CHỊ TÔI
Trẻ trung xuân sắc một thời
Vừa đôi mươi đã có người yêu thương.
Anh đi nằm lại chiến trường
Chị tôi ở vậy ruộng nương cấy cày.
Tuổi xuân khép lại từ đây
Mặc bao nhiêu đám Mẹ Thầy mối manh.
Chị như lá đã lìa cành
Trái tim trĩu nặng một vành khăn tang.
Từ ngày duyên phận lỡ làng
Chị tôi lặng lẽ như đàn không dây,
Mải mê công việc suốt ngày
Đêm về gối chiếc đong đầy tương tư.
Mơn man cơn gió mùa thu
Mái đầu ngả bạc ngồi ru cháu người ...
Vẳng trầm trong giọng ầu... ơi...
Giá như ngày ấy, chị tôi một lần... ./.