi inh
Mấy mươi triệu người khinh
Vạn... vạn càng khinh bỉ
Người thương nước ngáp dài
Ông bứt tóc
Bà rứt tai
Rồi ai ai cũng chửi
... Đồ cái thứ ba gai
Chẳng khác chi chó dại
Cắn xằng, cắn bậy
Cố che đậy cái ngu
Người năn nỉ
Kẻ khóc hu hu
Mấy bà bán.... trái cây
Mấy cô bán hàng dạo
Và mấy bà bán cháo
Miệng... mồm cũng láo nháo ...
Tay chân quơ, múa búa xua
Cau mày, nhăn trán
Bù lu cười....hoài...
Giới trẻ
Mấy đứa choai choai
Chúng cười ngấy ngất
Một hai thằng khờ
Nghiêng nghiêng ngả ngả
Lờ mờ
Bi bô... bi bả... i tờ... ha.... ha
Dân quê
Vùng sâu, vùng xa, cười rôm rả
Đến năm châu, biển cả
Ai chưa xem
Hãy xem cho hả
Cái thứ mèo mả, gà đồng
Khổ cho cả vạn ông
Nhất dân thanh - trí
Các vị nói hết lý
Chẳng chừa ... tí tì ti
Bởi các vị ...
Đã về cái buổi xế chiều
Chẳng biết còn bao nhiêu
Nên các ngài phiêu liêu
Hứng chí
Có vị nói liều
Tiêu điều....tiêu điều...
Cái thứ tiêu điều
Tốn cơm thiên hạ
........
Rất nhiều năm qua
Đúng là cái hoạ dân ta
..........
Sống dư chặt đất
Cạn nứơc sông thiên hà . . .
. . . là lá . . . la . . . là . . lá . . . la
Hội đàm . .. . trước báo chí
Thư ký phải viết ra
Hàng hàng... toàn chữ to . . .
Vậy mà... Ông còn bí
Đọc lí nha lí nhí...
Quần thần đều mất trí
cả lũ đứng trân ra
Khổ cho thỉ tấn ta
Lắp bắp..., ê.. a
Dịch mãi mà chẳng ra
Chữ... quốc ngữ... Viêt ta
Sao ! hóa ra.... chữ ả rập ?
Lập bập... lập cập
Rồi miệng cũng mở ra
Ú ớ... ba hoa
Chẳng màng chi đến câu hỏi
Mặt tái xanh đít nhái
Thế Giới xem ái ngại
Thương cho ông
Đã ngồi nhầm ghế
... nỗi bất tài... thương ghê !
Thế đấy !
Của quý... nhà chúng ta
Liên miên lan man
.. ......
Man trá.... bậc tài trí
Hỡi !
Còn ai mong
Nỗi gì . . . ? ? ?
......
Vậy mà đàn thê tử
Ngông chơi
Đến tận... xứ Huê Kỳ
Hà Thanh
Từ mọi nơi xa
Khắp bốn phương trời
Thế giới trăm nơi
Đều xem ti vi cả
Bản tin vừa phát xong
Năm châu cười ha hả....
Riêng Việt Nam ! xứ ta
Chẳng ma nào đoái hoài
Chỉ mấy lão hưu quan
Trọn một đời gian lận
Được hạ bệ an toàn
Đang ôm đống của gian
Nên bọn họ rất cần
Bảo an... đống của
Nín thở căng mắt ra xem
Theo dõi sát tình hình
Thần dân ta
Lơ đễnh làm thinh
Các cụ bảo .... linh tinh
Xem rồi thêm bực mình
Thiên hạ thì chửi inh
Mấy mươi triệu người khinh
Vạn... vạn càng khinh bỉ
Người thương nước ngáp dài
Ông bứt tóc
Bà rứt tai
Rồi ai ai cũng chửi
... Đồ cái thứ ba gai
Chẳng khác chi chó dại
Cắn xằng, cắn bậy
Cố che đậy cái ngu
Người năn nỉ
Kẻ khóc hu hu
Mấy bà bán.... trái cây
Mấy cô bán hàng dạo
Và mấy bà bán cháo
Miệng... mồm cũng láo nháo ...
Tay chân quơ, múa búa xua
Cau mày, nhăn trán
Bù lu cười....hoài...
Giới trẻ
Mấy đứa choai choai
Chúng cười ngấy ngất
Một hai thằng khờ
Nghiêng nghiêng ngả ngả
Lờ mờ
Bi bô... bi bả... i tờ... ha.... ha
Dân quê
Vùng sâu, vùng xa, cười rôm rả
Đến năm châu, biển cả
Ai chưa xem
Hãy xem cho hả
Cái thứ mèo mả, gà đồng
Khổ cho cả vạn ông
Nhất dân thanh - trí
Các vị nói hết lý
Chẳng chừa ... tí tì ti
Bởi các vị ...
Đã về cái buổi xế chiều
Chẳng biết còn bao nhiêu
Nên các ngài phiêu liêu
Hứng chí
Có vị nói liều
Tiêu điều....tiêu điều...
Cái thứ tiêu điều
Tốn cơm thiên hạ
........
Rất nhiều năm qua
Đúng là cái hoạ dân ta
..........
Sống dư chặt đất
Cạn nứơc sông thiên hà . . .
. . . là lá . . . la . . . là . . lá . . . la
Hội đàm . .. . trước báo chí
Thư ký phải viết ra
Hàng hàng... toàn chữ to . . .
Vậy mà... Ông còn bí
Đọc lí nha lí nhí...
Quần thần đều mất trí
cả lũ đứng trân ra
Khổ cho thỉ tấn ta
Lắp bắp..., ê.. a
Dịch mãi mà chẳng ra
Chữ... quốc ngữ... Viêt ta
Sao ! hóa ra.... chữ ả rập ?
Lập bập... lập cập
Rồi miệng cũng mở ra
Ú ớ... ba hoa
Chẳng màng chi đến câu hỏi
Mặt tái xanh đít nhái
Thế Giới xem ái ngại
Thương cho ông
Đã ngồi nhầm ghế
... nỗi bất tài... thương ghê !
Thế đấy !
Của quý... nhà chúng ta
Liên miên lan man
.. ......
Man trá.... bậc tài trí
Hỡi !
Còn ai mong
Nỗi gì . . . ? ? ?
......
Vậy mà đàn thê tử
Ngông chơi
Đến tận... xứ Huê Kỳ
Hà Thanh