<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-02 18:36:00thongtabu>
CÀ PHÊ MỘT MÌNH
Giọt cà phê cứ mãi tí tách rơi
Còn buồn phiền cũng mãi càng trĩu nặng
Ngắm đường phố về đêm nghe náo nhiệt
Chẳng như ta quạnh quẽ với nơi này.
Em đâu biết những tháng ngày xa cách
Tim ta đau, quặn thắt đến nhường nào
Lang thang những nẻo đường xưa chung lối
Môi mỉm cười, mà nuốt lệ vào tim.
Ta muốn quên, nhưng càng quên càng nhớ
Càng rời xa ta càng muốn gần em
Nụ cười em luôn mãi sáng trong lòng
Trong giấc ngủ ta luôn mơ hình bóng
Màu cà phê như linh hồn đã mất
Một màu đen sâu kín cả tâm hồn
Vị cuộc đời như ly cà phê nóng
Mặn lệ rơi, đắng chát vị tình yêu.
=====[Hoàng Thông]=====
Giọt cà phê cứ mãi tí tách rơi
Còn buồn phiền cũng mãi càng trĩu nặng
Ngắm đường phố về đêm nghe náo nhiệt
Chẳng như ta quạnh quẽ với nơi này.
Em đâu biết những tháng ngày xa cách
Tim ta đau, quặn thắt đến nhường nào
Lang thang những nẻo đường xưa chung lối
Môi mỉm cười, mà nuốt lệ vào tim.
Ta muốn quên, nhưng càng quên càng nhớ
Càng rời xa ta càng muốn gần em
Nụ cười em luôn mãi sáng trong lòng
Trong giấc ngủ ta luôn mơ hình bóng
Màu cà phê như linh hồn đã mất
Một màu đen sâu kín cả tâm hồn
Vị cuộc đời như ly cà phê nóng
Mặn lệ rơi, đắng chát vị tình yêu.
=====[Hoàng Thông]=====