<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-05 13:00:39haianhuu>
Chợt nghĩ về mình sao lòng ngấng lệ.
Sắp tuổi ba mươi ngưỡng xế tà.
Nợ nước tình nhà chưa báo đáp.
Thân còn lây lất, kiếp nổi trôi.
Cha mẹ sao đành lòng trách tội
Thôi đành cam chịu, nói gì hơn
Chí lớn, vẫy vùng, non lấp bể
Nhưng sự bất thành biết nói sao?
Thân con sương gió, dặm trường
Mong gì ba hiểu lòng con u hoài
Chiều nay về gác nhỏ
Nghe lòng buồn mơn man.
Em thơ còn nhỏ dại
Em có hờn anh chăng?
Nhân tình tôi nhỏ bé.
Em có hờn anh chăng?
SG16/3