📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Chuyện Cười

thầy pháp râu rìa KDG ăn bún

4 trả lời, 1.114 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-12 02:55:35lá chờ rơi>
Thầy pháp KDG có râu rìa xồm xoàm, mà lại kết bạn thân thiết với một thầy đồ, có râu suôn dài ba chòm.
Thầy nào cũng có một thằng tiểu đồng phục dịch. Hôm đó hai người cùng nhau ăn nhậu.
Bỗng thằng tiểu đồng của thầy đồ đến trước mặt thầy khoanh tay : dạ thưa thầy. Thầy hỏi : gì đó con ? Thằng bé bảo : thưa thầy ngọc ẩn long tu. Ông thầy xoa đầu thằng bé bảo : giỏi lắm, thầy cám ơn con. Và ông ngó xuống bộ râu gở ra hột cơm đã rơi xuống dính đó.
Thầy pháp KDG gục gặt ưng ý lắm. Sau khi về nhà mới kêu thằng tiểu đồng của mình lại nói :
mầy có thấy thằng nhỏ đó nó nói năng khôn khéo lễ phép không ? Còn mầy thì tối ngày chỉ giỏi ồn ào lếu láo, mầy phải ráng học theo thằng đó cho tao nhờ chút.
Thằng tiểu đồng cải lại. Con đâu có thua nó thầy, tại chưa có cơ hội cho con trổ tài vậy thôi. KDG nói ờ thì tao cũng ráng chống mắt chờ xem lúc mầy trổ tài.
Ít hôm sau KDG ăn một tô bún bò hay bún chả giò gì đấy. Có một cộng bún rơi ra, dính từ khoé miệng xéo xéo xuống trong đám râu rìa. Thằng tiểu đồng thấy vậy khoái quá, tự nhũ : rồi có cơ hội trổ tài rồi. Nó bèn hùng hổ bước tới trước mặt thầy nói : dạ thưa thầy. KDG hỏi : gì đó thằng tiểu quỉ ? Nó mới bỏ bộ bước tới và xoay tay chỉ vào cộng bún nói : thưa thầy đĩa đeo đít vịt ! KDG tức quá bộp cho nó một bộp xiểng liểng và nói : đít mẹ mầy !
Thằng nhỏ đau quá ra sau hè đứng thút thít khóc, và còn nói : tức quá, cái miệng của ổng mà ổng nói là lỗ đít của má tui, huhu !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
TX đi dạo phố, chợt thấy cụ LCR đang ngồi bên lề khóc lóc tỉ tê. TX tội nghiệp, tới hỏi thăm
TX : cụ ơi, sao cụ lại khóc? Cháu giúp gì được cho cụ không?
LCR : cô biết không, năm nay tôi gần 80 tuổi rồi, thế nhưng tôi vẫn lấy được 1 cô vợ trẻ mới 22 tuổi, đẹp như tiên, hết mực thương yêu, chiều chuộng tôi... Cô ta lại có tài nấu ăn rất ngon... Quả thật là 1 người vợ hiền thục, đảm đang...
TX : thế cụ sung sướng quá rồi, sao lại phải khóc
LCR càng khóc to hơn, nghẹn ngào nói : nhưng tôi quên mất đường về nhà tôi rồi !
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0

LCR đến nhà thăm KDG, khi vừa đến làng LCR đã nghe đồn khắp nơi là tên này nổi tiếng đáng ghét nên cũng nổi lòng ghanh tỵ"sao lại có người đáng ghét hơn mình ta?"

LCR đến nơi thấy KDG đang ở trong phòng, mà trời thì đang mùa mưa lạnh cóng nhưng không mặc đồ hay bếp lò sưởi ấm nhưng KDG không hề run rẩy, thấy lạ LCR tiến đến và vô cùng khâm phục "à, thì ra vậy khâm phục, khâm phục!"

để không bị lạnh mà vẫn tiết kiệm KDG liền treo một bao "rác" thật nặng vào một sợi dây lỏng lẻo ngay trên đầu mình, như vậy thì lúc nào cũng toát mồ hôi sao mà lạnh nổi...
Thấy LCR đến KDG hết sức hồ hởi và mời đến ngồi chung cho đỡ lạnh.
LCR cảm thấy hay hay nên đến, để đáp lại lòng nhiệt tình đó của LCR, KDG quyết định mời cơm, LCR nghĩ thầm" haha...chức vô địch đáng ghét là ta, thiên hạ quả sai lầm, hắn dễ thương đấy chứ"

KDG đem ra mâm cơm rất gọn chỉ toàn xương, vảy cá và nói: xương và vảy cá đều xuất thân từ cá, mời LCR dùng cá
LCR bị một cú đau đớn, vả lại lúc đó trời cũng đã tối nên về, nhưng tối quá ở quê nữa mà KDG không dùng đèn nên LCR không thấy đường về, LCR hỏi KDG đèn thì KDG nói chờ chút, lát sau KDG vào nhà và bước ra nói rằng: LCR ơi! bạn đ trước mình rọi đường cho.

LCR cặm cụi bước trước thì nghe cái rầm đầu óc hoa lên, không biết đâu mà có khúc cây phang ngay đầu mình thật mạnh, chưa kịp hoàn hồn thì nghe KDG nói: LCR phải nhanh lên mới được, tranh thủ lúc nhiều sao sáng bạn về đi kẻo không thấy đường.
LCR ôm hận ra về nhưng thời cơ đã đến một ngày kia KDG lại ghé đến nhà LCR
Mời các bạn chờ hồi sau sẽ rõ, các bạn sẽ biết được LCR hay KDG là ai đáng ghét nhất!hehe...[:D]

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: KeDangGhet

TX đi dạo phố, chợt thấy cụ LCR đang ngồi bên lề khóc lóc tỉ tê. TX tội nghiệp, tới hỏi thăm
TX : cụ ơi, sao cụ lại khóc? Cháu giúp gì được cho cụ không?
LCR : cô biết không, năm nay tôi gần 80 tuổi rồi, thế nhưng tôi vẫn lấy được 1 cô vợ trẻ mới 22 tuổi, đẹp như tiên, hết mực thương yêu, chiều chuộng tôi... Cô ta lại có tài nấu ăn rất ngon... Quả thật là 1 người vợ hiền thục, đảm đang...
TX : thế cụ sung sướng quá rồi, sao lại phải khóc
LCR càng khóc to hơn, nghẹn ngào nói : nhưng tôi quên mất đường về nhà tôi rồi !
[:D]


TX hỏi tiếp : thế không gặp ai quen để đưa bác về à !
LCR : có gặp KDG, anh ấy trước biết nhà, nhưng hôm nay dẫn tôi đi lòng vòng 13 chỗ, chỗ nào cũng có một bà bầu bụng to. Rồi bảo tôi chờ đây để anh ta đi kiếm trước.
TX : thế thì nguy lắm ! Có lẻ bác bị lầm mưu gian tặc rồi. Cháu sợ rằng anh ta đang đến cua vợ bác đấy !
LCR : thế thì đáng ghét thật ! nhưng lạy trời cho hắn mang được bà chằn lửa ấy đi giùm tôi !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Ủa, sao ở đâu có KDG chui ra trong chiện nì dzị? [8D]
Muh KDG biết rỏ LCR đã già rùi, ko còn làm ăn gì được, dẫn LCR đi gặp mí cô có bụng bầu to làm chi dzị chớ ! [:)]
Đăng nhập để trả lời
0