Đêm một mình chợt thấy cô đơn!
Bỗng nhận ra "bên đời hiu quạnh"
Nhớ quê xưa, những mùa đông lạnh
Ba mẹ nhường chăn ấm cho con.
Đêm một mình thấu nỗi cô đơn!
Một nữa ơi! Bao giờ em đến?
Cho đời trai không còn lạc bến
"Bến duyên lành" tôi mãi gọi tên.
Bỗng nhận ra "bên đời hiu quạnh"
Nhớ quê xưa, những mùa đông lạnh
Ba mẹ nhường chăn ấm cho con.
Đêm một mình thấu nỗi cô đơn!
Một nữa ơi! Bao giờ em đến?
Cho đời trai không còn lạc bến
"Bến duyên lành" tôi mãi gọi tên.